Ngày hôm sau, Tô Duyệt sớm liền bị vết thương bị quẹt đau mà tỉnh giấc.
Tuy rằng chỉ là cọ rách da nhưng cũng rất đau. Cô ngồi dậy, cẩn thận rút chiếc chân đã vượt qua ranh giới lúc ngủ trở về. Nhìn Giang Từ đang nằm thẳng tắp, cô bĩu môi. Buổi tối lúc ngủ anh là tư thế này, tỉnh lại vẫn là tư thế này, như thể sẽ không động đậy vậy, thật đáng sợ.
Cô dụi dụi mắt, vội vàng đi giày chạy vào nhà vệ sinh.
Trong gương, lúc 62.5 cân ngày hôm qua, mặt cô vẫn còn tròn và thịt thịt. Cô vốn tưởng phần gầy đi chủ yếu là bụng và đùi, không ngờ hôm nay, mặt cô cũng đã thon lại.
Trước kia mập mạp, ngũ quan đều bị chen chúc lại một chỗ. Lúc này gầy đi không ít, cô mới phát hiện ngũ quan khuôn mặt này đều rất đẹp. Hiện tại tuy chưa thể gọi là tinh xảo nhưng đã trở nên tú khí dễ nhìn. Hơn nữa, làn da không còn ngăm đen hay ám vàng như trước, hiện tại cô giống như đang nở rộ vậy, có thể dính dáng đến hai chữ “xinh đẹp”.
Quan trọng nhất là đôi mắt này, sẽ không còn bị bóp thành khe hở, đen nhánh sáng trong, ngập nước, linh khí bức người.
Chậc, trước kia cô có một đôi mắt đào hoa câu hồn, còn đôi mắt này của nguyên chủ lại giống như mắt hạnh xinh đẹp.
Tô Duyệt vừa mừng vừa sợ.
Xem ra khuôn mặt này vẫn rất có tiềm năng. Chỉ cần cô gầy thêm mười cân nữa, làn da trở nên trắng nõn, nhan sắc của cô phỏng chừng sẽ không tệ chút nào.
Tô Duyệt tâm trạng còn tươi đẹp hơn cả ánh mặt trời bên ngoài. Cô nhỏ giọng ngân nga khúc nhạc vui vẻ, từ nhà vệ sinh đi ra ngoài. Ánh mắt lơ đãng thấy người đàn ông đứng trước tủ quần áo, bước chân cô khựng lại, tiếng hát trong miệng cũng ngừng.
Ngón tay thon dài của người đàn ông đang chậm rãi cởi ra chiếc cúc áo cuối cùng trên bộ áo ngủ màu đen.
Tô Duyệt không hề dời tầm mắt, ngược lại trừng lớn đôi mắt, đầy hứng thú mà xem xét nam sắc. Cô vẫn luôn cho rằng người đàn ông cả ngày ở trong nhà như Giang Từ, thân hình nhất định là gầy ốm, thậm chí tinh tế, giống như bệnh mỹ nam.
Nhưng mà, khi anh cởi chiếc áo ngủ đen trên người, lúc vươn tay rút tay về, trên lồng ngực rộng rãi, cơ bắp ẩn ẩn nổi lên, gầy nhưng rắn chắc lại không hề yếu ớt. Đặc biệt là, những đường cong cơ bắp hoàn mỹ trôi chảy kia, vẫn luôn kéo dài xuống dưới.
Thật dẫn người mơ màng.
Tô Duyệt trước kia hợp tác qua không ít nam diễn viên. Lúc ở phim trường, cô cũng từng thấy họ khoe thân trên. Có người xác thật có cơ bắp, nhưng lại quá khoa trương, không đẹp. Có người lại gầy gò như củi khô, cơ ngực đều cần chuyên viên trang điểm vẽ lên. Dáng người như Giang Từ thì vừa vặn, mặc quần áo thì gầy, cởi đồ...... Chậc, thật sự hoàn hảo.
Giang Từ động tác chậm rãi từ trên giá áo lấy bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn xuống, tiếp tục thong thả ung dung mặc vào.
Ngón tay khớp xương rõ ràng từng bước từng bước cài cúc áo.
Tô Duyệt quả thực nhìn không chớp mắt. Người đàn ông này, nếu không bị hủy dung anh trở nên xuất chúng đến nhường nào.
Ngón tay thon dài của Giang Từ đặt ở chỗ quần, anh ngẩng đầu, đuôi lông mày mang theo sự lạnh lẽo. Khóe môi nhếch lên, nụ cười không có ý tốt, “Nhìn lâu như vậy, cô khẳng định là vừa lòng.”
