Đứng ở một góc, nhân viên cửa hàng hoàn toàn kinh ngạc. “Phòng thử đồ ở bên này, xin theo tôi.”
“Phiền phức!” Giọng nói ghét bỏ của người đàn ông vang lên bên trong.
Nhân viên cửa hàng lúc này mới phản ứng lại, vị tiên sinh kia là người mù sao? Nhìn anh ăn mặc không giống người thường, thật đáng tiếc.
Tô Duyệt và Giang Hạo Duyên ngồi trên sô pha, nhàn nhã chờ Giang Từ đi ra.
“Tiểu Hạo Hạo, lát nữa ba ba con ra, mặc kệ ba con mặc đẹp hay không đẹp, con đều phải khen, biết không?” Tô Duyệt nhịn không được vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ trắng nõn của thằng bé.
Nếu là trước kia, Giang Hạo Duyên khẳng định không muốn để Tô Duyệt nhéo mặt, lại còn sẽ nũng nịu, hung hăng hất tay cô. Nhưng lúc này, hai hàng lông mày nhỏ nhàn nhạt của cậu nhíu lại, cũng không có phản kháng. Đôi mắt to nghi hoặc nhìn Tô Duyệt, giọng non nớt nói: “Ba ba Hạo Hạo khẳng định là đẹp nhất, đẹp trai nhất.”
Được rồi!
Cô xem như phát hiện, Tiểu Hạo Hạo chính là cuồng ba.
“Vậy dì có đẹp không?” Tô Duyệt trêu chọc nó.
Nghe vậy, hai hàng lông mày nhỏ nhàn nhạt của thằng bé nhíu chặt muốn chết, vô cùng rối rắm. Một lúc lâu, cậu mới chu miệng nhỏ, giọng non nớt nói: “Xấu. Hạo Hạo là em bé ngoan, không thể nói dối.”
Tô Duyệt: “......”
Cô thấy một trận chua xót. Từ lúc nào, cô cũng là "tiểu tiên nữ" trong miệng trẻ con đây.
Hiện tại cô 62.5 cân. Hôm nay Giang Từ tức giận một trận, ngày mai cô sẽ biến thành 60 cân.
Đối với chiều cao của cô mà nói, 60 cân coi như là đầy đặn đi. Hơn nữa, hiện tại so với Tiểu Hạo Hạo trắng trẻo mềm mại, làn da ám vàng của cô thật sự kém. Ngày mai làn da cô có thể trắng hơn một chút, hẳn là sẽ đẹp hơn không ít.
Tô Duyệt vừa mong đợi, lại vừa rối rắm. Cô gầy quá nhanh!
Lúc này, cửa phòng thử đồ được mở ra.
Chỉ thấy người đàn ông mặc chiếc quần dài màu đen bước ra. Tô Duyệt ngẩng đầu, thần sắc hơi sững sờ. Cô phát hiện thân hình Giang Từ đúng là giá treo quần áo. Quần áo mặc trên người anh, so với người mẫu còn phải đẹp hơn.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh mặc áo sơ mi trắng. Ngũ quan Giang Từ vốn dĩ sinh ra đã đẹp. Nửa mặt không bị hủy dung, mày tuấn lãng, thanh tú như ngọc, mang theo vẻ thuần khiết, thanh nhã của thiếu niên áo sơ mi trắng.
Tô Duyệt đi qua.
Giang Từ trên đầu vẫn đội mũ. Anh khẽ nâng cằm, cổ áo không cài hai cúc, hầu kết gợi cảm lập tức lộ ra. Thấy Tô Duyệt mãi không nói chuyện, anh lạnh mặt, duỗi tay đi cởi cúc áo, ngữ khí ghét bỏ, “Biết ngay mắt nhìn của cô không tốt.”
Tô Duyệt phục hồi tinh thần lại, vội vàng tiến lên giữ chặt cánh tay anh, “Đừng cởi a, rất đẹp.” Giọng cô mềm nhẹ mang theo ý cười, khen anh, “Ai nói tôi mắt nhìn không tốt, rõ ràng anh mặc rất đẹp trai.”
Bên cạnh, Tiểu Hạo Hạo hai bàn tay nhỏ mũm mĩm ôm ly trà sữa Tô Duyệt mua cho, đã đi tới. Cậu ngẩng đầu nhỏ, giọng non nớt phụ họa nói: “Ba ba đẹp trai! Rất đẹp trai!” Nói xong, cậu bé lại cúi đầu hút một ngụm trà sữa.
Ừm, uống ngon thật!
