Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 14: Phòng Y Tế

Cài Đặt

Chương 14: Phòng Y Tế

Bạch Minh Ân ngẩn người, nhìn hai cái bóng dưới mặt đất rồi ngẩng đầu lên.

Khi nhìn thấy người đến là Bùi Hiên Nghi và Thẩm Nghiêu, anh không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó cảm giác tự ti sâu sắc dâng lên trong lòng.

Bạch Minh Ân giấu tay ra sau lưng, siết chặt một chút, cố gắng tránh ánh mắt hướng về phía Thẩm Nghiêu, quay đầu sang Bùi Hiên Nghi bên cạnh và mở miệng: "Xin hỏi, bạn học Bùi Hiên Nghi, còn có Thẩm Nghiêu, đàn anh Thẩm Nghiêu, hai người... hai người tìm tôi có chuyện gì không?"

Bạch Minh Ân suy nghĩ một lát, nhanh chóng nhớ đến một khả năng, lo lắng nói: "Chẳng lẽ là Tiểu Ly, Tiểu Ly xảy ra chuyện gì rồi sao?"

Bùi Hiên Nghi chế giễu cười khẩy: "Chuyện của Tiểu Ly thì không cần cậu phải lo lắng đâu."

"Cậu nên biết rõ thân phận của mình, Bạch Minh Ân, cậu có biết bản thân cậu là người như thế nào không? Cậu chỉ là một học sinh nghèo được đặc cách tuyển sinh mà thôi, nếu cứ luôn ở bên cạnh Tiểu Ly, sẽ khiến người khác hiểu lầm đấy."

Bạch Minh Ân ngẩn người, sau khi nghe xong thì cúi đầu xuống, vẻ mặt có chút thất vọng: "Đúng... cũng đúng..."

"Người như tôi nếu cứ luôn ở bên cạnh bạn học Nam Ly, quả thật sẽ dễ khiến cô ấy bị người khác cười chê..."

Thẩm Nghiêu nhìn biểu cảm hiện tại trên khuôn mặt Bạch Minh Ân, im lặng không nói gì, vẻ mặt thờ ơ.

Còn Bùi Hiên Nghi nghe xong thì khóe miệng nhếch lên: "Biết vậy là tốt rồi, Bạch Minh Ân. Nếu cậu đã hiểu những điều này thì từ giờ trở đi..."

Nhưng chưa kịp để Bùi Hiên Nghi nói hết, Bạch Minh Ân đã cắt ngang lời cậu ấy, anh ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kiên định: "Cho dù như thế, tôi vẫn sẽ ở bên cạnh bạn học Nam Ly, tôi biết mình không xứng đáng làm bạn của cô ấy, tôi cũng biết bạn học Nam Ly rất xuất sắc nên loại người như tôi không xứng được đứng bên cạnh cô ấy, nhưng tôi vẫn sẽ dũng cảm tiếp tục bước tới gần cô ấy. Chỉ vì cô ấy từng nói rằng tôi và cô ấy là bạn... Cô ấy là người bạn duy nhất của tôi."

"Người bạn duy nhất?"

Bùi Hiên Nghi ngẩn người, ngay sau đó như thể vừa nghe được điều gì nực cười lắm, lạnh lùng bật cười nói: "Bạn? Cậu nói cậu và cô ấy là bạn? Buồn cười thật đấy, cậu có biết thế nào là bạn không? Tôi và cô ấy quen nhau từ nhỏ đến lớn, đã ở bên nhau hơn mười năm, cậu có biết giữa tôi và cô ấy đã trải qua bao nhiêu chuyện không? Với loại người như cậu, mới chỉ quen Nam Ly chưa đầy nửa tháng mà cũng dám gọi là bạn sao?"

"Vậy nếu tôi nói, chính Tiểu Ly đã đích thân nói với tôi rằng cô ấy rất ghét cậu thì sao?"

Thẩm Nghiêu hạ thấp ánh mắt, gương mặt vốn được nuôi dưỡng từ nhỏ đến lớn với cuộc sống sung túc, ánh mắt kiêu ngạo nhìn xuống anh lạnh nhạt mở lời.