Tô Duyệt đỏ mặt, lại rất thành thật, “Rất vừa lòng a.”
Giang Từ xụ mặt. Vết sẹo trên mặt có vẻ hung dữ, lại có chút dữ tợn. Ngữ khí lại chậm rãi, “Cho nên, cô còn muốn nhìn tiếp sao?”
“Khụ, cái kia...... Tôi đi xem Tiểu Hạo Hạo dậy chưa.” Tô Duyệt vội vàng thu hồi ánh mắt, tránh chọc anh tức giận. Cô đỏ mặt rời đi.
Phòng Giang Hạo Duyên ở ngay bên cạnh. Tô Duyệt đẩy cửa ra đi vào, phát hiện thằng bé đã tỉnh.
Trên mặt đất còn bày đồ chơi cô mua cho nó. Rau Thơm nằm cuộn tròn bên cạnh, thấy cô đi vào, nó khẽ meo một tiếng, tiếp tục nhắm mắt lại ngủ.
Tô Duyệt đi đến nhà vệ sinh, chỉ thấy thằng bé đang đứng trên ghế nhỏ, tay cầm một chiếc bàn chải đánh răng nhỏ, đang đánh răng.
Từ trong gương nhìn thấy cô, đôi mắt to của Tiểu Hạo Hạo trừng lớn, miệng nhỏ bên trong ngậm bọt biển, giọng non nớt nói: “Sao cô lại vào phòng Hạo Hạo?”
“Dì muốn gọi con dậy, không ngờ con ngoan như vậy, tự mình đã dậy rồi.”
“Hạo Hạo tự mình có thể rời giường.” Giang Hạo Duyên nhổ bọt biển trong miệng ra, có chút tiểu kiêu ngạo.
Tô Duyệt nhớ tới thằng bé không có người chăm sóc bên cạnh. Ngay cả quần áo, giày, vớ cũng là tự mình học mặc. Đứa trẻ hơn ba tuổi, đã rất hiểu chuyện. Cô khen ngợi: “Ừm, Tiểu Hạo Hạo thật lợi hại.”
Đối với việc tự chăm sóc bản thân, Giang Hạo Duyên biết từ lâu, và cảm thấy đó là điều nên làm. Hiện tại nhận được lời khen của Tô Duyệt, khuôn mặt trắng trẻo của thằng bé căng lại, đôi mắt đen nhánh lại ẩn giấu sự ngượng ngùng và vui sướng.
Chờ Giang Hạo Duyên đánh răng, rửa mặt xong, từ trên ghế nhỏ nhảy xuống, Tô Duyệt chủ động đi qua dắt lấy bàn tay nhỏ của cậu, “Đi thôi, ba ba con đang chờ chúng ta ăn bữa sáng.”
Hiện tại, Giang Hạo Duyên không còn kháng cự việc Tô Duyệt tiếp xúc. Thậm chí, nó cảm thấy, nếu người phụ nữ này mỗi ngày sớm tới tìm cậu, cậu sẽ rất vui.
-
Gần đây Giang gia đều tiến hành tổng vệ sinh, đám người hầu bận rộn bố trí nơi tổ chức tiệc sinh nhật, thật náo nhiệt.
Còn nhà nhỏ bên này, ngoài việc mỗi ngày có người hầu cố định mang cơm đến, xung quanh ở trong một mảnh yên tĩnh. Theo Tô Duyệt thấy, đây là chuyện tốt. Cô không cần rối rắm bị người khác phát hiện cô đột nhiên giảm cân.
Mỗi ngày bầu bạn cùng Giang Từ phơi nắng, còn đọc sách cho hắn nghe, những ngày tháng yên lặng như vậy, tựa hồ cũng rất thoải mái.
“Rồi.” Khương Toàn kéo làn váy. Ánh mắt người đàn ông quá mức nóng bỏng, khuôn mặt nhỏ trắng nõn của cô hơi hơi đỏ lên, “Anh đừng nhìn em như vậy.”
Giang Mộ Hàng kéo cô vào lòng, nhịn không được cúi đầu hôn cô, “Thật xinh đẹp, anh đều muốn giấu em đi rồi.”
Trong ánh mắt long lanh của Khương Toàn ẩn giấu sự ngượng ngùng. Người đàn ông ôm cô mặc một thân tây trang bó sát màu xanh ngọc, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng càng thêm đẹp trai. Thường ngày lạnh lùng như vậy, hiện tại lại giống như quý công tử, làm cô thích đến mức tận cùng. “Bữa tiệc dưới lầu bắt đầu rồi. Mộ Hàng, em có chút khẩn trương.”