Hạo Hạo thích.
Nhìn sắc mặt Giang Từ hơi dịu xuống, Tô Duyệt duỗi tay giúp anh vuốt phẳng chiếc áo sơ mi vừa rồi bị vò nhàu, “Tôi biết quần áo của anh đều là đặt may riêng, chiếc áo này không tính là tốt nhất. Anh không thích thì thôi.”
Cô thấy Tiểu Hạo Hạo đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, cô là vợ trên danh nghĩa không thể cái gì cũng không chuẩn bị. Hiện tại, cô đã bày tỏ tâm ý của mình, anh không tiếp thu, đó không phải vấn đề của cô.
“Dáng người tôi tốt, mặc gì cũng đẹp.” Giang Từ mặt vô biểu tình, nói một cách hợp tình hợp lý: “Nếu cô muốn tặng tôi thì lấy cái này đi.”
“Anh thích là được.” Tô Duyệt đã quen với tính cách khó lường, thất thường của Giang Từ, cô cười mím môi, nói với nhân viên cửa hàng, cô mua chiếc áo này.
Nhân viên cửa hàng cầm quần áo gói lại đưa cho Tô Duyệt. Tô Duyệt xách túi, nói: “Được rồi, chúng ta đi thôi. Giang Từ, chờ đến ngày sinh nhật anh, anh mặc quần áo tôi mua cho anh nhé.”
Giang Từ chậm rãi đi phía trước, hừ lạnh một tiếng, “Ồn ào!”
Không nói được, cũng không nói không được.
Thấy Giang Từ tự mình đi ra cửa, Tô Duyệt vội vàng nắm Tiểu Hạo Hạo đuổi theo, “Giang Từ, anh đừng đi lung tung a, chờ chúng tôi......”
Người đàn ông này, một chút cũng không có tự giác của người mù.
“Thật phiền toái!” Giang Từ dừng lại ở cửa, quay đầu chuyển về phía Tô Duyệt.
Tô Duyệt cau mày, nhỏ giọng oán giận, “Chân anh dài, tôi theo không kịp anh cũng rất bình thường. Anh đừng đi nhanh như vậy, người khác va chạm anh thì sao.”
Vừa mới nói xong, giây tiếp theo, đôi mắt Tô Duyệt trừng lớn. Cô lập tức buông tay Tiểu Hạo Hạo ra, cả người lao về phía Giang Từ, đẩy người đang đứng tại chỗ anh ra.
Khoảnh khắc bị va chạm, Tô Duyệt khẽ kêu một tiếng.
Rác rưởi đổ đầy đất. Tô Duyệt lùi lại quá gấp, cả người ngồi phịch xuống đất. Không ít rác rưởi bị lật đổ rơi xuống đùi cô.
“Thằng nhóc thúi này, mẹ vừa quay người đi, mày lại nghịch ngợm à?” Bên kia, một người phụ nữ trung niên ăn mặc quý khí đã đi tới, vỗ nhẹ đứa trẻ đang đẩy xe đẩy rác của thương mai, quở trách.
Bà ta nhìn thoáng qua Tô Duyệt bị xe đẩy rác đánh ngã trên đất, ghét bỏ nhíu mày, cười mở miệng xin lỗi: “Ngại quá a, con tôi còn nhỏ, không hiểu chuyện. Tôi vừa rồi đã giáo huấn nó rồi, cô không sao chứ.”
Tô Duyệt đá rác rưởi trên chân ra, chống tay xuống đất đứng lên. Cô quay người đi xem Giang Từ, thấy anh không sao, sắc mặt khó coi của cô mới dịu đi. Quay mặt về phía người phụ nữ kia, cô vẻ mặt tức giận, “Con bà cũng mười mấy tuổi rồi, đã không nhỏ. Nếu đã làm sai thì nên xin lỗi tôi đi.”
Cô mới sẽ không dung túng hành vi ác liệt như vậy của trẻ con. Có nhà nào trẻ con lại nghịch ngợm đến mức tùy tiện chơi xe đẩy rác của thương trường?
“Cô này sao vậy, tôi vừa rồi không phải đã xin lỗi cô sao? Con trai tôi chỉ là nhất thời ham chơi, cô cũng không bị thương, không cần phải so đo với một đứa trẻ như vậy chứ.” Người phụ nữ sờ sờ tóc, không cho là đúng.
“Sao lại không bị thương, tay tôi đây còn bị quẹt chảy máu đây này?”