Bạch Minh Ân ngẩn người, phần yếu đuối trong lòng bị chạm đến, nhìn vào ánh mắt của Thẩm Nghiêu, đồng tử đột nhiên mở to sau đó điên cuồng phủ nhận: "Không thể nào! Không thể nào! Tiểu Ly đã đích thân nói với tôi! Cô ấy rất quan tâm đến tôi! Cô ấy nói chúng tôi là bạn! Làm sao cô ấy có thể ghét tôi được!"

"Đừng tự lừa dối bản thân nữa, Bạch Minh Ân. Trong khoảng thời gian qua, trong quá trình cậu tiếp xúc với cô ấy, hẳn là cậu cũng đã cảm nhận được rồi chứ, sự ghét bỏ của cô ấy dành cho cậu."

Thẩm Nghiêu nhìn Bạch Minh Ân, lúc này khí chất dịu dàng như gió xuân trên khuôn mặt đã biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng: "Thật ra từ lâu, Tiểu Ly đã là một trong những người đầu tiên phản đối việc Học viện Newland mở suất tuyển sinh đặc biệt. Cô ấy cực kỳ phản cảm với việc học sinh không cùng tầng lớp trải nghiệm cuộc sống tại Học viện Newland, cậu biết Tiểu Ly mà, từ nhỏ cô ấy đã sống trong môi trường quý tộc giống như chúng tôi và tầng lớp mà chúng tôi thuộc về luôn coi sự tồn tại của người nghèo là những kẻ xấu xa. Trong mắt chúng tôi, những người ngoài thế giới thượng lưu ấy đều tham lam, ích kỷ, hẹp hòi và độc ác. Hơn nữa, nếu không phải tôi khuyên Tiểu Ly, để cô ấy buông bỏ sự cố chấp này, có lẽ đến hôm nay cậu thậm chí không có cơ hội bước chân vào Học viện Newland."

Bạch Minh Ân ngẩng đầu lên, trong ánh mắt tràn đầy kinh ngạc, không dám tin. Ngay lúc này, Thẩm Nghiêu lại tiếp tục nói.

"Sau khi cậu nhập học vào lớp của cô ấy, Tiểu Ly vẫn luôn than vãn bên tai tôi, nói rằng cô ấy ghét cậu đến mức nào, đau đầu vì sự tồn tại của cậu. Cho đến khi sau này, nhìn thấy cậu liên tục bị người khác bắt nạt mà Tiểu Ly lại là một cô gái dễ mềm lòng, nhân hậu và nhiệt tình."

"Cô ấy thấy cậu đáng thương nên mới sẵn lòng giúp đỡ cậu, Bạch Minh Ân. Đừng nghĩ rằng như vậy là có thể chứng minh rằng Tiểu Ly không ghét cậu."

"Cô ấy thật sự luôn ghét cậu, trong mắt cô ấy, người nghèo là những con ký sinh trùng hút máu của người giàu, Tiểu Ly ghét tất cả những ai nằm ngoài thế giới của cô ấy, bao gồm cả cậu... Bạch Minh Ân."

"Tiểu Ly chưa bao giờ coi cậu là bạn... đừng tự lừa dối bản thân nữa. Suốt thời gian qua, cô ấy chỉ thương hại cậu nên mới sẵn lòng giúp đỡ cậu mà thôi. Nhưng bây giờ, tình hình đã khác, cậu đã cướp đi vị trí số một đáng lẽ thuộc về Tiểu Ly, Bạch Minh Ân, chính sự tồn tại của cậu đã cướp đi vinh quang lẽ ra thuộc về Tiểu Ly."

"Từ giờ trở đi, cô ấy sẽ càng ghét cậu hơn, Bạch Minh Ân. Rất nhanh thôi, cậu sẽ hoàn toàn mất cô ấy. Khi cậu mất đi Tiểu Ly, đó cũng là lúc cậu không còn chỗ đứng ở Học viện Newland nữa. Nếu cậu không tin thì chúng ta cứ chờ xem, Bạch Minh Ân."

Nói xong những lời này, Thẩm Nghiêu lại liếc nhìn Bạch Minh Ân trước mặt với ánh mắt đầy chế giễu, rồi quay người cùng với Bùi Hiên Nghi cũng mang theo vẻ mặt đầy châm biếm rời khỏi chỗ này.

