Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 13: Kẻ Xấu Xa

Cài Đặt

Chương 13: Kẻ Xấu Xa

Bạch Minh Ân cảm thấy có lẽ cuộc sống của con người chính là như vậy, một khi có một chuyện tồi tệ xảy ra, lập tức sẽ có vô số rắc rối khác kéo tới.

Căn nhà trọ mà trước năm mới vẫn còn đồng ý cho anh thuê đến cuối năm, đột nhiên bị chủ nhà yêu cầu trả lại.

Vì thế mà Bạch Minh Ân không còn cách nào khác ngoài việc phải dọn hành lý ra khỏi căn trọ, tạm thời để đồ ở hành lang. Anh kéo theo một chiếc vali lớn, cùng với chú chó nhỏ Tiểu Thất, một người một chó lững thững bước đi trên những con phố đêm ở Newland trong sự bối rối.

Đêm đã hơn mười một giờ rưỡi, nhưng các con đường ở Newland vẫn sáng đèn và đầy màu sắc, từ xa vọng lại tiếng cười của những người thuộc tầng lớp thượng lưu, ánh đèn neon lập lòe.

Bạch Minh Ân chỉ dùng một tay kéo chiếc vali, ngước mắt nhìn về phía xa, mái tóc vàng nhạt bay nhẹ, vẻ mặt ngơ ngác.

Newland rộng lớn là thế nhưng lại chẳng có chỗ dung thân cho anh và Tiểu Thất.

Bạch Minh Ân thở dài, cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay: "Chỉ có thể vào nhà nghỉ gần đây tá túc qua đêm thôi..."

Sáu tiếng nữa, anh sẽ phải thức dậy, bắt xe đến ga tàu điện ngầm rồi chạy bộ hai mươi phút để đến Học viện Newland.

Bạch Minh Ân quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Thất đang ngồi xổm bên cạnh, đôi mắt đen láy, vẫy đuôi vui vẻ và thè lưỡi ra.

Bạch Minh Ân thoáng giật mình, sau đó không nhịn được nở một nụ cười, cúi xuống, đưa tay vuốt ve bộ lông trắng mềm mại của Tiểu Thất rồi âu yếm xoa đầu nó.

"Đi thôi, Tiểu Thất..."

Do sự mệt mỏi từ chuyện tối qua, hôm sau khi đi học, Bạch Minh Ân luôn trong trạng thái thiếu tỉnh táo, thậm chí còn ngủ gật ngay trong giờ học.

Khi tỉnh lại, anh tự trách trong lòng: "Thế này thì làm sao được..."

Dù sao ở đây, ngoài việc học tập để thay đổi số phận, anh không còn con đường nào khác. Những người ở đây từ nhỏ đã được hưởng nền giáo dục quý tộc, trưởng thành vô cùng xuất sắc.

Anh muốn đuổi kịp họ, chỉ có thể cố gắng gấp mười mấy lần so với họ.

Nhưng dù nghĩ như vậy, Bạch Minh Ân vẫn cảm thấy đầu óc cứ mơ màng, không có chút sức lực.

Anh chỉ biết cúi đầu, vỗ nhẹ vào mặt mình lẩm bẩm: "Hay là trưa nay về nhà trọ nghỉ ngơi một lát..."

Đúng lúc Bạch Minh Ân cầm sách định đi ra ngoài, thì đột nhiên ở hành lang ngoài lớp học có người cầm một xấp bài kiểm tra, vừa chạy vừa hét to.

"Kết quả kiểm tra tháng học kỳ mới đã có rồi!"

"Đã có kết quả kiểm tra tháng thật sao?"

"Mau đi xem thử nào!"

Ngay khi lời nói vừa dứt, đám học sinh lập tức ào ra khỏi lớp, tranh nhau chạy đến bảng thông báo ngoài hành lang.

Đám đông chen chúc đẩy Bạch Minh Ân, người vốn đang đứng ở phía trước ra tận phía sau.

Bạch Minh Ân cảm thấy đầu óc choáng váng vì bị dòng người xô đẩy, tai nghe lờ mờ vài câu đối thoại trong đám đông.

"Bố tôi đã hứa với tôi rồi, nếu tôi có thể vào top 100 trong kỳ thi tháng này, bố tôi sẽ thưởng cho tôi một chiếc Lamborghini mới."