Cô đã lâu không tham gia yến hội. Kiếp trước chỉ có thể ở trong Tiểu Dương Lâu. Tuy nói trước kia Khương gia cũng coi như hào môn, nhưng đã sa sút lâu rồi, cô lo lắng mình sẽ làm mất mặt.
“Lát nữa theo sát anh, luôn ở bên cạnh anh, biết không?” Giang Mộ Hàng ôm cô, giọng trầm thấp mang theo sự ôn nhu khó tả.
“Em biết mà. Mộ Hàng, hay là em bảo người đi mời Tô Duyệt đến tham gia tiệc sinh nhật đi. Trước đó mẹ bảo cô ấy đừng chạy lung tung, nhưng...... Ngày náo nhiệt như vậy, cô ấy chỉ có thể ở Tiểu Dương Lâu, thật đáng thương.” Khương Toàn đôi mắt long lanh nhìn Giang Mộ Hàng, nhịn không được mở miệng thỉnh cầu. Giọng cô ôn nhu, mang theo sự ngọt ngào, rất giống vẻ thuần khiết của cô.
“Nếu là mẹ anh dặn dò, em tự tiện mời Tô Duyệt, em không lo lắng bà ấy sẽ giận em sao?” Giang Mộ Hàng đối diện với đôi mắt trong trẻo của cô, phát hiện cô vợ nhỏ của mình thật sự quá thiện lương, quá thích suy nghĩ cho người khác.
“Em không sợ. Có anh ở đây, em sẽ không sợ.” Khương Toàn nở nụ cười, ngọt ngào nũng nịu với Giang Mộ Hàng. Trước kia cô ở Tiểu Dương Lâu, cũng từng chờ đợi có người có thể mời cô tham dự tiệc Giang gia, nhưng cô lại giống như bị cả thế giới lãng quên, một lần cũng không có ai mời.
Hiện tại vì cô, Tô Duyệt mới gả cho Giang Từ, thay cô chịu khổ. Khương Toàn áy náy đến mức muốn bồi thường cho Tô Duyệt một chút. Tô Duyệt biết cô ta mời cô tham dự yến hội, nhất định sẽ rất vui.
“Được không?” Khương Toàn chủ động vòng tay lên cổ Giang Mộ Hàng, giọng nói thả nhẹ. Cô hôm nay trang điểm, ngũ quan càng thêm tinh xảo động lòng người. Giang Mộ Hàng cúi đầu hôn cô, hơi ghen tị, “Em đối tốt với cô ta như vậy làm gì? Chi bằng dùng nhiều tâm tư hơn ở trên người anh. Hơn nữa, Tô Duyệt chưa chắc đã đón nhận tình cảm của em.”
“Em chỉ là đồng tình cô ấy.” Khương Toàn chớp chớp mắt, khuôn mặt nhỏ trắng nõn cũng mang lên vài phần đáng thương.
Giang Mộ Hàng than thở một tiếng, ánh mắt tràn đầy cưng chiều, “Anh phát hiện mình càng ngày càng khó nói không với em.”
Khương Toàn lại thẹn thùng cười, cảm giác hạnh phúc dâng trào. Cô ta càng cảm kích trời cao cho cô ta sống lại một đời.
-
Gần đến giờ tiệc sinh nhật bắt đầu, Giang Mộ Hàng nắm tay Khương Toàn, dẫn cô đi xuống lầu. Cả hai đều là những người có ngoại hình xuất sắc, bất kể là dung mạo hay thân hình đều rất xứng đôi. Vừa xuất hiện, họ liền thu hút ánh mắt của tất cả khách khứa có mặt.
Không ít người biết rằng, Khương Toàn vốn là thiên kim Khương gia sa sút. Vì ông nội cô từng cứu ông nội Giang gia, không biết là xuất phát từ sự cảm kích hay tình bạn tri kỷ, hai ông nội đã định hôn ước cho cháu trai lớn và cháu gái, vì thế Khương Toàn trở thành vị hôn thê của Giang Từ.
Sau khi Giang Từ xảy ra chuyện, mọi người từng cho rằng Khương Toàn cũng sẽ bị liên lụy. Không ngờ, cô ta quay đầu gả cho Giang Mộ Hàng, vẫn phong quang vô cùng. Chuyện này khiến không ít thiên kim khác hận đến ngứa răng.
