Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Không Ngại Anh Vừa Xấu Xí Vừa Mù Lòa Chương 16:

Cài Đặt

Chương 16:

“Giang Từ, Giang Từ......”

“Ba ba, ba ba......” Tiểu Hạo Hạo miệng dính đầy bơ sợ tới mức sững sờ trên ghế, ngay sau đó, miệng nhỏ bẹp lại, lập tức khóc òa lên.

Tô Duyệt nhìn Giang Từ trên mặt nổi lên không ít đốm đỏ, ngay cả cổ, mu bàn tay và những vùng da lộ ra ngoài cũng có. Đây rõ ràng là triệu chứng dị ứng. Cô giữ vững ánh mắt, “Tiểu Hạo Hạo, đừng khóc, con ở đây canh ba ba, dì đi tìm người tới.”

Đôi mắt to của Giang Hạo Duyên đỏ hoe. Nghe Tô Duyệt nói, cậu nức nở một tiếng, miệng nhỏ bẹp lại, “Ba ba không được chết, Hạo Hạo canh ba ba.”

Tô Duyệt biết thằng bé bị dọa nhưng cô không kịp an ủi cậu. Sờ sờ đầu nhỏ, Tô Duyệt lập tức chạy ra ngoài tìm người.

Lúc này, yến tiệc đã bắt đầu. Giang Mộ Hàng và Khương Toàn, là nhân vật chính của tiệc sinh nhật, đang khiêu vũ mở màn ở giữa đại sảnh theo điệu nhạc. Hai người xứng đôi, vũ điệu ăn ý thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Tô Duyệt tùy tiện kéo một người hầu hỏi: “Quản gia đâu?”

Người hầu trong chốc lát không nhận ra Tô Duyệt, cô ta ngơ ngẩn nói: “Quản gia hình như ở chỗ phu nhân.” Nói xong, cô ta nhìn sắc mặt lạnh lùng của Tô Duyệt, chỉ, “Phu nhân đang ở khu nghỉ ngơi.”

Tô Duyệt tìm được quản gia chú Trương, ông đang báo cáo gì đó với Tống Hiểu Thanh.

“Chú Trương, Giang Từ ngất xỉu rồi, ông mau phái người đưa anh ấy đi bệnh viện.” Tô Duyệt bước nhanh tới.

“Sao lại thế này?” Tống Hiểu Thanh nhìn Tô Duyệt trước mặt, sững sờ. Sao cô con dâu lớn này lại gầy nhiều như vậy?

Tô Duyệt cố gắng giữ bình tĩnh, “Mẹ, Giang Từ xảy ra chuyện rồi.” Cô nhanh chóng miêu tả triệu chứng của Giang Từ, gấp gáp nhìn về phía quản gia, “Chú Trương, ông lập tức phái người đưa Giang Từ đi bệnh viện.”

“Vâng.” Chú Trương vội vàng đồng ý.

Không đúng, bà ta là lo lắng ảnh hưởng đến Giang Mộ Hàng đi.

Đều là con trai mình, Tống Hiểu Thanh quá bất công. Tuy rằng, cô biết đây là vầng sáng nhân vật chính của nam chủ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất bình thay Giang Từ.

“Con không cần lo lắng, Giang Từ nó bị dị ứng phấn hoa.” Tống Hiểu Thanh thấy Tô Duyệt mặt căng thẳng, giải thích: “Giang Từ cũng không phải lần đầu tiên như vậy, lúc nhỏ, nó thường xuyên bị dị ứng phấn hoa. Con vừa nói nó ăn bánh kem liền té xỉu, con đã bỏ thêm một ít hoa hoặc nguyên liệu thực vật vào bánh kem?”

Tô Duyệt kinh hãi, “Không có, con biết anh ấy dị ứng phấn hoa, sao có thể thêm vào.” Bánh kem do cô tự tay làm, căn bản không thể xảy ra vấn đề.

Tống Hiểu Thanh xem xét cô.

Cô con dâu lớn này không thích Giang Từ, bà ta biết. Hiện tại Giang Từ ăn bánh kem cô làm liền xảy ra chuyện, bà rất khó tin lời Tô Duyệt nói, “Ta đã biết, con đi bệnh viện chăm sóc Giang Từ đi, chuyện này ta sẽ điều tra rõ.”

“Vậy mẹ......”