"Gì cơ? Bố cậu tốt quá vậy! Bố tôi bảo phải vào top 20 mới tặng cơ..."

"Đó là do thành tích của Jenny vốn đã tốt hơn tớ... À đúng rồi, Tiểu Ly, bố mẹ cậu có hứa tặng gì cho cậu trong lần này không?"

Nam Ly đứng giữa đám đông, được một nhóm nữ sinh vây quanh, như ngôi sao sáng giữa bầu trời.

Bạch Minh Ân đứng ở góc, vẻ mặt ngơ ngác, lặng lẽ nhìn cảnh tượng này, thỉnh thoảng có vài người va vào cánh tay anh.

Nam Ly đứng giữa các nữ sinh, dần dần tiến về phía bảng thông báo, khóe môi cong lên, nụ cười tươi sáng như mọi khi, mỗi lần người khác nhìn thấy Nam Ly, họ sẽ tự động tránh sang một bên nhường đường cho cô.

"Tớ cũng không biết nữa, thường thì tớ không cần phải yêu cầu gì cả, bố mẹ đã mua cho tớ những thứ tớ muốn rồi."

"Wow... Thật sự rất ngưỡng mộ cậu! Không khí gia đình của cậu thật tuyệt, bố mẹ cậu chắc chắn rất cưng chiều cậu!"

"Nói thừa, vì từ khi bắt đầu nhập học, Tiểu Ly chưa bao giờ đứng thứ hai mà!"

"Đúng vậy, nếu tôi có một cô con gái ưu tú, hoàn hảo và xinh đẹp như Tiểu Ly, tôi cũng sẽ cố gắng mang đến cho con mọi thứ tốt nhất trên thế giới này mỗi ngày!"

Mấy nữ sinh càng thảo luận càng sôi nổi, Nam Ly khẽ cong môi, trong lòng thầm nghĩ: Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn, những thứ này đều thuộc về cô, chỉ của riêng cô. Cô không bao giờ muốn chia sẻ tất cả những gì mình có cho một người lạ, đặc biệt là Bạch Minh Ân.

Nghĩ đến đây, Nam Ly chắp tay lại, trước mặt mấy nữ sinh, cô khiêm tốn cười, có chút ngại ngùng: "Tớ cũng không xuất sắc như mọi người nói đâu, dù sao học kỳ này trường chúng ta cũng có thêm mấy bạn học sinh chuyển trường rất giỏi, nên vị trí đầu tiên cũng chưa chắc..."

Lời Nam Ly chưa dứt, một nữ sinh vừa chen vào chỗ bảng thông báo đã vội vàng chạy tới, vẻ mặt lo lắng.

"Nam Ly! Nam Ly!"

Nam Ly quay đầu lại nhìn cô ấy, lúc bắt gặp vẻ mặt của nữ sinh đó, không hiểu sao cô lại có cảm giác lo lắng, nụ cười trên môi dần tắt.

Nam Ly hơi giật mình, lúc này vô thức nhìn về phía trong góc, nơi Bạch Minh Ân đang giữ khoảng cách với đám đông, cũng đang lặng lẽ nhìn cô.

Bạch Minh Ân giật mình, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.

Nam Ly nhìn anh, không hiểu sao cảm giác lo lắng trong lòng càng lúc càng nhiều, nắm tay cũng siết chặt lại.

Mà lúc này, mấy nữ sinh xung quanh bắt đầu ồn ào: "Thế nào, thế nào rồi, lần này Tiểu Ly vẫn là người đứng hạng nhất chứ? Vượt xa người đứng thứ hai là Lục Sanh bao nhiêu điểm? Chắc chắn vẫn là khoảng cách lớn như mọi khi nhỉ?"

Ngay lúc này, Lục Sanh đang đứng bên cạnh bảng thông báo, đã xé danh sách xếp hạng xuống, quay đầu lại, ánh mắt mang theo chút kinh ngạc nhìn cô.

Cảm giác như có điều gì đó đang dần ứng nghiệm.

Nam Ly tức giận vô cùng, cô cúi đầu định ngăn lại, nhưng nữ sinh kia đã nói ra với ánh mắt kinh hoàng: "Lần này không phải Nam Ly đứng đầu! Mà là người khác đứng đầu, Tiểu Ly chỉ xếp thứ hai thôi!"

"Hả? Thật sao? Người đó là ai?" Các nữ sinh cũng bắt đầu hoảng sợ, có người thậm chí đã đến bên cạnh Nam Ly, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô lúc này cố gắng an ủi.

