“Miệng cô thật ngọt.” Cố Triệu Dã không nóng không lạnh, cầm lấy ly rượu trên bàn.
Cô gái mở cờ trong bụng, duỗi tay rót rượu, mấy tên ăn hại đều cười, thích thú nhìn một màn này.
Cậu Cố nổi tiếng tàn nhẫn, căn bản không có cô gái nào có thể chịu được tính tình của hắn.
Ai muốn làm ‘giải ngọc hoa’* của hắn, hắn sẽ xem người đó như rác rưởi mà đạp dưới lòng bàn chân.
(*) Giải ngọc hoa (解语花): ám chỉ người phụ nữ chu đáo, thông minh và xinh đẹp.
Cô gái khom người, để lộ ra đường cong lả lướt.
Góc độ này, có tính khiêu khích cực kỳ cao.
Cố Triệu Dã nặng nề liếc một cái, không đợi cô gái đứng dậy, hắn cầm rượu vang đỏ trong tay, chậm rãi tưới từ trên đỉnh đầu cô ta xuống.
“A —— cậu Cố!” Sắc mặt cô gái lập tức trắng bệch.
Xưa nay vị thiếu gia này không gần nữ sắc, tuy nhiên hôm nay cô ta thấy bên cạnh hắn xuất hiện thêm một cô gái nên lập tức nghĩ đến việc thử vận may một chút.
“Cô nghĩ cô là ai, dám quyến rũ tôi?” Giọng Cố Triệu Dã trầm lại, gắt gỏng nói: “Đừng có mà không biết điều, cô cũng xứng so sánh với cô ấy?”
“Cút!”
Giang Trĩ Nguyệt ở dưới lầu nghe điện thoại, đột nhiên một bóng dáng ướt dầm dề lướt qua người cô, cô còn không kịp thấy rõ ràng mặt mũi đối phương đã bị đẩy mạnh một cái.
“Đồ đặc cách đáng chết! Đều là cô hại tôi! Tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!”
Giang Trĩ Nguyệt: “…???”
“Cô không sao chứ?”
Cố Triệu Dã xấu xa như vậy nhưng bất kể là nam hay nữ đều thích nịnh hót hắn, bị hắn bắt nạt lại chưa bao giờ tìm hắn tính sổ, ngược lại cứ đổ sai lầm lên người cô.
Một quốc gia hiện đại lại sặc mùi vị phong kiến, có công nghệ cao vượt bậc, lại có Tổng thống, quý tộc và quân phiệt tồn tại.
Phàm là người của các gia tộc này, ai nấy đều hành xử kiêu ngạo, giống như không có pháp luật nào trói buộc được bọn họ.
Bọn họ có thể tùy ý ngược đãi, ức hiếp và nhục mạ người khác, cho dù dính vào mạng người thì thẩm phán có lục tất cả luật pháp cũng rất khó tìm ra một luật pháp nào để đưa bọn họ ra công lý, mặc dù chứng cứ vô cùng xác thực nhưng cuối cùng bọn họ vẫn có thể ung dung ngoài vòng pháp luật.
Giang Trĩ Nguyệt có cảm giác không ổn lắm, ngày tháng kế tiếp, cô sẽ bị cuốn vào càng nhiều thị phi không cần thiết.
Các nam chính và Cố Triệu Dã đều là người trong một vòng luẩn quẩn, biện pháp thoát khỏi nguy hiểm tốt nhất chính là, trốn đến nơi thật xa.
Cô gửi một tin nhắn ngắn gọn xong liền rời đi, ai ngờ vừa quay người lại, không nghiêng không lệch lại đâm vào trong vòng ngực của một người đàn ông.
Kế tiếp, vang lên một tiếng trêu đùa: “Ồ, không biết mèo con xinh đẹp từ đâu ra lại đâm vào vòng tay của cậu Tần vậy, thoạt nhìn cũng rất xứng đôi nha ~”
…
Thời tiết đầu hè nóng bức.
Một bóng đen che trên đỉnh đầu, độ ấm quanh thân tức khắc như giảm xuống mấy độ.
Một người đàn ông toàn thân mặc đồ đen, thân hình cực cao, cơ thể cường tráng cùng đôi mắt lạnh lẽo bắn ra hàn tinh, khí thế vô cùng uy nghiêm, vừa nhìn như thấy được một vị quan chức trong quan trường lâu năm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)