“Yến tiệc bên này còn cần ta, có chuyện gì, con gọi điện thoại cho ta, biết không?” Tống Hiểu Thanh day day giữa mày, khuôn mặt được bảo dưỡng tốt mang theo vẻ mệt mỏi.

“Vâng.” Tô Duyệt không nói thêm gì nữa, bước nhanh rời đi.

-

Bệnh viện, Giang Từ vẫn chưa tỉnh lại.

“Ba ba khi nào tỉnh ạ?” Giang Hạo Duyên nhăn mũi nhỏ, đôi mắt to ướt át, ngấn đầy nước mắt.

“Nhanh thôi, vừa rồi bác sĩ nói không có việc gì, Tiểu Hạo Hạo không cần lo lắng.” Tô Duyệt bế Giang Hạo Duyên lên, ngồi xuống ghế bên mép giường.

Trên giường bệnh, những đốm đỏ trên mặt Giang Từ vẫn chưa biến mất. Làn da anh vốn tái nhợt, những đốm đỏ trên mặt đặc biệt dễ thấy. Hơn nữa là vết sẹo bên má trái, khuôn mặt anh quả thực không thể nhìn nổi. Bác sĩ nói, đốm đỏ trên mặt Giang Từ ít nhất phải một tuần mới có thể tiêu hết.

Tiểu Hạo Hạo nhìn những đốm đỏ trên mặt Giang Từ, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nhăn lại, cậu lo lắng nói: “Ba ba có thể sẽ đau không?”

“Không đau đâu, chỉ là hơi xấu trai thôi.” Tô Duyệt nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của cậu.

“Ba ba không xấu trai, ba ba đẹp trai nhất.” Đôi mắt to ngấn đầy nước của Tiểu Hạo Hạo, quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn Tô Duyệt một cái.

“Được rồi, ba ba con đẹp trai nhất.” Tô Duyệt nhìn miệng nhỏ khô ráp của cậu, “Khát không? Cô rót nước cho cháu nhé.”

Thằng bé nhấp nhấp miệng nhỏ, “Vâng, Hạo Hạo hơi khát.”

“Vậy cô đi rót nước.”

Tô Duyệt đặt thằng bé xuống, cô đứng dậy đi rót một ly nước ấm. Nghiêng đầu, thấy môi mỏng Giang Từ cũng khô, cô tìm thấy tăm bông trong tủ. Thấm nước, Tô Duyệt cúi người xuống, động tác cẩn thận dùng tăm bông nhẹ nhàng lau cho anh.

Vì khoảng cách rất gần, dù trên mặt Giang Từ có nổi không ít đốm đỏ, cũng không ảnh hưởng đến việc Tô Duyệt đánh giá ngũ quan tinh xảo của hắn. Người đàn ông này cũng không biết lớn lên như thế nào, môi mỏng nhạt màu, hình dáng môi đẹp đến mức khiến người ta có xúc động muốn hôn. Mũi thẳng tắp, không giống một số nam minh tinh cần phải đi chỉnh sửa, độn mũi.

Ánh mắt cô rơi xuống lông mi anh, vừa đen lại vừa đậm rõ ràng từng sợi. Đáng tiếc anh là người mù, rõ ràng sinh một đôi mắt đẹp lại bị hủy hoại.

Đột nhiên, đôi mắt đẹp đó mở ra.

Bên trong một mảnh đen nhánh, sâu không thấy đáy.

Đối diện với đôi mắt không có bất kỳ tiêu cự nào của người đàn ông, Tô Duyệt sợ tới mức tim đập thình thịch, khẽ thở nhẹ một tiếng.

“Anh...... Anh tỉnh rồi?” Tô Duyệt vội vàng thu tay về.

“Ba ba, ba ba......”

Nghe Tô Duyệt nói, Tiểu Hạo Hạo ôm ly, chạy lộc cộc hai chân ngắn ngủn tới. Nhưng vì quá lùn cậu bé chỉ đứng ở mép giường ngẩng đầu nhỏ chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy Giang Từ.

Giang Từ nhíu mày. Anh nhớ rõ mình ăn bánh kem Tô Duyệt làm xong, không lâu sau liền té xỉu.

“Giang Từ, anh thế nào rồi? Có đỡ hơn chút nào không? Trên người còn ngứa không?” Tô Duyệt ôn tồn nhỏ nhẹ hỏi.