"Không lẽ là Lục Sanh? Lục Sanh lần này thi đứng hạng nhất sao?"

"Sao có thể chứ? Chắc chỉ là may mắn thôi nhỉ? Tiểu Ly của chúng ta mới là học sinh ưu tú nhất, hoàn hảo nhất, thành tích tốt nhất."

"Không phải là Lục Sanh! Lục Sanh lần này đứng thứ ba, vẫn như mọi khi bị Tiểu Ly bỏ xa vài chục điểm! Nhưng lần này người đứng đầu bảng không phải Tiểu Ly, cũng không phải Lục Sanh mà là học sinh chuyển trường mới tới, tên Bạch Minh Ân!"

"Bạch... Bạch Minh Ân?"

Các nữ sinh lập tức kinh ngạc, có người đã nhìn thấy sắc mặt Nam Ly ở trong đám đông có gì đó không ổn, vội vàng đưa tay ngăn lại.

Nam Ly quay đầu, liếc mắt nhìn họ một cái, sau đó không nói thêm gì nữa, cũng không nhìn Bạch Minh Ân đang đứng ở phía bên kia đám đông.

Cô trực tiếp xoay người, bước đi mà không ngoảnh đầu lại.

"Tiểu Ly! Tiểu Ly!"

Ánh mắt lo lắng của các nữ sinh dõi theo bóng lưng của Nam Ly.

...

Vườn hoa Học viện Newland.

Mà bây giờ cô không thể làm gì được anh thì cũng thôi đi, nhưng cô còn phải "tẩy trắng" cho mình để tránh tai họa nửa tháng sau, nên buộc phải giúp đỡ anh trong khoảng thời gian này.

Nam Ly ngẩng đầu lên, nghĩ đến đây, khuôn mặt xinh đẹp mang theo sự bực tức, ánh mắt tràn ngập sự hung hãn: Đúng! Nhất định là như vậy! Chắc chắn là vì thế!

Nếu không có sự giúp đỡ của cô, anh sẽ không thể thoát khỏi sự quấy rối của Lục Sanh trong thời gian này, bạn học cũng sẽ không dần dần đối xử thân thiện với anh hơn. Tất cả đều không thể thiếu công sức cô! Anh cần sự giúp đỡ của cô! Kết quả là tên Bạch Minh Ân vô ơn, lòng lang dạ sói này lại nhân cơ hội cướp mất vị trí số một của cô!

Từ khi sinh ra, cô chưa bao giờ đứng thứ hai!

Khốn nạn thật! Khốn nạn thật!

Nam Ly nghĩ đến đây, trong lòng càng tràn ngập sự tức giận, ngay lúc này, Thẩm Nghiêu dường như vừa tình cờ đi qua đây, bước đến bên cạnh Nam Ly.

Nhìn dáng vẻ tức giận của cô, anh ta không nhịn được cười nhẹ: "Ai lại khiến cho cô bé Nam Ly của chúng ta tức giận như vậy?"

Nam Ly ngẩn người một lát, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thẩm Nghiêu đứng bên cạnh.

Thẩm Nghiêu đang đứng cách đó không xa, đối diện với cô, nheo mắt lại, nụ cười như gió xuân thổi qua.

Nam Ly ngay lập tức biến đổi thành biểu cảm oan ức, buồn bã chạy đến chỗ Thẩm Nghiêu rồi ôm lấy eo anh ta.

Cô đau khổ kể lể: "Thẩm Nghiêu, Thẩm Nghiêu, em buồn quá, vị trí số một của em bị cướp mất rồi."

"Ồ? Vậy sao? Là ai đã làm vậy?"

Thẩm Nghiêu ôm chặt Nam Ly trong lòng, nhớ đến cuộc điện thoại tối qua của Bùi Hiên Nghi kể cho anh ta những chuyện đó, ánh mắt anh ta tối sầm lại.

Anh ta cố ý hỏi cô: "Là ai? Là Lục Sanh sao?"

"Sao lại là cái tên đáng ghét Lục Sanh đó được chứ..."

