Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngoài ra, bà Cố là một người tốt, hai mẹ con họ phải luôn biết ơn bà ấy. Cô có thể ưu tú như hiện tại, phần lớn là nhờ công lao bồi dưỡng của bà Cố, cô phải nhường nhịn Cố Triệu Dã, không được đối đầu với cậu ccả cao ngạo đó.
“Mẹ sẽ ở nhà họ Cố làm thêm vài năm nữa, tiết kiệm thêm chút tiền. Đến lúc đó, chi phí sinh hoạt của con ở nước ngoài, mẹ có thể gánh vác được.” Người phụ nữ nở nụ cười dịu dàng, dùng ngôn ngữ ký hiệu.
Giang Trĩ Nguyệt lắc đầu tỏ ý không cần. Giang Uyển Nhu cười càng dịu dàng hơn: “Mẹ đã tiết kiệm được rất nhiều tiền rồi, đều để dành cho con cả.”
Giang Trĩ Nguyệt khẽ thở dài.
Học bổng hằng năm cô nhận được cũng là một khoản không nhỏ, chưa kể những năm qua, cô còn kiếm được kha khá tiền từ việc giúp Cố Triệu Dã làm bài tập.
Dĩ nhiên, chuyện này không thể để Giang Uyển Nhu biết. Nếu bà biết, nhất định sẽ cho rằng đó là số tiền phi nghĩa và bắt cô trả lại.
“Hôm nay bà Cố tìm mẹ, hỏi về tình hình của con ở trường.” Giang Uyển Nhu tiếp tục dùng ngôn ngữ ký hiệu: “Con có quen không?”
Giang Trĩ Nguyệt gật đầu: “Mọi người đều rất tốt.”
Giang Uyển Nhu thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng. Ở nhà họ Cố nhiều năm, bà đã chứng kiến quá nhiều sự lạnh lùng và giả tạo của giới thượng lưu.
Người không có tiền và quyền sẽ mãi là kẻ đáng thương. Nếu muốn có lòng tự trọng và nhận được sự tôn trọng, nhất định phải có tiền.
Nhưng bà và Giang Trĩ Nguyệt chẳng có gì cả. Nếu không phải vì thành tích xuất sắc, được bà Cố nhìn bằng con mắt khác, hai mẹ con họ chỉ là những kẻ đáng thương trong đám người đáng thương mà thôi.
Giang Uyển Nhu đưa ngón tay, viết từng chữ lên lòng bàn tay con gái.
"Bà Cố là ân nhân của chúng ta."
Giang Trĩ Nguyệt gật đầu nhẹ. Mặc dù Cố Triệu Dã thích động tay động chân, nhưng bà Cố đích thực là ân nhân trong số mệnh của cô, là cơ hội duy nhất để cô xoay chuyển được cuộc đời.
Thuở nhỏ, Cố Triệu Dã nghịch ngợm và bướng bỉnh, tính khí ngang tàng, đến mức các gia sư riêng đều bị hắn hành hạ đến mức bỏ chạy. bà Cố không còn cách nào khác, đành phải tìm một người bạn đồng trang lứa để kèm cặp hắn. Vào năm đó, Giang Uyển Nhu vừa mới vào làm ở nhà họ Cố. Không lâu sau, bà Cố liền sai quản gia mang đến một bài kiểm tra.
Giang Trĩ Nguyệt không mong mình sẽ được chọn. Cô không muốn tiếp xúc với Cố Triệu Dã nên cố ý làm sai rất nhiều câu nhưng bà Cố lại xét tổng hợp thành tích nhiều năm của cô, cuối cùng cô vẫn được chọn.
Cô đã trốn tránh rất nhiều tình tiết trong nguyên tác, nhưng vẫn không thể tránh khỏi sự dây dưa với Cố Triệu Dã.
Giang Trĩ Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng nở nụ cười.
Dưới ánh sáng dìu dịu, đôi mày thanh tú và vẻ mặt điềm tĩnh của con gái khiến Giang Uyển Nhu xót xa vô cùng, bà dịu dàng vuốt ve con gái, dùng ngôn ngữ ký hiệu dặn dò: “Ở nơi đó, cố gắng đừng xảy ra xung đột với ai.”
Giang Trĩ Nguyệt: “Mẹ yên tâm, con biết mà.”
Cô chọn chuyên ngành phụ là y khoa, chính là vì muốn chữa khỏi chứng mất ngôn ngữ của mẹ. Học viện Hoa Đốn quy tụ những chuyên gia và giáo sư hàng đầu thế giới cho nên bất kể thế nào, cô cũng phải ở lại đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)