Giang Từ nhắm mắt lại. Đôi mắt đã không ngứa nhưng trên người lại dâng lên từng cơn ngứa ngáy. Anh vươn tay muốn gãi.

“Không được, anh không được gãi, mặt đã bị sưng rồi, gãi sẽ để lại sẹo, anh còn muốn cái mặt này không?” Tô Duyệt vội vàng nắm lấy cánh tay Giang Từ.

“Không cần cô quản!” Giọng Giang Từ khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo. Anh không kiên nhẫn ném tay Tô Duyệt ra. Vì dùng sức quá mạnh, tay Tô Duyệt bị ném văng vào cạnh tủ bên cạnh. Xương cốt va chạm với mép tủ.

Tô Duyệt đau đến ngây người, đôi mắt lập tức đỏ hoe.

Cô sợ nhất là đau!

“Tôi không ngăn cản anh, anh tùy tiện gãi đi.” Tô Duyệt ôm lấy mu bàn tay, da thịt trên đó đã đỏ lên. Cô nhìn anh giải thích: “Giang Từ, bánh kem là tôi làm nhưng tôi không hề muốn hại anh. Tôi cũng không biết vì sao anh ăn lại bị dị ứng.”

Giang Từ nằm im không động, ngoảnh mặt làm ngơ với lời cô nói.

“Nếu tôi muốn hại anh, tôi sẽ không ngốc đến mức lựa chọn phương thức ngu xuẩn như vậy.” Tô Duyệt nhíu mày, nhịn không được xoa xoa mu bàn tay.

“Cô luôn luôn ngu ngốc!” Giọng Giang Từ mang theo sự châm chọc.

“Anh......” Tô Duyệt cắn môi, “Tôi hại anh, có lợi gì cho tôi chứ.”

Đuôi lông mày Giang Từ treo sự lạnh lẽo. Anh quay mặt về phía cô, mặt vô biểu tình nói: “Có lẽ cô cho rằng, hại chết tôi, cô liền có thể ở bên Giang Mộ Hàng. Trước đây cô không phải cũng đã hạ thuốc nó sao?”

Tô Duyệt sửng sốt. Cô xuyên đến đúng lúc nguyên chủ hạ thuốc bị phát hiện, đây là sự thật, cô không thể biện giải. Nhưng không có nghĩa là lần này cô phải chịu oan.

“Đó là chuyện trước kia, tôi thừa nhận lúc đó đầu óc tôi hồ đồ, mới làm ra chuyện như vậy. Nhưng không thể chứng minh lần này, tôi sẽ hại anh.” Tô Duyệt nhìn người đàn ông dù mặt vô biểu tình, vẫn đặc biệt dọa người, giọng thấp dịu, cô đặc biệt nghiêm túc nói: “Hơn nữa, hiện tại tôi cũng không thích Giang Mộ Hàng.”

“Cô nghĩ tôi sẽ tin lời cô nói sao?” Giang Từ kéo khóe miệng, giọng âm trầm. Cô vì Giang Mộ Hàng làm bao nhiêu chuyện ngu xuẩn, đừng tưởng rằng anh không biết.

Trong khoảng thời gian này, cô dỗ anh không chỉ một hai lần. Tuy rằng có mục đích nhưng cũng dụng tâm. Anh không cần cảm động, ít nhất không cần nghi ngờ cô khi còn chưa có chứng cứ.

“Tôi đã cho người mang bánh kem đi xét nghiệm, đến lúc đó anh sẽ biết rốt cuộc tôi có hại anh hay không.” Tô Duyệt cúi đầu nhìn tay mình. Lần trước mới bị quẹt thương sắp khỏi, hiện tại lại bị va chạm. Phỏng chừng ngày mai liền bầm tím.

“Cho dù bánh kem không có vấn đề, cũng nhất định là do cô, tôi mới bị dị ứng té xỉu.” Giang Từ cười lạnh.

“Anh nói như vậy, chính là đã nhận định tôi có tâm hại anh?” Tô Duyệt nhíu chặt mày.

“Không.”

Giang Từ nhắm mắt lại, “Mặc kệ cô có tâm hay vô tâm, dù sao cũng là vì cô. Kết quả không phải đều là, tôi hiện tại nằm trên giường bệnh sao?” Theo anh thấy, có tâm hay vô tình, đều giống nhau.