Nam Ly vùi đầu vào ngực Thẩm Nghiêu, giọng nói có chút nghẹn ngào, cô lẩm bẩm: "Tên Lục Sanh đó làm sao mà thi thắng được em, bao nhiêu năm nay vẫn là kẻ bại dưới tay em, lần này cũng không ngoại lệ. Thẩm Nghiêu, Nghiêu Nghiêu, người lấy mất vị trí số một của em lần này là tên học sinh chuyển trường mới tới, Bạch Minh Ân."

"Ồ, vậy sao? Bạch Minh Ân? Nhưng nếu anh không nhớ nhầm thì hình như Tiểu Ly có mối quan hệ khá tốt với cậu ta? Vẫn thường xuyên giúp đỡ cậu ta, anh nghe Hiên Nghi nói gần đây em và cậu ta qua lại khá thân thiết? Anh thật sự cảm thấy bất ngờ đấy, Tiểu Ly, em không phải luôn ghét những học sinh đặc biệt đến trường chúng ta sao?"

Thẩm Nghiêu giả vờ suy tư.

Nam Ly không vui cúi đầu, lại lẩm bẩm: "Đó là chuyện trước đây, em thấy cậu ta đáng thương, luôn bị Lục Sanh bắt nạt nên nhất thời mềm lòng muốn giúp đỡ cậu ta, nhưng bây giờ khác rồi, cậu ta lại cướp mất vị trí số một của em. Hơn nữa, điều khiến em tức giận nhất là cậu ta lợi dụng lòng tốt của em, nhận sự giúp đỡ trong khi cướp mất vị trí số một của em. Đó là điều khiến em thấy giận nhất, anh hiểu ý em không? Nghiêu Nghiêu?"

Nam Ly nói đến đây, trong lòng càng thêm đau buồn, cô cảm thấy uất ức, một lần nữa vùi đầu vào ngực Thẩm Nghiêu tìm kiếm sự an ủi.

"Ồ, hóa ra là như vậy."

Thẩm Nghiêu nghe xong dần dần nhíu mày lại, giọng nói dịu dàng như gió xuân, nhẹ nhàng đề nghị bên tai Nam Ly: "Nếu học sinh chuyển trường mới tới này đáng ghét như thế, vậy thì... chúng ta dạy cho cậu ta một bài học nhé? Tiểu Ly?"

Thật sao?

Trong mắt Nam Ly thoáng qua một tia vui mừng, nhưng nhanh chóng biến mất.

Cô ngẩng đầu lên từ ngực Thẩm Nghiêu, ngay sau đó như nghĩ đến điều gì, cô bắt đầu cố tỏ ra do dự rồi hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nói: "Nhưng... nhưng, Thẩm Nghiêu, Nghiêu Nghiêu à, dù sao Minh Ân cũng là bạn tốt của em. Dù em có tức giận vì cậu ta lợi dụng em, cướp mất vị trí số một của em, nhưng em cũng không nỡ làm tổn thương cậu ta."

Thẩm Nghiêu gật đầu đồng ý, ôm chặt Nam Ly trong lòng, vỗ nhẹ đầu cô để an ủi nhưng bàn tay đặt sang một bên lại không kiềm chế được mà siết chặt hơn.

Anh ta ôm chặt Nam Ly, dần nhắm mắt lại, cuối cùng không nói gì.

...

Buổi trưa, Bạch Minh Ân một mình trở về nhà trọ nghỉ ngơi.

Dọc đường đi, anh liên tục nhìn nghi ngờ xung quanh, lo sợ sẽ gặp phải Lục Sanh.

Một bên khác, trong đầu anh không ngừng hiện lên ánh mắt mà bạn học Nam Ly nhìn anh lúc nãy ngoài lớp học.

Anh... anh lại bị bạn học Nam Ly ghét rồi sao?

Nghĩ đến đây, Bạch Minh Ân không khỏi lo lắng, sợ hãi nhìn chiếc điện thoại đang cầm trong tay, nhìn vào số điện thoại kia, từ đầu đến cuối vẫn do dự không biết có nên gọi cho Nam Ly hay không.

Cô ghét anh rồi... chắc chắn là lại ghét anh rồi... nếu cô không nghe máy thì phải làm sao đây?

Bạch Minh Ân khẽ thở dài, nghĩ đến khả năng đó, cuối cùng vẫn không đủ can đảm để gọi cho Nam Ly.

Khi Bạch Minh Ân cất điện thoại định rời đi, thì trên mặt đất phía trước xuất hiện hai bóng đen thẳng tắp đang tiến về phía anh với khoảng cách ngày càng gần.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc