Triệu Khiêm hạ thấp giọng, hỏi: “Cô muốn biết... bản di chúc ở đâu đúng không?”
“Phụt...”
Lộ Ca Ninh bật cười khẽ, khóe môi cong lên.
Cô không ngờ Triệu Khiêm lại đoán trúng ngay ý định của mình.
Không chút do dự, cô kéo chiếc ly mà Triệu Khiêm vừa uống tới trước mặt, chậm rãi rót đầy nước cho cậu ta.
Cô gật đầu: “Đúng vậy, không có di chúc, làm sao tôi xác nhận cậu thực sự có tư cách thừa kế Triệu Thị?”
“Tôi là người làm ăn, không thích dấn thân vào những thương vụ mạo hiểm.”
Triệu Khiêm từ tốn ngẩng đầu lên, từng chữ từng chữ nói rõ ràng: “Tôi không có bản di chúc đó.”
Lộ Ca Ninh nhìn chằm chằm vào anh: “Thiếu gia Triệu, trong hợp tác điều kiêng kỵ nhất chính là không thành thật.”
“Tôi không biết di chúc ở đâu.” Triệu Khiêm vẫn kiên định lặp lại.
Hai người nhìn nhau không chớp mắt một lúc lâu. Bất ngờ Lộ Ca Ninh vươn tay, quét ngang mặt bàn một cái.
Tất cả những ly nước thủy tinh trên bàn lập tức rơi loảng xoảng xuống sàn, vỡ nát từng mảnh.
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên dồn dập.
Triệu Khiêm vẫn không hề dao động.
Lộ Ca Ninh hạ giọng, nghiêm túc nói: “Thiếu gia Triệu, thời gian rất quý báu, tôi không có hứng chơi trò giả vờ giả vịt với cậu.”
“Tôi thật lòng muốn hợp tác, mong cậu đừng xem tôi như trò đùa.”
Triệu Khiêm ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cô: “Ai nói với cô là di chúc ở chỗ tôi?”
Lộ Ca Ninh cũng đứng dậy, cúi người nhìn xuống cậu ta, nhếch môi: “Chuyện đó... tôi không cần thiết phải nói cho cậu biết.”
Triệu Khiêm không né tránh ánh nhìn của cô, đáp thẳng: “Nếu cô không nói, tôi cũng sẽ không nói gì về bản di chúc cả. Bởi vì tôi thật sự không biết nó ở đâu.”
Lộ Ca Ninh im lặng một lúc, sau đó lạnh nhạt nói: “Được, nếu sếp Triệu không muốn thành thật, vậy thì cuộc hợp tác này kết thúc tại đây. Cứ xem như tôi chưa từng đến.”
“Tạm biệt.”
Triệu Khiêm không đứng dậy tiễn khách, chỉ cúi đầu ngồi yên tại chỗ.
Lộ Ca Ninh đi được nửa đường thì bất ngờ dừng lại, quay đầu nói với Giang Du Bạch:
“Dọn hết chỗ mảnh thủy tinh dưới sàn đi, rồi tính giá bồi thường cho thiếu gia nhà họ Triệu.”
“Dùng tay mà nhặt!”
Lộ Ca Ninh đối mặt với ánh mắt của Triệu Khiêm, không chút sợ hãi, ngữ khí lạnh lùng đầy áp chế: “Nhặt từng mảnh. Từng mảnh một!”
Giang Du Bạch nhanh chóng đáp lời: “Rõ!”
“Cô!”
Dường như bị thái độ ngạo mạn của Lộ Ca Ninh làm cho tức nghẹn, Triệu Khiêm vừa định nói gì thì cô đã cướp lời trước: “Thiếu gia Triệu, đã không thể hợp tác thì cũng đừng dạy tôi cách làm việc.”
“Lo cho bản thân cậu trước đi.”
Một lúc sau, Giang Du Bạch người vừa nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ dưới đất ngẩng đầu nói: “Sếp, tôi nhặt xong rồi.”
Lộ Ca Ninh liếc mắt nhìn đống mảnh vỡ trong tay Giang Du Bạch, giọng thản nhiên: “Được, mang ra ngoài vứt đi.”
Cô vừa dứt lời, cả hai liền mở cửa rời khỏi nhà họ Triệu.
Lúc này, quản gia già với đầu tóc bạc trắng từ bếp đi ra, tay bưng khay trái cây đã được gọt sẵn: “Ơ... sao họ đi rồi?”
Triệu Khiêm cúi đầu, giọng buồn bực: “Họ có việc nên về trước rồi.”
“Nhưng cũng nên ăn miếng hoa quả chứ...” Quản gia tiếc nuối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