Anh phát hiện trong khoảng thời gian này, mình quá dễ dãi với người phụ nữ Tô Duyệt này, đến mức để cô có cơ hội và năng lực làm tổn thương hắn.

Tô Duyệt gắt gao nhìn chằm chằm mặt Giang Từ. Nhưng đối phương nhắm hai mắt lại, hiển nhiên là không muốn nói chuyện với cô nữa.

Tiểu Hạo Hạo an an tĩnh tĩnh đứng ở mép giường. Cậu không hiểu ba ba và Tô Duyệt nói gì nhưng cậu biết, ba ba vì ăn bánh kem người phụ nữ này làm, liền té xỉu. Lúc này, miệng nhỏ cậu dẩu lên, đôi mắt to cảnh giác nhìn cô.

Tô Duyệt nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, màn đêm đen đã hoàn toàn buông xuống. Cô lại nhìn Giang Hạo Duyên, ngay sau đó mở cửa phòng bệnh, rời đi.

Phòng bệnh an tĩnh xuống.

Bàn tay nhỏ của Tiểu Hạo Hạo kéo chăn Giang Từ, có chút sợ hãi hô một tiếng: “Ba ba......”

“Là ai đưa ba vào bệnh viện?” Giang Từ mở miệng.

Tiểu Hạo Hạo nghe hiểu ba ba hỏi, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm ghé vào mép giường, nhăn lông mày nhỏ, giọng non nớt đáp: “Là người phụ nữ xấu kia tìm người tới đưa ba ba, Hạo Hạo sợ hãi.” Cậu biết ba ba bị bệnh.

“Ba không có chết, con sợ cái gì?” Giang Từ im lặng một chút, “Nam nhân phải dũng cảm.”

Thằng bé đôi mắt to ướt át, cậu dùng sức gật đầu nhỏ, “Vâng, Hạo Hạo dũng cảm.”

Phòng bệnh lại chìm vào một trận an tĩnh.

Không biết qua bao lâu, cửa phòng lại lần nữa bị mở ra. Tiểu Hạo Hạo mệt mỏi trợn tròn mắt nhìn qua, chỉ thấy Tô Duyệt trong tay xách vài túi đồ vật. Cô đi đến tủ đầu giường, đặt đồ vật xuống. Còn chưa mở nắp, liền có một trận mùi thức ăn thơm lừng truyền đến, “Tiểu Hạo Hạo, ăn cơm.”

Cô đặt một hộp cơm nhỏ lên bàn trà bên sô pha, “Cái này là của con, lại đây ăn đi.”

Thằng bé ánh mắt do dự nhìn cô. Cậu muốn qua, lại không muốn qua. Cậu một chân ngắn cọ cọ chân kia, rối rắm đến mức lông mày nhỏ cũng nhăn lại.

“Có đùi gà, còn có thịt xào chua ngọt, còn có tôm chưng trứng con thích ăn, con không đói bụng sao?” Tô Duyệt nhìn ra cậu đang làm nũng.

Tiểu Hạo Hạo hai bàn tay nhỏ mũm mĩm che bụng. Cậu cảm giác trong bụng như có hai người đang đánh nhau, Hạo Hạo đói bụng.

Tô Duyệt đi qua dắt tay nhỏ của cậu bé đưa đến bên sô pha, “Ngoan ngoãn ngồi ăn đi. Con không ăn sẽ sinh bệnh, sinh bệnh không thể chăm sóc ba ba con.”

“Hạo Hạo chăm sóc ba ba.” Tiểu Hạo Hạo căng khuôn mặt nhỏ.

“Đúng, mau ăn cơm.” Tô Duyệt nhét chiếc muỗng nhỏ vào tay cậu.

Tiểu Hạo Hạo thật sự đói bụng. Ban ngày bánh kem chỉ ăn một chút, buổi chiều lo lắng ba ba, ngay cả cơm cũng không ăn. Hiện tại có đùi gà và thịt xào chua ngọt cậu thích ăn, hít hít nước miếng bắt đầu ăn.

Tô Duyệt cong môi cười. Đứa nhỏ đã dỗ được, còn người lớn.

Người lớn tương đối khó dỗ.