Khương Toàn kéo cánh tay Giang Mộ Hàng, khuôn mặt nhỏ trắng nõn duy trì nụ cười nhạt, thản nhiên hào phóng để người khác đánh giá. Kiếp này khác với kiếp trước, cô ta có thể sống thật sự hạnh phúc.
Sau khi chào hỏi không ít người, Khương Toàn lợi dụng lúc rảnh rỗi phân phó một người hầu đi nhắn lời cho Tô Duyệt.
Trước viện tiếng người ồn ào. Nhà nhỏ bên này cách một khu rừng trúc, nhưng vẫn không ngăn được tiếng ồn ào kia.
Mà lúc này, Tô Duyệt đang bận rộn trong phòng bếp nhỏ. Lúc người hầu tới tìm cô, cô vừa vặn làm xong chiếc bánh kem xoài.
Cô quay người lại, trên mặt hơi kinh ngạc, “Thay tôi cảm ơn lời mời của Khương Toàn nhưng mẹ nói muốn tôi chăm sóc Giang Từ, tôi sẽ không tham dự.” Cô không nghĩ tới Khương Toàn sẽ cho người tới tìm mình, bất quá, cô cũng không có tâm tư chen chân vào sự náo nhiệt.
Người hầu nhìn người phụ nữ quay lại. Trên mặt Tô Duyệt dính bột mì trắng, trên người mặc một chiếc váy caro màu xanh nhạt. Cô ta kinh hãi đến mức thiếu chút nữa không thể hoàn hồn.
Tô Duyệt muốn chúc mừng sinh nhật Giang Từ, cô cố ý tìm trong tủ quần áo một chiếc váy. Chiếc váy có dây buộc, sẽ không vì số đo lớn mà quá rộng thùng thình. Siết eo lại, đường cong yểu điệu cũng lộ ra. Không phải nói Tô Duyệt lúc này xinh đẹp đến nhường nào, mà là so với trước kia, cô như thay đổi một bộ dáng khác vậy, không chỉ gầy đi rất nhiều, còn trắng hơn không ít.
Người hầu trẻ tuổi hoàn hồn sau, cô liếc nhìn chiếc bánh kem trên bàn, tò mò hỏi một câu, “Đại Thiếu phu nhân là phải chúc mừng sinh nhật Giang Từ thiếu gia sao?”
“Ừm.”
“Giang Từ thiếu gia thích nhất ăn bánh kem xoài, mùa này xoài rất tươi. Hôm nay tôi còn thấy cô Mỹ Ti cũng mua không ít xoài.” Người hầu cười cười, “Vậy tôi hiện tại trở về thưa lại với Nhị Thiếu phu nhân lời của cô.”
“Ừm, đi đi.”
Tô Duyệt ôm bánh kem trở lại phòng, chỉ thấy Giang Từ ngồi trên ghế, còn Tiểu Hạo Hạo ngồi dưới sàn nhà bên cạnh anh, chơi chiếc ô tô đồ chơi mới.
Đối lập với yến tiệc náo nhiệt bên biệt thự, Tiểu Dương Lâu nơi này thật sự quá thanh lãnh.
“Giang Từ, tôi làm bánh kem xoài cho anh. Hôm nay là sinh nhật anh, cho nên, tôi cố ý làm bản tăng lớn, thay anh chúc mừng sinh nhật.”
“Tuyệt vời, Hạo Hạo thích ăn.” Tiểu Hạo Hạo ngẩng đầu nhỏ, đôi mắt to tràn ngập vui sướng.
Giang Từ hôm nay mặc chiếc áo sơ mi trắng Tô Duyệt mua. Sáng sớm hôm nay tỉnh lại, khi Tô Duyệt đưa áo sơ mi đen cho anh như thường lệ, Giang Từ đã lạnh giọng cười nhạo cô còn chưa già đã mắc bệnh hay quên.
Người đàn ông muộn tao này, muốn mặc quần áo cô mua, lại còn vòng vo châm chọc cô!
Áo sơ mi trắng, quần đen. Cách ăn mặc này khiến Giang Từ có thêm vài phần khí chất trong sáng, không còn âm trầm, u ám như bình thường.
Lúc này nghe Tô Duyệt nói, anh lười nhác vén mí mắt, cười lạnh nói: “Tôi không có nói muốn chúc mừng sinh nhật, cô tự mình cho là thông minh.”
Tô Duyệt đặt bánh kem lên bàn, hít sâu một hơi. Hôm nay là sinh nhật anh, thôi, vẫn là dỗ anh đi.
