Nhưng ở trước mặt các trưởng bối Cố gia, Cố Triệu Dã che giấu rất khá, mỗi khi gặp cô đều là dáng vẻ cao cao tại thượng, khinh thường, ngạo mạn.
Ở nơi bà Cố không nhìn thấy, tay hắn lại đặt trên đùi cô, hung dữ uy hiếp: “Nếu bị mẹ tôi phát hiện, tôi sẽ nói là em quyến rũ tôi.”
“…”
Cô không thể để mọi chuyện phát triển theo nguyên cốt truyện, trong những năm cấp ba, bởi vì cứu một đại nhân vật có thân phận ghê gớm mà dẫn tới mình bị đâm một dao.
—— Các thiếu gia đi leo núi tuyết, con trai Tổng đốc trượt chân ngã xuống sơn động, vùng ngoại ô trời giá rét, các thiếu gia đều giữ mình không chịu đi xuống, kết quả bọn họ ra lệnh cho cô trèo xuống cứu người, hại cô thiếu chút nữa ngã chết.
Cốt truyện não tàn, tránh đi tránh đi tránh đi!
Toàn bộ tránh đi!
Để bà Cố bỏ qua ý định muốn cô nữ giả nam, cô phải đi tìm Cố Triệu Dã cầu tình, dây dưa hết nửa ngày, chấp nhận các loại hiệp ước bất bình đẳng, thật vất vả mới được đại thiếu gia đồng ý.
Nhiều năm như vậy, cô sống rất tốt, bình an khỏe mạnh, trước nay chưa từng gặp được các nhân vật chính khác trong truyện.
Suy cho cùng yếu tố quan trọng nhất để tránh cốt truyện, chính là không gặp được bọn họ.
Nhưng lúc này đây…
Cô vẫn luôn nhồi nhét vào đầu Cố Triệu Dã suy nghĩ ra nước ngoài du học sẽ có thể thoát khỏi sự khống chế của bà Cố, Cố Triệu Dã cũng dự định sẽ ra nước ngoài, còn khuyên các nam chính thoát khỏi khống chế, chia ra các đất nước khác nhau.
Giang Trĩ Nguyệt cũng không biết vì lý do gì, cuối cùng bọn họ vẫn lựa chọn Học viện Hoa Đốn.
Đúng lúc một cơn gió nhẹ thổi qua, thổi tan vị cồn trong không khí.
Giang Trĩ Nguyệt ngẩng đầu lên lần nữa, Cố Triệu Dã đã ném ly rượu đi, còn cố ý ném lên đầu một nam sinh, khiến đối phương bị ném đến mặt mũi mơ màng.
Hắn bắt chéo hai chân dựa vào ghế sô pha, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm cô, lại quay đầu nói chuyện với đám con nhà giàu ăn hại kia, một kẻ trong số đó còn nhìn về phía cô vài lần.
Tôn Minh Vũ nhìn thẳng vào cô, diễn đàn Hoa Đốn bùng nổ, ngày đầu tiên tân sinh viên đến báo danh, chỉ bằng vẻ đẹp hoàn hảo 360 độ không tì vết mà Giang Trĩ Nguyệt bị đẩy lên vị trí đầu bảng “bảng xếp hạng Nữ thần” Landenburg.
Đứng đầu khoa tài chính, mặt mũi xinh đẹp, vóc người hoàn hảo, ngoại trừ hơi nghèo, đâu đâu cũng không tìm ra chút khuyết điểm nào.
“Khuôn mặt và dáng người đều hoàn hảo, tôi rất thích các cô gái xinh đẹp tự nhiên thế này, cậu Cố thật có phúc.” Hắn ta khen.
Xung quanh lại một trận cười vang.
Cô giống như một món hàng, để cho bọn họ muốn đánh giá thế nào thì nói.
Ánh đèn chiếu xuống, ánh mắt cô gái sáng ngời, loại điềm đạm đáng yêu này, nhìn thấy mà thương.
Tiếc là không phải tiểu thư quyền quý.
Ít nhất tại học viện quý tộc bầy sói vây quanh này, cô gái nhà nghèo lại có dung mạo tuyệt sắc cũng không phải một chuyện tốt.
Giang Trĩ Nguyệt cảm nhận được ánh mắt chàng trai bên cạnh càng lúc càng nóng rực, cô vội quay mặt đi, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại.
Cố Triệu Dã lại nhấp một ngụm rượu, cầm chiếc bật lửa kim loại trên bàn chơi đùa trong tay, “cạch” một tiếng, bắn ra mấy tia lửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)