Cô đi đến mép giường bệnh, bắt đầu sắp xếp đồ ăn. Mùi thức ăn mê người lập tức lan tỏa trong phòng bệnh.

Tô Duyệt mím môi, nhìn về phía Giang Từ đang nhắm mắt. Cô cũng không muốn quản anh, tính tình không tốt, vừa xấu lại vừa mù, hiện tại còn nghi ngờ cô không có ý tốt. Nhưng nghĩ đến biệt thự bên kia còn đang mở tiệc sinh nhật, phòng bệnh nơi này lại lạnh lẽo, cô cảm thấy mình dù có giận đến mấy, cũng tiêu hơn nửa.

Hơn nữa, từ lúc vào bệnh viện, trừ việc cô sai người hầu mang quần áo tới, Giang gia vẫn luôn không có người nào tới, dường như họ căn bản không lo lắng Giang Từ sống chết. Cô là vợ, ngay cả cô cũng giận mà bỏ đi, người đàn ông này và Tiểu Hạo Hạo thật sự không biết sẽ phải sống ở bệnh viện như thế nào.

Tô Duyệt mím môi. Còn chuyện Giang Từ đột nhiên dị ứng có phải vì cô hay không, chuyện này cô sẽ điều tra rõ.

Cho dù Giang Từ muốn trách cứ cô, cô cũng muốn chứng minh mình trong sạch.

“Giang Từ, ăn cơm.” Cô đi đến đầu giường, nhỏ giọng nói: “Cho dù anh trách cứ tôi, cũng phải ăn cơm chứ. Tôi......”

Giang Từ đột nhiên mở to mắt, sợ tới mức Tô Duyệt dừng lời.

Anh ngồi dậy, hai chân thon dài đặt xuống. Giọng nói lười nhác, “Cô nói nhiều thật, cô cho rằng tôi sẽ không ăn cơm? Tôi càng muốn ăn.”

Giang Từ nhận lấy đôi đũa, nhếch lông mày, “Nếu tôi là vì cô mà vào bệnh viện, khoảng thời gian này cô phải chăm sóc tôi thật tốt. Chờ tôi khỏe rồi, cô có thể cút.”

Tô Duyệt sửng sốt, rời khỏi Giang Từ sao?

-

Vì là phòng bệnh VIP tối cao, nơi đây thiết bị đầy đủ, còn có giường ngủ chuyên dụng cho người nhà. Nhưng Tô Duyệt nghĩ trẻ con sức đề kháng không tốt, không thích hợp ở bệnh viện lâu dài. Hiện tại Giang Từ đã tỉnh, cô liền bảo quản gia phái người tới đón Tiểu Hạo Hạo về, hơn nữa dặn dò kỹ lưỡng, bảo người chăm sóc nó thật tốt.

Trước khi rời đi, Tiểu Hạo Hạo đứng trên ghế bên cạnh giường bệnh, hai bàn tay nhỏ xíu nằm bò giường, đôi mắt ngấn nước, giọng nức nở, “Ba ba, ba phải chăm sóc chính mình nha, Hạo Hạo sẽ ngoan ngoãn.”

“Ừm.” Giang Từ lên tiếng, “Hai ngày nữa ba sẽ về.”

Được ba ba đáp lại, đôi mắt lớn của Tiểu Hạo Hạo sáng lên, dùng sức gật đầu nhỏ, miệng nhỏ cười rộng ra, “Hạo Hạo chờ ba ba về.”

-

Bóng đêm dần dày đặc. Bầu trời đêm đầu hè đầy sao, cả thành phố chìm vào đêm đen, che lấp sự ồn ào ban ngày, có một loại yên lặng khó tả.

Tô Duyệt từ nhà vệ sinh ra, cô vừa tắm xong, trên người vẫn còn hơi nước ẩm ướt. Cô đặt bộ quần áo đã thay và chiếc váy chiều nay cùng nhau, cất vào trong túi. Ngay sau đó cầm lấy chiếc khăn lông mới mua, muốn lau tóc.

“Lại đây đỡ tôi, tôi đi tắm.”

Giọng nói lười nhác của người đàn ông vang lên, làm Tô Duyệt khựng tay lại.

“Biết rồi.” Nơi này không phải ở nhà, Giang Từ không quen thuộc môi trường, vị trí ở đây. Mỗi bước đi đều cần cô dẫn đường.

