“Ánh mắt của cô kỳ lạ thật. Chúng ta đã từng gặp nhau sao?”
Mục Liên Sinh hơi nheo đôi mắt đào hoa long lanh như làn thu thủy, nơi đáy mắt toát lên vẻ sâu thẳm.
Chậc, con mèo nhỏ xinh đẹp này dường như đang nhìn hắn với ánh mắt chứa đầy sự sợ hãi, cứ như có thể xuyên qua vẻ ngoài hào nhoáng của hắn để nhìn thấy cả phần dơ bẩn mục nát bên trong vậy, hình như còn sợ hắn nữa?
“Chưa từng gặp, xin lỗi.” Giang Trĩ Nguyệt siết chặt điện thoại rồi vội vàng rời đi.
Đây là sức mạnh của cốt truyện sao? Cô vậy mà lại đụng trúng hai người mà cô không muốn gặp nhất.
Chỉ một Cố Triệu Dã thôi đã đủ phiền phức rồi.
Bóng dáng thiếu nữ nhanh chóng biến mất, như thể muốn chạy trốn.
Mục Liên Sinh nhíu mày rồi suy tư nhìn theo bóng lưng ấy, cho đến khi giọng nói lạnh lẽo của Tần Tứ vang lên: “Thích à?”
"Người của Triệu Dã, tôi nào dám thích." Hắn đi về phía thang máy.
Bảo vệ đứng bên cạnh hoảng hốt khom lưng cúi đầu, còn Tần Tứ chỉ lặng lẽ đứng trong thang máy, dưới ánh sáng vàng kim tráng lệ, như một vị thần ngự trên đền thánh.
“Sớm đã nghe nói bà Cố sắp xếp một nữ hầu thông minh đến để phụ đạo cho Triệu Dã. Khi còn học ở trường nam sinh, mỗi cuối tuần Triệu Dã đều vội vã về nhà, tôi đã đoán cậu ta đang giấu một mỹ nhân rồi.” Mục Liên Sinh chỉnh lại kiểu tóc, soi gương trong thang máy.
“Nhưng vừa rồi phản ứng của cô ấy với tôi có hơi kỳ lạ, chẳng lẽ lại yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên?”
“Đồ ngốc.” Tần Tứ bình tĩnh nói.
Mục Liên Sinh: “...”
Hắn mỉm cười: “Được rồi, vậy thì hãy cầu nguyện cho cô hầu bé nhỏ của Triệu Dã may mắn đi. Hy vọng cô ấy có thể cầm cự nổi một tháng trước khi làm thủ tục thôi học.”
“Đây là thế giới cô ấy không nên bước vào.”
Nói đến đây, gương mặt tựa hoa yêu của hắn mang theo sự kiêu ngạo chí mạng, còn đáng sợ hơn cả Tần Tứ.
…
Giang Trĩ Nguyệt dùng điện thoại gọi một chiếc xe, đi thẳng đến biệt thự nhà họ Cố.
Hôm nay là ngày nghỉ cuối tuần.
Bà Cố là người thích sự yên tĩnh nên so với ngày thường, số lượng người làm trong biệt thự đã giảm đi đáng kể.
Giang Trĩ Nguyệt quẹt thẻ, đi gần ba mươi phút mới từ cổng chính đến tòa nhà chính rồi từ đó đến khu nhà nhỏ ở sau vườn – nơi ở của người hầu.
Từ khi sinh ra, cô chưa từng gặp cha ruột, cô theo họ mẹ. Nhưng người mẹ ở thế giới này lại khác xa người mẹ ở kiếp trước của cô.
Kiếp trước, cô sinh ra trong một gia tộc đông con. Mẹ ruột mất sớm, cha thì lại cưới thêm nhiều vợ môn đăng hộ đối.
Để giành lấy vị trí người thừa kế, cô chưa từng dám lơ là. Theo lời cha, cô là niềm kiêu hãnh của ông, không gì là không thể học, mọi người gặp cô đều thích, cô đi đến đâu cũng là tâm điểm.
Thế nhưng vì kiệt sức… Cô đã đột ngột qua đời.
Kiếp trước cô là thiên chi kiêu nữ*, còn kiếp này cô lại rơi xuống đáy xã hội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
