F*ck.
Cổ tích đen.
Giang Trĩ Nguyệt dịch bàn tay đang vuốt ve đùi cô ra, chủ nhân đôi tay này mặc đồng phục đặc thù của học viện, cúc áo hờ hững không quy củ, làn da màu lúa mì, con ngươi màu hổ phách, chiếc nhẫn hình rồng quấn quanh các khớp xương rõ ràng.
Giang Trĩ Nguyệt có chút bất đắc dĩ: “Cậu chủ, anh tự trọng xíu đi.”
Thiếu niên híp nửa đôi mắt, lười biếng như một con báo săn ưu nhã, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười lạnh lẽo, vừa xấu xa vừa ngang bướng.
Hắn có một gương mặt phản nghịch và ngang ngược, mái tóc ngắn màu đen, hai hàng lông mày dày rậm, đôi mắt sâu thẳm, sóng mũi cao thẳng, nếu không phải do khí chất quá mức xuất chúng thì chỉ nhìn dáng ngồi và hành động cợt nhả này thì người không biết còn tưởng rằng là tên nhà giàu ăn chơi nào đó từ đâu chạy ra.
“Mấy kẻ hèn hạ thích nói xấu sau lưng người khác.” Mặt hắn không hề có ý cười, lại thay đổi một cái tay khác đặt trên đùi Giang Trĩ Nguyệt, cách một lớp váy lụa mỏng như có như không vuốt ve.
“Tôi sẽ làm cho bọn họ câm miệng.”
Cậu ấm nhà giàu chính là như vậy, một lời không hợp lập tức khiến cho người khác câm miệng.
Cậu cả bướng bỉnh vô lý Cố Triệu Dã trước mặt này, chính là con trai út nhà họ Cố, nắm giữ vô số bất động sản trên toàn thế giới, mỗi năm chỉ dựa vào việc cho thuê đất cũng có thể thu lợi nhuận hàng chục tỷ đô.
Giang Uyển Nhu là người chăm sóc ông Cố, như vậy, từ nhỏ cô cũng là làm bạn... Hầu gái lớn lên cùng Cố Triệu Dã?
Thật sự Giang Trĩ Nguyệt rất không muốn nhận cái thân phận này, cô thiên về bạn học cùng hơn, bởi vì thành tích học tập xuất sắc cho nên bị Cố phu nhân chọn đến giúp đỡ Cố Triệu Dã học tập.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô sẽ được nhận một khoản tiền thưởng kha khá, cũng sẽ được nhà họ Cố giới thiệu ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu.
Theo như trong nguyên tác, thì từ nhỏ cô đã thầm thích Cố Triệu Dã, vào trung học thì quen biết thêm các nam chính khác nữa.
Cô cố tình tránh những mốc truyện đó, chỉ vì muốn thay đổi kết cục thê thảm của mình trong cốt truyện ban đầu.
Chỉ cần tránh được vụ án bắt cóc xảy ra lúc đại học, lấy được bằng tốt nghiệp của Hoa Đốn, cô sẽ được tự do hoàn toàn.
Mắt Giang Trĩ Nguyệt bỗng không nhịn được mà cong cong ý cười, sau đó khóe miệng cũng giương lên hình cung nhàn nhạt: “Không sao, tôi quen rồi.”
Nụ cười cực kỳ thân thiện, làm cho người ta một loại ảo giác vô cùng ấm áp.
Thiếu nữ mặc đồng phục học viện, váy ca rô phối với một đôi tất dài, bắp chân mảnh mai thẳng tắp, cảm giác như vừa nhìn thấy một cô gái mặt đẹp dáng chuẩn trong truyện tranh vậy.
Cô có đôi mắt hạnh như mắt mèo, con ngươi đen láy, lông mi dày và dài, mái tóc dài ngang eo, cùng với làn da trắng mịn, khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay, lúc đứng yên trông cô như một con búp bê sứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)