Tô Duyệt buông khăn lông, bước nhanh qua. Cô khom lưng, định vươn tay khoác cánh tay Giang Từ nhưng ánh mắt lại dừng trên mu bàn tay mình. Mới qua mấy tiếng, chỗ đó đã hồng tím, ngày mai liền sẽ bầm tím.

Trước kia cô đã rất sợ đau, hơn nữa cơ thể rất kiều khí, va chạm một chút cũng dễ bầm tím, hoặc để lại sẹo. Cho nên cô đặc biệt quý trọng cơ thể và làn da mình. Không ngờ, cơ thể nguyên chủ này kiều khí không thua cô ban đầu. Chỉ va chạm như vậy, cô đã đau đến đỏ mắt. Chắc chắn đối với người đàn ông Giang Từ này, chuyện gì cũng sẽ không xảy ra.

Tay cô khoác cánh tay Giang Từ.

“Cô vừa rồi không có ăn cơm sao?” Giang Từ lạnh lùng cười một tiếng. Lúc dị ứng anh toàn thân vô lực. Hiện tại còn chưa hoàn toàn hồi phục. Người phụ nữ Tô Duyệt này quả thật quá yếu đuối, tay mềm như bông, giống bông gòn, hoàn toàn không đỡ nổi anh.

Tô Duyệt mím môi, lặng lẽ trừng mắt nhìn anh một cái. Cô lẩm bẩm oán giận: “Không có cách nào, buổi chiều tay tôi bị anh ném ra, bị thương, hiện tại còn đau đây.”

“Nếu không, tôi tìm hộ công tới cho anh?”

“Tô Duyệt......”

Giọng Giang Từ kéo dài lười nhác. Anh một bàn tay lớn trực tiếp khấu lên eo cô, mượn sức cơ thể cô, đứng lên. Đôi môi mỏng nhạt màu cong lên một nụ cười lạnh, anh mở miệng: “Đừng nghĩ chơi trò gì, không phải cô đang đỡ tôi đi lên sao? Đi, dẫn tôi đi nhà vệ sinh.”

Tô Duyệt hiện tại 60 cân. So với lúc 77 cân, vòng eo tuyệt đối gầy hai ba vòng. Cánh tay người đàn ông cứng như sắt thép gắt gao giữ lấy eo cô, quả thực làm cô đau nhức.

“Anh đừng dùng sức như vậy, buông tay lỏng ra một chút được không?” Cánh tay người đàn ông này làm bằng thép sao?

Giang Từ nhéo nhéo eo cô, trên mặt hiện lên vẻ không thể tưởng tượng. Anh nhớ rõ lần trước eo cô còn rất béo nhiều thịt, mềm mại vô cùng. Hiện tại vẫn rất mềm nhưng một bàn tay anh đã có thể dễ dàng ôm trọn.

Cô ta đột nhiên gầy nhiều như vậy?

Giang Từ hừ hừ, buông lỏng tay bên hông ra, chuyển sang đặt lên vai Tô Duyệt. Cứ như vậy, khoảng cách hai người càng thêm gần sát.

Tóc Tô Duyệt ướt sũng vẫn thường xuyên nhỏ nước. Giang Từ dựa gần, anh không chỉ ngửi thấy mùi hương dầu gội đầu thanh đạm, mà nửa khuôn mặt dựa vào Tô Duyệt còn bị tóc ướt của cô chạm vào.

Ẩm ướt, mềm mại, làm khuôn mặt anh vốn đã ngứa lại càng ngứa hơn.

Anh không vui mím chặt môi.

Đưa Giang Từ vào nhà vệ sinh, còn mở nước nóng xong, Tô Duyệt liền đi ra. Cô cầm khăn lông tiếp tục lau tóc. Vừa lau được nửa chừng, trong nhà vệ sinh vang lên giọng nói âm u của người đàn ông, “Tô Duyệt, quần áo của tôi đâu?”

Xong rồi, quên chuẩn bị quần áo cho Giang Từ.

Cô vội vàng cầm lấy bộ đồ bệnh viện đã thay ra, đứng ở ngoài cửa, cô gõ cửa, “Quần áo tôi mang tới rồi, anh mở cửa đi.”

Người đàn ông nói một cách hợp tình hợp lý, “Tôi không nhìn thấy cửa, cô mang vào đi.”

Tô Duyệt: “......”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc