Hắn nhướng mày: “Mấy tiếng đồng hồ rồi, Tần Tứ có tới hay không.”
“Ai biết được, nếu không cho người đi xuống xem thử.”
Giang Trĩ Nguyệt nghe được chữ “Tần” thì vô cùng kinh ngạc.
Landenburg chỉ là một nhà họ Tần duy nhất, chính là Tần Tứ, tổ tiên có xuất thân là vua chúa, gương mặt lạnh lùng như bài Poker, báo trường mô tả hắn có diện mạo đoan chính, tựa như vị quân chủ trong các bức tranh thời Trung cổ.
Có điều tính cách Tần Tứ lại không giống chữ cuối cùng trong tên hắn, Tần Tứ là một người tùy tiện, cực kỳ thiếu hụt sự đồng cảm, hắn lạnh nhạt cao ngạo, kế thừa tất cả các khuyết điểm khiến người khác chán ghét của các quý tộc thời Trung cổ.
Đặc điểm đặc trưng nhất của hắn chính là —— luôn đeo một đôi găng tay màu đen trên tay, chưa từng rời khỏi người.
Bởi vì hắn cảm thấy tất cả mọi người đều rất bẩn, tránh bị lây nhiễm vi khuẩn.
Nơi nào có Tần Tứ, sẽ xuất hiện thêm một người cũng xuất thân quý tộc, Mục Liên Sinh.
Báo trường mô tả, người này có một gương mặt phi giới tính, làn da nhợt nhạt, cánh môi mỏng như hoa anh đào, không thích mặc đồng phục, chỉ thích mặc áo sơ mi hoa.
Đặc điểm đặc trưng nhất của hắn chính là —— trên cổ quấn một chiếc khăn lụa, giống như một món quà được trang trí vô cùng tinh xảo, hắn tự trang trí mình thành một món quà độc nhất vô nhị.
Vì sao Giang Trĩ Nguyệt lại nhớ rõ như vậy.
Ba năm trước, người đầu tiên cô phải cứu chính là —— Tần Tứ.
Quý tộc chèn ép người dân dẫn tới việc nổi dậy, Tần Tứ bị hộ vệ bán đứng, đâm hắn ba dao, cô vô tình đi ngang qua con hẻm nhỏ chứng kiến cảnh này, gọi điện thoại báo cảnh sát, kết quả sau đó bị trả thù, cũng ăn một dao.
Bởi vì chuyện này, Tần Tứ chú ý tới cô.
Giang Trĩ Nguyệt lại né tránh cốt truyện gốc.
Cô không muốn bị đâm.
Ai thích cứu thì đi cứu.
Tuy rằng trong truyện không đề cập đến nguyên nhân cô bị bắt cóc nhưng tám chín mươi phần trăm là có liên quan đến vị đại thiếu gia này.
Giang Trĩ Nguyệt đang định tìm cớ rời khỏi chỗ này thì một cô gái mặc Bikini bưng rượu đi tới, vén tóc ngồi xuống bên cạnh Cố Triệu Dã.
“cậu Cố đang nói chuyện gì vậy, sao không xuống chơi cùng? Mọi người chờ anh thật lâu.”
Dưới bể bơi, các cô gái đều đang vui đùa ầm ĩ.
“…”
Vốn dĩ Cố Triệu Dã còn định chờ xem khi có người con gái khác xuất hiện bên cạnh hắn thì Giang Trĩ Nguyệt sẽ có phản ứng gì, không hiểu sao hiện tại chỉ cảm thấy trong lòng nghẹn một bụng tức giận.
“Cậu Cố?” Cô gái quan sát sắc mặt Cố Triệu Dã, không phải không nhìn thấy đáy mắt hắn trở nên âm u.
“Một con nhỏ nghèo mà thôi, có cái gì đáng để ý, mọi người đều muốn làm bạn học cùng của cậu Cố.” Ánh mắt cô gái quyến rũ như tơ, dáng vẻ như con chim nhỏ nép vào người hắn.
Đèn vũ trụ treo trên đỉnh đầu, thiếu niên tựa lưng vào sô pha, tay trái tùy ý đặt trên tay vịn, tay phải lười nhác bưng ly rượu, khuôn mặt khôi ngô, cho dù nhìn từ góc độ nào cũng không thể bắt bẻ.
Cô gái nhếch đôi môi đỏ mọng, cười ngọt ngào nói: “Có vài người, ngày nào cũng được ở cạnh cậu Cố, còn không biết quý trọng, thật là khiến người ta tức giận, nếu đổi thành em, nhất định sẽ làm cậu Cố càng ngày càng vui vẻ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)