Từng chữ đều tràn ngập bất mãn và lên án.
Lộ Ca Ninh hờ hững chê: “Rảnh thật đấy.”
Giang Du Bạch: “Vậy có trả lời không?”
“Sao lại không?” Cô cầm điện thoại, thản nhiên nhắn một chữ “Phải”, còn kèm theo một icon cười mỉm.
Đối phương im lặng mất vài giây.
Rồi chậm rãi gửi lại ba chữ: [Lộ Ca Ninh?]
Anh ấy dừng xe, là người đầu tiên mở cửa bước xuống.
Khi đi ngang qua cửa kính bên ghế phụ, anh ấy tiện tay ném chìa khóa xe vào trong qua ô cửa đang mở, dặn dò: “Nhớ khóa cửa xe.”
Lộ Ca Ninh đang trang điểm lại, liếc mắt nhìn anh một cái rồi hờ hững đáp: “Ừ.”
Không biết qua bao lâu, sau khi dặm xong lớp phấn, cô lấy từ hàng ghế sau ra một đôi giày cao gót.
Cô mở cửa xe, vừa cúi xuống định thay giày thì từ phía đầu xe vang lên một giọng ngạc nhiên: “Sếp Lộ nhỏ?”
Lộ Ca Ninh chậm rãi ngẩng đầu lên.
Trước mắt cô là ba người đàn ông. Cả ba đều cao ngang nhau, dáng người thẳng tắp, bộ đồ thể thao đơn giản trên người họ trông vừa thoải mái vừa toát lên khí chất thư thả.
Đặc biệt là người đứng giữa.
Gương mặt anh rõ ràng là nổi bật nhất trong ba người, đường nét thuần chất phương Đông, mái tóc ngắn gọn gàng càng làm nổi bật khí chất chính trực trời sinh.
“Quả nhiên là cô rồi, sao cô lại ở đây?” Bạch Úc Nam vô tư lên tiếng.
Lộ Ca Ninh thu ánh mắt lại từ gương mặt của Hạ Kỳ Phong, rồi thản nhiên xách giày bước xuống xe: “Tôi có vi phạm pháp luật nào khiến tôi bị hạn chế tự do à?”
Bạch Úc Nam gãi đầu cười ngượng: “Đương nhiên là không.”
“Vậy thì tôi đi đâu, liên quan gì đến anh?” Giọng cô lạnh nhạt, không mặn không nhạt.
Bạch Úc Nam: “...”
Nói cũng không sai.
Lúc này, Tưởng Tinh Dã kịp thời lên tiếng giải vây: “Sếp Lộ nhỏ đừng hiểu lầm, Tiểu Bạch chẳng qua thấy người như cô, khí chất lẫn thân phận đều cao quý, không ngờ lại xuất hiện ở nơi bình dân thế này. Tưởng cô nên ngồi ở nhà hàng năm sao mới phải.”
Lộ Ca Ninh chẳng khách khí đáp lại: “Thứ nhất, tôi có tiền nhưng không phung phí. Thứ hai, nếu các anh thấy không thuận mắt, thì hoặc là bắt tôi lại. Hoặc là đừng, quan, tâm.”
Nói xong, bất kể ánh nhìn của ba người phía sau, cô cứ thế rảo bước đi. Gót giày cao chót vót nện xuống nền đường vang lên từng tiếng cộc cộc rõ mồn một.
Bạch Úc Nam nhìn theo bóng lưng cô, lắc đầu bất lực: “Sao tôi cứ cảm thấy cô ấy có chút nổi loạn thế nhỉ.”
Tưởng Tinh Dã nhếch môi cười: “Lớn từng này rồi còn nổi loạn cái gì, đầu anh có vấn đề à.”
“Thì... tôi chỉ cảm thấy cô ấy chẳng nghe lời ai cả.” Bạch Úc Nam lẩm bẩm.
“Anh là ai mà mong người ta nghe lời?” Tưởng Tinh Dã châm biếm nhẹ nhàng.
“Tôi...”
Bạch Úc Nam còn chưa kịp phản bác, Hạ Kỳ Phong đã cắt lời: “Đi thôi, vào ăn đã.”
...
Ba người họ vừa bước vào quán mì thì tình cờ gặp Giang Du Bạch đang bê tô và đũa từ quầy thu ngân đi ngang qua.
“Ồ, Đội trưởng Hạ!” Giang Du Bạch lên tiếng trước.
Hạ Kỳ Phong nhìn anh ấy một cái nhưng không nhận ra: “Anh là ai?”
Bạch Úc Nam vội ghé tai Hạ Kỳ Phong nhắc nhỏ: “Là thư ký của sếp Lộ nhỏ, người lần trước ở trước cổng đồn cứ khăng khăng đòi đưa cô ấy đi khám đó... cái anh quản gia lố bịch ấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