Cô đi qua, chủ động duỗi tay khoác cánh tay Giang Từ, hơi dùng sức, kéo anh lại gần. Giọng cô mềm mại, ngữ khí như lấy lòng, lại như làm nũng, “Trong bánh kem bỏ thêm không ít xoài, tôi làm từ sáng đến giờ, tốn không ít tâm tư. Anh nếm thử xem làm như vậy có ngon hơn không? Cũng nếm thử tâm ý của tôi. Nếu anh ăn qua rồi, vẫn không thích nói, vậy thì không ăn nữa, được không?”
Rõ ràng anh muốn mở miệng châm chọc nhưng mùi sữa nhàn nhạt ở chóp mũi truyền đến, lời nói đến bên miệng, Giang Từ nuốt trở vào. Anh hừ một tiếng, có chút không kiên nhẫn: “Cái tâm ý của cô, cũng không thấy được có bao nhiêu tốt.”
Nghe một chút, người đàn ông này vẫn trước sau như một đáng ghét.
Tô Duyệt nhìn anh, nhỏ giọng không vui oán giận, “Tôi làm bánh kem cho anh số lần, còn nhiều hơn cả trước kia. Anh nghĩ làm bánh kem rất đơn giản sao? Ngay cả người nhà tôi cũng chưa từng ăn qua bánh kem tôi tự tay làm.” Anh đừng không biết tốt xấu, lương tâm cho chó ăn nha.
Nghe vậy, Giang Từ hừ hừ, trên mặt vẫn mặt vô biểu tình, khóe môi lại hơi hơi nhếch lên.
Tô Duyệt vốn còn tính toán thắp nến sinh nhật nhưng Giang Từ khẳng định chướng mắt. Cô vẫn là không tự mình chuốc lấy khổ sở, trực tiếp cắt bánh kem.
“Nhiều xoài.” Tiểu Hạo Hạo ăn một miếng lớn, nhét đầy miệng nhỏ, vẻ mặt thỏa mãn.
“Ba ba, sinh nhật vui vẻ.” Cậu bé ngậm đầy bơ trong miệng, giọng non nớt nói với Giang Từ.
Giang Từ đang ăn bánh kem mím môi, lên tiếng.
Tiểu Hạo Hạo nhảy xuống ghế nhỏ chạy về phòng mình, không lâu sau lại chạy về. Bàn tay nhỏ mũm mĩm ôm chiếc thiệp sinh nhật Tô Duyệt mua cùng nó. Cậu đi đến trước mặt Giang Từ, tay nhỏ kéo kéo vạt áo anh, ngẩng đầu nhỏ, đôi mắt to sáng ngời nhìn Giang Từ, “Ba ba, đây là quà sinh nhật Hạo Hạo tặng ba ba.”
Nói xong còn mở thiệp sinh nhật ra. Giây tiếp theo, tiếng nhạc máy tính “Chúc mừng sinh nhật” liền từ trong thiệp truyền ra.
Miệng nhỏ thằng bé mở rộng, ba ba không nhìn thấy nhưng có thể nghe thấy.
Tô Duyệt liếc nhìn chiếc thiệp sinh nhật.
Tiểu Hạo Hạo còn chưa biết viết chữ. Chỉ thấy trên tấm thiệp vẽ một vòng tròn lớn và một vòng tròn nhỏ, phỏng chừng là cậu và Giang Từ.
Giang Từ mặt mày giãn ra. Anh vươn tay, muốn nhận lấy tấm thiệp sinh nhật của Giang Hạo Duyên. Nhưng mà giây tiếp theo, Giang Từ liên tục đánh mấy cái hắt xì. Đột nhiên, mắt hắn ngứa ran, ngay cả da cũng ngứa lên.
Mặt mày nhiễm lạnh lẽo, sắc mặt Giang Từ hoàn toàn trầm xuống, “Tô Duyệt, cô đã bỏ thêm cái gì vào bánh kem?”
Tô Duyệt sửng sốt.
Giang Từ hô hấp tăng nhanh. Anh muốn đứng dậy đi lấy điện thoại nhưng lại phát hiện cả người vô lực.
“Giang Từ anh làm sao vậy?” Tô Duyệt giật mình nhìn những đốm đỏ xuất hiện trên mặt Giang Từ, cô vội vàng đi qua.
Giang Từ đôi mắt đen nhánh không có bất kỳ tiêu cự nào nhìn về phía Tô Duyệt, mang theo sự lạnh lẽo dày đặc, “A, đây là tâm ý của cô......”
Vừa mới nói xong, anh cả người hôn mê bất tỉnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
