Triệu Khiêm bực bội đứng dậy, gắt lên: “Cô ta không ăn!”
...
Bên ngoài, Giang Du Bạch và Lộ Ca Ninh đã ngồi vào chiếc Aston Martin đỏ nổi bật.
Đợi chắc chắn không có ai theo dõi, Giang Du Bạch liền mở tay ra, bên trong là mấy mảnh thủy tinh anh ấy vừa nhặt.
Anh ấy cẩn thận chọn ra những mảnh có dấu vân tay rõ nét và cả mảnh miệng ly có dấu son môi.
Tất cả được cho vào một túi niêm phong trong suốt, sạch sẽ.
Vừa làm, Giang Du Bạch vừa trêu ghẹo: “Sếp này, vai diễn tư bản ăn chơi hư hỏng, cô diễn quá nhập tâm luôn đấy.”
“Chỉ vài câu nói mà đã phác họa được hình ảnh một kẻ tư bản vô đạo đức rồi.”
Lộ Ca Ninh lúc này ngồi bên ghế phụ, đưa tay bóp sống mũi, vẻ mặt mệt mỏi rõ rệt.
“Anh cũng không tệ, phản ứng kịp thời, phối hợp còn trơn tru hơn lúc diễn ở cổng cục cảnh sát lần trước.”
“Là do tiểu thư Lộ huấn luyện tốt thôi.” Giang Du Bạch đùa lại.
Lộ Ca Ninh mở mắt, nhìn về phía mấy mảnh thủy tinh trong tay anh: “Vân tay và dấu sinh học có rõ không?”
Giang Du Bạch đưa lên ánh sáng xem kỹ: “Rất rõ, bằng mắt thường cũng thấy, chắc chắn dễ dàng trích xuất.”
Lộ Ca Ninh hài lòng, khẽ thở phào: “Vậy là được rồi.”
Lúc còn trong nhà họ Triệu, Giang Du Bạch mải diễn quá, quên không hỏi cô muốn lấy dấu vân tay làm gì.
“Sếp, rốt cuộc cô nghi ngờ chuyện gì vậy?”
Lộ Ca Ninh ngả người ra sau, tựa vào ghế: “Tôi nghi lắm.”
“Ví dụ, quan hệ giữa Triệu Khiêm với Tôn An Linh và Triệu Mô Càn vốn chẳng tốt đẹp gì.”
“Ví dụ, người trước mặt kia có thể đang giấu di chúc.”
“Và còn ví dụ...”
Người đó... có khi vốn dĩ không phải là Triệu Khiêm.
“Ví dụ gì nữa?” Giang Du Bạch thấy cô im lặng thì vội hỏi.
“Không có gì.” Lộ Ca Ninh lảng tránh, rồi chuyển chủ đề: “Anh nhắn tin cho người kia đi, hẹn chỗ rồi đưa mấy mẫu vân tay này cho anh ta.”
“Rõ.” Giang Du Bạch đáp lời.
Lộ Ca Ninh khép hờ mắt: “Tôi mệt rồi, ngủ chút đã.”
“Được.”
Nhưng chỉ vừa mới nhắm mắt, cô lại bất chợt mở ra, như nhớ ra gì đó. “À, nhân viên phục vụ đã từng làm chứng kia, anh tra xem cậu ta đang sống ở đâu?”
“Phố chính Hồng Tự.” Giang Du Bạch trả lời ngay.
“Được, khi hẹn xong với người kia rồi thì chúng ta ghé Hồng Tự một chuyến, tìm gặp người đó điều tra thêm.”
“Okay.”
Giang Du Bạch vừa dứt lời, bỗng trong không gian yên tĩnh vang lên một tiếng "ục ục" rõ ràng.
Cô điềm nhiên nói: “Anh đói rồi à? Vậy kiếm chỗ nào ăn chút gì đi.”
Giang Du Bạch không vạch trần cô: “Vẫn quán cũ nhé?”
“Tùy anh.”
Anh ấy vừa cởi găng tay trắng ra, vừa cầm điện thoại lên định mở định vị.
Ngay lúc đó, một tin nhắn WeChat từ ai đó nhảy ra.
Giang Du Bạch bật cười khẽ, tay gõ trả lời, miệng vẫn nói chuyện với Lộ Ca Ninh: “Họ cũng tới giờ ăn rồi. Cô muốn gọi anh ấy ra luôn không? Tiện giao cả mẫu dấu vân tay.”
Lộ Ca Ninh nghe vậy thì hờ hững đáp: “Chưa phá xong án mà rảnh lắm à?”
“Ừ thì...” Giang Du Bạch vừa nói, vừa đưa màn hình điện thoại ra cho cô xem.
Lộ Ca Ninh ngẩng lên liếc qua.
Trên màn hình, người bên kia gửi tới một câu đầy oán trách.
[Hai người định để con lừa lười này làm việc không ngừng nghỉ mà không cho ăn sao?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