Khi Bùi Hiên Nghi rời đi, cậu ấy còn cố ý đá mạnh vào bụng Bạch Minh Ân một cái, sau đó mới thong thả bước theo sau Thẩm Nghiêu.

Khi Thẩm Nghiêu quay đầu lại, rõ ràng nhìn thấy cảnh này nhưng không nói gì.

Vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng bước đi.

Sắc mặt Bạch Minh Ân tái nhợt từ dưới đất bò dậy, vịn vào tường, tiếp tục khập khiễng bước về phía nhà trọ, nhưng không hiểu sao, đột nhiên cảnh vật trước mắt ngày càng mờ dần rồi sau đó là một trận choáng váng.

Bạch Minh Ân đầu óc quay cuồng, ngất lịm xuống đất.

Anh lại bắt đầu ghét bản thân mình… Tất cả đều là lỗi của anh… Tất cả đều là lỗi của anh…

Nhưng anh đâu có muốn cướp lấy vị trí số một của cô… Anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó…

Bạch Minh Ân nằm sõng soài trên mặt đất, đôi mắt mờ đi, nước mắt rơi xuống, dần dần nhắm mắt lại.

...

Khi Bạch Minh Ân tỉnh lại lần nữa, thì anh đang ở trong phòng y tế của Học viện Newland.

Anh nằm trên giường bệnh, xa xa truyền đến giọng nói trong trẻo như tiếng chim hoàng oanh: "Em biết rồi, cảm ơn chị."

Là Tiểu Ly…

Bạch Minh Ân sững lại một chút, hơi thở lập tức căng thẳng.

Nam Ly sau khi cảm ơn nữ bác sĩ trước mặt, tay cầm thuốc mỡ và bông tăm vừa mua rồi quay người lại, nhìn thấy Bạch Minh Ân đã tỉnh dậy ở phía sau tấm rèm, lập tức vui vẻ vẫy tay chào anh.

"Bạn học Nam Ly, sao cậu lại…"

Đúng lúc này Bạch Minh Ân chợt nhớ đến những gì Thẩm Nghiêu đã nói với anh vào buổi sáng.

Cô ghét anh… Cô luôn ghét anh… Chỉ vì thương hại nên cô mới đối xử tốt với anh thôi…

Nghĩ đến đây, Bạch Minh Ân lặng lẽ nắm chặt ga giường, hơi thở cũng theo đó mà nghẹn lại.

"Cậu còn mặt mũi để nói nữa à, Bạch Minh Ân. Cậu đang làm gì vậy, sao tự dưng lại ngất xỉu giữa đường? May mà có mấy bạn nam nhìn thấy đưa cậu đến phòng y tế. Nếu không, có lẽ cậu sẽ phải nằm ngoài đường cả ngày dưới trời nắng đấy."

Nam Ly bĩu môi tỏ vẻ không vui, nhưng sau một lát, cô lại cười híp mắt, trông vô cùng thuần khiết và vô hại.

"Cậu có thể nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì không? Minh Ân?"

"Tôi…"

Bạch Minh Ân há miệng định nói nhưng cuối cùng không biết nghĩ đến điều gì, lại tự ti mà khép miệng lại.

Nuốt xuống những lời định thốt ra.

Dù sao, một bên là người bạn thân thiết đã quen biết bạn học Nam Ly hơn mười năm, còn bên kia là Thẩm Nghiêu, người mà bạn học Nam Ly luôn yêu quý.

Cho dù có nói ra, e rằng bạn học Nam Ly cũng… sẽ không tin đâu… Còn khiến cô thêm phiền lòng.

Huống chi, được làm bạn với bạn học Nam Ly… là anh đã rất vui rồi. Không nên đòi hỏi quá nhiều.

"Nếu cậu không muốn nói thì đừng nói nữa, bạn học Minh Ân."

Nam Ly dường như nhận ra nỗi khổ trong mắt Bạch Minh Ân, thấu tình đạt lý* mà trả lời anh.

