Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Là Nữ Phụ Bạch Nguyệt Quang Của Học Viện Quý Tộc Chương 3: Bánh Răng Vận Mệnh Bắt Đầu Chuyển Động

Cài Đặt

Chương 3: Bánh Răng Vận Mệnh Bắt Đầu Chuyển Động

Khuôn mặt xinh đẹp đến mức đáng kinh ngạc.

Cố Triệu Dã nhướng đôi mày tuấn tú, nhìn thẳng vào gương mặt này.

Lòng bàn tay lạnh băng ngao du đến phần đùi trong của cô, theo đường cong mê người một đường đi xuống, chuẩn bị thăm dò vào bên trong làn váy.

“Thiếu gia, đây là chỗ công cộng.” Toàn thân Giang Trĩ Nguyệt run rẩy, có cảm giác như bị điện giật, vội vàng bắt tay hắn lại.

Cố Triệu Dã xùy một tiếng, bưng ly rượu trên bàn lên rồi đặt ở bên môi.

Dưới ánh đèn neon lập loè, hắn ngửa đầu uống một ngụm, khóe miệng khẽ nhếch một tia cười lạnh.

“Chậc, học sinh xuất sắc trong sáng cũng sợ bị người khác phát hiện có một chân với con trai ông chủ sao.”

Đầu ngón tay hắn lạnh lẽo, lòng bàn tay vừa nguy hiểm vừa nóng bỏng từng chút một vuốt ve làn da nhẵn nhụi của thiếu nữ, ỷ nơi này khuất người, còn bắt ngược lại tay cô.

Cố Triệu Dã híp mắt, khóe miệng cong cong.

Người hiểu tính hắn sẽ biết rất rõ, đây là điềm báo hắn sắp nổi giận.

Trên mặt hắn hiện lên nụ cười xấu xa, lời hắn nói còn đáng sợ hơn, chỉ vào chai rượu mạnh trên bàn: “Muốn tôi về? Được, uống hết chai rượu này, tôi sẽ trở về với em.”

Giang Trĩ Nguyệt nhìn bình chất lỏng màu đỏ thẫm có chút bất đắc dĩ, hắn biết rõ cô dị ứng cồn nên không thể uống rượu.

Cố Triệu Dã bắt chéo hai chân, một tay chống đầu: “Nếu không thì em hôn anh một cái, anh sẽ lập tức về với em, chắc em cũng không muốn để mẹ anh chờ lâu đúng không.”

Bên cạnh, vài cậu trai nhà giàu ăn chỉ biết báo ăn mặc sang trọng, từ lúc Giang Trĩ Nguyệt xuất hiện đã bắt đầu nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt đầy vẻ hứng thú.

Bởi vì cô rất đặc biệt, cô là cô gái đầu tiên có thể tiếp cận Cố Triệu Dã mà không bị đánh, huống chi là dám quản cậu cả này.

“Triệu Dã, đây là cô hầu mà anh che chở à?” Có người quan sát một lúc, cuối cùng nhịn không được lên tiếng hỏi.

“Không tồi nha, gương mặt vừa nhìn chính là hoàn toàn tự nhiên, trước kia chưa từng thấy cậu mang tới chơi.”

Cố Triệu Dã bĩu môi, vẻ mặt lập tức thay đổi: “Hầu cái gì, cô ấy là gián điệp mẹ tôi phái tới.”

Giang Trĩ Nguyệt phủ nhận.

Cố Triệu Dã: “Vậy cô chính là cô gái thích đi mách lẻo, trăm phương ngàn kế muốn lấy lòng mẹ tôi? Hạng người bình thường như cô, lấy đâu ra cơ hội tiến vào Hoa Đốn, một bộ đồng phục cũng bằng sinh hoạt phí mấy năm.”

“…”

Xuất thân không thể lựa chọn nhưng cơ hội có thể bắt lấy.

Khi lên tám Giang Trĩ Nguyệt đã vào nhà hhọ Cố, được hưởng nền giáo dục tốt nhất, đã sớm rèn luyện được tính nhẫn nại.

Cậu cả châm chọc mỉa mai, ẩu đả đánh nhau, làm bài tập hộ, tất cả đều không tính là gì.

Điểm quan trọng nhất là.

Cố Triệu Dã đang ở tuổi dậy thì, hormone rối loạn, mỗi lần nhìn chằm chằm vào cô đều mang vẻ mặt không có ý tốt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc