Hắn mang một đôi bao tay da màu đen, vừa bước tới gần Giang Trĩ Nguyệt đã đặt tay trên đầu cô, đẩy ra không chút thương tiếc.
Nhưng bởi vì vấn đề chênh lệch chiều cao, tay người đàn ông lại đặt trên ngực cô gái nhỏ, đẩy ra không chút lưu tình.
Sau đó hắn vô cùng ghét bỏ mà móc khăn lụa trong túi ra, lau chỗ vừa rồi bị cô đụng vào.
“…!!!” Con ngươi Giang Trĩ Nguyệt co rút lại, tim đập thật mạnh, cả người sững sờ ở tại chỗ.
“Sinh viên đặc cách?” Người đàn ông có vẻ vô cùng kiêu căng, gương mặt lạnh lùng vạn năm không đổi, lạnh nhạt tự phụ.
Hắn vứt khăn lụa trên mặt đất, nhìn lướt qua bảng tên màu trắng trước ngực cô gái.
“Chả trách.”
Màu trắng tượng trưng cho sự không may mắn, trong văn hóa Landenburg tượng trưng cho tử vong.
Các quý tộc thống nhất bảng tên đều là màu vàng, mặt trên có chạm khắc thủ công hoa văn hình rồng, màu sắc hoa văn càng tươi sáng, đại biểu địa vị ở Học viện Hoa Đốn càng cao.
Huy hiệu trường do Hội sinh viên thiết kế mà thành viên Hội sinh viên là một đám phái bảo thủ chú trọng huyết thống, sinh viên đặc cách đeo màu trắng, đến từ lời nguyền rủa ác ý của bọn họ.
Hắn nói xong liền rời đi, không đi đường vòng, chỉ cảm thấy không đáng giá nhắc tới mà thôi.
Theo sau hắn là một người đàn ông xinh đẹp trên cổ quấn một chiếc khăn lụa tinh xảo, mỉm cười sâu xa nhìn Giang Trĩ Nguyệt.
Khuôn mặt của Mục Liên Sinh mang nét trung tính, đẹp đến mức yêu nghiệt, như một yêu quái diễm lệ bước ra từ Liêu Trai Chí Dị.
Đường nét khuôn mặt đã yêu mị đến vậy rồi nhưng vóc dáng lại cũng chẳng hề thua kém người mẫu nam tí nào. Với chiều cao một mét tám mươi tám cùng dáng người chuẩn, mặc áo sơ mi màu đỏ rượu vang đã làm rõ nét lên bờ vai rộng và eo thon, cổ áo hơi mở đã để lộ xương quai xanh gợi cảm.
Làn da của hắn trắng nõn, dưới sắc đỏ thẫm của áo càng làm lộ rõ vẻ tái nhợt ấy.
Một người chỉ dựa vào ngoại hình cũng đủ thu hút ánh nhìn, gọi hắn là một bữa tiệc thị giác cũng không phải là nói quá.
“Đừng để tâm đến lời của Tần Tứ, hắn ngoài lạnh trong nóng, không có ác ý đâu.” Mục Liên Sinh nhìn trông có vẻ thân thiện.
Giang Trĩ Nguyệt lại không nghĩ vậy.
Mục Liên Sinh nhìn qua thì có vẻ dịu dàng hòa nhã, gương mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười mê hoặc nhưng bản chất lại là một quý tộc cố chấp, khó tính và hay bắt bẻ.
Những luật lệ mà hắn đề xuất sau này đã khiến người thường rơi vào cảnh diệt vong. Ngay cả với những đứa con riêng trong gia tộc, hắn cũng có thể lạnh lùng ra lệnh xử lý, chôn dưới sàn phòng ngủ của cha mình mà sắc mặt vẫn không thay đổi.
Giống như trong nguyên tác, tại buổi vũ hội hóa trang kia, hắn giật chiếc mặt nạ của cô, bóp cằm cô và hôn ngấu nghiến, cướp đi nụ hôn đầu tiên của cô.
Một sự chiếm đoạt gần như nghẹt thở.
Giang Trĩ Nguyệt nhớ rất rõ đoạn miêu tả đó, bởi sự bá đạo và thô bạo ấy hoàn toàn không phù hợp với gương mặt ôn nhu đầy mê hoặc của hắn. Hắn cũng là người duy nhất trong nguyên tác từng có quan hệ thân mật với cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


