Một tên to con có gương mặt hung ác, nhìn xuống cô từ trên cao, giọng điệu đầy đe dọa: “Đứng lại, cô chính là Giang Trĩ Nguyệt, thủ khoa khoa tài chính sao?”
Giang Trĩ Nguyệt ngẩng đầu, nhìn một đám nam nữ sinh mặc đồng phục. Trên mặt họ lộ rõ sự cay nghiệt, mang theo vẻ kiêu ngạo và khinh miệt trời sinh.
Kiểu người này Giang Trĩ Nguyệt từng gặp nhiều, đã miễn dịch. Nếu là trước đây, cô còn chẳng buồn để ý. Nhưng khi thấy chiếc huy hiệu mạ vàng với biểu tượng của Học viện Hoa Đốn lấp lánh trước ngực họ, khóe mắt cô cong lên. Trời sinh cho cô một đôi mắt cười, trông vô hại đến mức khiến người khác không thấy chút lực tấn công nào, tưởng như rất dễ bắt nạt.
“Cho hỏi có chuyện gì sao?”
“Cô chính là người dựa vào quan hệ với nhà họ Cố để tiến vào Học viện Hoa Đốn!?” Nữ sinh tóc xoăn gợn sóng lười biếng hỏi.
Giang Trĩ Nguyệt biết cô gái này.
Nữ phụ ác độc trong nguyên tác, người theo đuổi cuồng nhiệt của Cố Triệu Dã — Hạ Lệ Thanh. Gia đình cô ta kinh doanh ngành sản xuất quốc tế hóa, việc làm ăn dựa vào tập đoàn nhà họ Cố. Nhà họ Hạ vẫn luôn muốn gả cô ta cho Cố Triệu Dã.
“Thật đúng là không biết xấu hổ, chỉ là con gái của một người phục vụ trong bệnh viện!” Hai tay của Hạ Lệ Thanh vòng trước ngực, khí thế hùng hổ như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Tên to con nhìn chằm chằm khuôn mặt của Giang Trĩ Nguyệt, như thể muốn nhìn ra một đóa hoa trên đó. Hạ Lệ Thanh không vui, trừng mắt liếc hắn. Lúc này hắn mới tỉnh táo lại, vẻ mặt tức khắc trở nên hằn học, giọng nói ồm ồm: “Không ai được phép phá vỡ quy định của Học viện Hoa Đốn. Cho dù cô có quan hệ họ hàng với cậu Cố cũng đừng nghĩ bọn tôi sẽ dễ dàng bỏ qua!”
“Nhiệm vụ của bọn tôi là khiến cô cút khỏi học viện!” Tên to con cố gắng giữ giọng điệu hung dữ, tuy nhiên mấy chữ “cút khỏi học viện” bỗng dưng lại nhỏ xuống.
Hắn cảm thấy Giang Trĩ Nguyệt rất đẹp. Thậm chí còn đẹp hơn ảnh chụp được đăng trên diễn đàn.
“Có một số quy định tồn tại đã lâu, nhưng từ khi bắt đầu đã không nên tồn tại.”
Bọn họ chỉ chăm chú nhìn mặt cô, không hề chú ý tới sự châm chọc thoáng hiện trong ánh mắt.
Trong nguyên tác, bài kiểm tra này đã khiến cô khốn khổ đủ đường. Bọn họ ném bảng tên của cô vào hồ nhân tạo, hại cô đi muộn ngay buổi học đầu tiên, sau đó còn làm khó, không cho cô làm lại thẻ. Mỗi môn học ở Học viện Hoa Đốn đều cần quẹt thẻ để điểm danh, xác nhận điểm chuyên cần. Kết quả là cô suýt nữa trượt môn, bị ghi lỗi…Nhưng điều quan trọng nhất là cô bị ướt hết người, suýt chút nữa trở thành trò cười trước mặt các giáo sư và học sinh ở trường.
“Cái gì?” Tên to con cho rằng mình nghe nhầm.
“Không có gì. Chỉ là tôi thấy có chút nhàm chán thôi.” Giang Trĩ Nguyệt tránh khỏi đám người, đi về phía đường nhỏ bên trong vườn hoa.
Cô chỉ vừa nhấc chân, bảng tên trước ngực đã bị ai đó dùng sức giật xuống, ném về phía hồ nhân tạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