(*)để chỉ một người hiểu rõ tình cảm, lý lẽ và biết cư xử hợp tình hợp lý.

"Vậy thì để tôi bôi thuốc cho cậu trước nhé, bạn học Minh Ân."

Nam Ly vừa nói vừa cười híp mắt, tiếp tục mở lọ thuốc mỡ trong tay.

Đồng thời, mùi thuốc mỡ nồng nặc lập tức bay ra.

"Ôi, thật khó ngửi."

Nam Ly không vui bịt mũi rồi dùng bông tăm nhúng vào thuốc mỡ, giục anh quay lưng lại.

"Thôi nào, quay lưng lại đi, Minh Ân. Chị bác sĩ nói rồi, phần lưng là chỗ khó có thể tự mình bôi thuốc, để tôi giúp cậu là được."

Bạch Minh Ân đỏ mặt, gật đầu, ngoan ngoãn quay lưng lại. Khi anh kéo áo lên khỏi lưng, khuôn mặt đỏ bừng hoàn toàn, ánh mắt lộ rõ sự xấu hổ.

Anh quá gầy yếu, không chỉ tái nhợt mà cơ thể còn trông cực kỳ ốm yếu.

Còn Nam Ly nhìn cơ thể anh, nét mặt không thay đổi thầm nghĩ: Có gì mà phải xấu hổ chứ, mình chưa từng thấy ai giống Bạch Minh Ân, trông như con gà luộc thế này.

Tuy nhiên, dù thầm than thở, Nam Ly vẫn giữ nguyên nét mặt, mỉm cười bôi thuốc cho Bạch Minh Ân.

Thuốc mỡ mát lạnh được bôi lên da, mang lại cảm giác dễ chịu khiến những vết thương nóng rát trên người dần dần bớt đau.

Bạch Minh Ân khựng lại một chút, ngón tay đặt trên ga giường từ từ siết chặt, lông mi khẽ rung động.

Trên cơ thể cậu thiếu niên đầy những vết sẹo dữ tợn, có những vết đã lành nhưng cũng có những vết thương mới chồng lên vết cũ, cộng thêm những vết bầm tím lớn trông vô cùng đáng sợ.

Cây bông tăm trong tay Nam Ly chạm vào một vết thương sâu, Bạch Minh Ân không kiềm được mà run rẩy cả người, nhưng ngay sau đó, anh lại không thể không nhớ đến những lời Thẩm Nghiêu và Bùi Hiên Nghi nói với anh vào sáng nay.

Mọi thứ khác, anh đều có thể không quan tâm… Anh chẳng quan tâm gì cả, cả thế giới dù có ghét anh cũng không sao, nhưng Tiểu Ly…

Cô thật sự giống như những gì họ nói… luôn luôn rất ghét anh sao?

Bạch Minh Ân ngập ngừng một chút, cuối cùng không nhịn được hỏi cô: “… Tiểu, Tiểu Ly, cậu… ghét tôi sao?”

Sau khi hỏi xong, Bạch Minh Ân quay đầu nhìn cô, tim như ngừng đập, hơi thở cũng muốn ngừng lại.

Phía sau anh, Nam Ly đang bôi thuốc cho anh nghe vậy thì động tác trong tay dừng lại, sau đó, cô nở một nụ cười rực rỡ và tươi sáng với Bạch Minh Ân.

"Không hề, sao tôi có thể… ghét Minh Ân được? Tôi đã nói rồi, chúng ta là bạn tốt mà? Đúng không?"

Nghe xong, Bạch Minh Ân dần dần thở phào nhẹ nhõm, khóe môi nhếch lên, đôi mắt ươn ướt khẽ "ừ" một tiếng.

Đúng vậy… Sao anh có thể tin bừa lời người khác rồi nghi ngờ Tiểu Ly?

Rõ ràng người luôn nói ghét anh là cô, nhưng khi anh gặp chuyện, người đầu tiên đứng ra giúp đỡ, bảo vệ anh cũng chính là cô. Rõ ràng… Tiểu Ly luôn đối xử với anh rất tốt… Rõ ràng, cô là một cô gái miệng cứng lòng mềm, nói năng kiêu ngạo nhưng có tấm lòng nhân hậu…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc