Một đêm khuya thanh vắng, chàng trai cao lớn bước vào. Vừa vào cửa, hắn đã bịt miệng cô lại, một tay xé rách quần áo cô. Đôi môi nóng bỏng hôn tới tấp, phủ kín lên gương mặt cô.
Gương mặt hắn đỏ bừng, cơ thể nóng rực, trông như uống say, hoặc có lẽ… Cố ý giả say để trêu đùa cô.
Cô vùng vẫy chống cự, khiến hắn tỉnh táo được đôi chút. Nhìn cô gái quần áo xộc xệch, ôm chặt chăn, rúc người vào góc giường, nức nở khe khẽ, sắc mặt Cố Triệu Dã thoáng hiện vẻ âm trầm đầy hối hận.
Hắn vẫn muốn hôn cô khiến cô sợ hãi co rúm lại, nước mắt rơi lã chã xuống bờ vai hắn. Sau một hồi trầm mặc rất lâu, Cố Triệu Dã mới nhặt chiếc quần rơi dưới đất lên, mặc vào rồi rời khỏi phòng.
Mấy tình tiết loạn xạ này, Giang Trĩ Nguyệt có cơ sở nghi ngờ rằng chúng chính là những đoạn đã bị làm mờ trong nguyên tác. Nếu cô không né tránh các tình tiết trong truyện, thì ngay cả thân thể cũng sẽ bị cuốn vào những mối quan hệ không dứt kia.
Cô cầm điện thoại lên, hàng loạt cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Cố Triệu Dã.
Tối qua cô bỏ đi mà không nói lời nào, hắn rất không vui, nhắn cô lên sân thượng trường gặp mình.
Giang Trĩ Nguyệt lập tức tắt nguồn. Cô chẳng hơi đâu mà đi tìm Cố Triệu Dã. Nếu bị người khác nhìn thấy, cô sẽ không còn chỗ đứng ở Học viện Hoa Đốn nữa, ở đó có sự phân biệt giai cấp vô cùng khắc nghiệt.
Cố Triệu Dã thuộc tầng lớp cao nhất, còn cô ở đáy của đáy.
…
“Này này này, mọi người nghe gì chưa? Trường mình lần này nhận ba học sinh đặc cách đấy! Một trong số đó còn có liên quan đến nhà họ Cố!”
“Liên quan gì đến nhà họ Cố chứ! Nói cứ như người thân của họ vậy! Tôi điều tra rồi, chẳng qua là con gái của một người hộ lý thôi!”
Nam sinh, nữ sinh đi lại tấp nập, ai nấy đều mặc đồng phục trang nhã, trước ngực đeo bảng tên vàng, nhanh chóng hòa vào nhóm người cùng tầng lớp với mình.
Vừa bước vào trường, đám nữ sinh đã dán mắt vào một bóng dáng phía xa, giọng nói vô thức cao hơn vài phần.
"Nghe nói cậu Cố sống chung với cô ta đấy, dù có đánh chết tớ cũng không tin nổi."
"Hừ, đừng vội mừng! Học viện Hoa Đốn có ba vòng kiểm tra dành cho học sinh đặc cách, chưa biết cô ta có vượt qua được không đâu! Đây không phải nơi mà mèo, chó gì cũng có thể vào!"
"Ha ha ha ha ha! Lại có trò cười để xem rồi! Còn nhớ nữ sinh lần trước bị đuổi học không? Mới bảy ngày đã ngoan ngoãn thu dọn hành lý cuốn gói đi! Ai bảo cô ta không chịu múa cột trong tiệc chào đón tân sinh!"
"Ê, nhìn xem ai kìa! Hội thanh tra đến rồi! Học sinh đặc cách tiêu đời rồi, cứ chờ mà xem kịch vui đi!"
Hội Thanh tra, đúng như tên gọi, cùng với Hội học sinh đều do một nhóm quý tộc bảo thủ lập nên. Nhưng khác với Hội học sinh đôi khi còn làm vài việc chính đáng, Hội thanh tra lại chỉ chuyên bắt nạt học sinh đặc cách để mua vui.
Thành tích lẫy lừng của bọn họ chính là ép hơn chục học sinh đặc cách phải tự động thôi học. Chúng còn mỹ danh gọi đó là ba vòng kiểm tra nhập học dành riêng cho học sinh đặc cách, vượt qua được mới xem như trở thành học sinh chính thức.
Thật khó hiểu tại sao một hội nhóm như vậy lại có thể tồn tại, đến mức thủ tục nhập học được hội đồng trường công nhận cũng chẳng có giá trị, còn tiêu chuẩn đánh giá thì lại do một câu lạc bộ quyết định.
Thế giới bệnh hoạn này ở khắp nơi đều phô bày một sự thật, quyền lực có thể áp đảo tất cả, có quyền thì muốn làm gì cũng được.
Lúc này, Giang Trĩ Nguyệt đã gần đến đài phun nước, vài nam nữ sinh cao lớn bất ngờ chặn đường cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)