Tô Duyệt giơ cánh tay bị xe đẩy rác quẹt thương lên. Nếu đối phương ôn tồn xin lỗi cô, cô có lẽ sẽ không tức giận và truy cứu như vậy. Nhưng lúc này đối phương rõ ràng một chút xin lỗi cũng không có, cô sao có thể bỏ qua.
Người phụ nữ cứng lại, bà ta thần sắc không vui mở miệng: “Coi như tôi xui xẻo, cô muốn bao nhiêu tiền thuốc men?”
Tiểu Hạo Hạo ôm trà sữa, miệng nhỏ bẹp lại đi tới, “Máu, dì chảy máu.” Đôi mắt lớn của cậu ẩn chứa sự bất an và sợ hãi.
Tô Duyệt sờ sờ đầu cậu, ngay sau đó nhìn đứa trẻ nam mười mấy tuổi kia một cái. Đối phương vẻ mặt đắc ý nhìn cô. Cô lạnh lùng nói: “Tiền thuốc men tôi bỏ qua. Tôi đẩy xe đẩy đâm con trai bà một lần, chúng ta coi như hòa nhau.”
Cậu bé rụt đầu, hung ác trừng mắt nhìn Tô Duyệt một cái.
Người phụ nữ nhịn không được mắng, “Cô này tâm địa sao lại ác độc như vậy? Con trai tôi mới mười mấy tuổi, cô còn so đo với một đứa trẻ, lại còn muốn đẩy xe đẩy đâm nó?”
“Cô đang dây dưa gì ở đây vậy? Tôi còn vội đi chọn quà, khó khăn lắm mới lấy được thiệp mời tiệc sinh nhật Giang gia, cô đừng làm tôi hỏng việc.” Một người đàn ông trung niên mặc tây trang đi tới, thần sắc cực độ bất mãn.
“Ông xã, anh tới vừa lúc, người phụ nữ này muốn tống tiền tôi.” Người phụ nữ cáo trạng.
Người đàn ông trung niên mặc tây trang nhíu mày, “Sao lại thế này?”
Người phụ nữ tóm tắt sự việc cho người đàn ông trung niên nghe một lần. Sau khi thêm mắm thêm muối kể xong, còn liếc xéo Tô Duyệt một cái, không biết xấu hổ. Hiện tại chồng bà ta tới, xem cô còn làm sao chiếm tiện nghi.
Người đàn ông trung niên rất không kiên nhẫn, “Vị tiểu thư này, nếu vợ tôi đã xin lỗi cô rồi, chuyện này cứ thế bỏ qua đi. Nếu cô còn dây dưa chúng tôi, muốn đòi hỏi gì, e rằng cô sẽ hối hận.”
Nghe vậy, sắc mặt Tô Duyệt trầm xuống.
“Cô là đồ ngốc sao? Nói nhảm với bọn họ làm gì?” Giọng Giang Từ lạnh lùng chậm rãi vang lên, “Tay cô bị thương, vậy thì làm phế tay bọn họ là được, vì sao lại lãng phí lời nói?”
Tô Duyệt nhìn về phía Giang Từ, biết lời anh nói là nghiêm túc. Cô chỉ là bực bội người phụ nữ kia, muốn đối phương xin lỗi, chứ không hề muốn đối phương thấy máu.
Thấy anh thần sắc không vui, cô dỗ dành: “Giang Từ, anh đừng nóng giận. Tôi sẽ xử lý, tôi giải quyết không được sẽ cầu xin anh, được không?” Cô thật sự lo lắng anh tức giận.
“Ai muốn xen vào chuyện của cô.” Giang Từ thần sắc lạnh lùng quay đầu đi.
Tô Duyệt âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mà lúc này, người đàn ông trung niên đối diện đại kinh thất sắc. Vừa rồi hắn ta còn muốn mắng đối phương quá kiêu ngạo, lúc này nghe Tô Duyệt gọi người đàn ông này là Giang Từ, mồ hôi lạnh trên trán hắn tuôn ra.
Giang...... Từ? Giang Từ kia của Giang gia sao?
Người đàn ông trung niên lén đánh giá Giang Từ. Trên mặt có vết sẹo bỏng, đôi mắt bị mũ che đậy, không thấy rõ có phải người mù hay không, nhưng dáng vẻ không sai biệt lắm.
Hơn nữa, ngoài Giang Từ ra, ai sẽ tùy tiện nói ra lời tàn nhẫn như phế bỏ tay người khác?
Hắn lau một phen mồ hôi lạnh, vội vàng thành khẩn xin lỗi Tô Duyệt, “Là tôi quản giáo con trai và vợ không tốt, thật sự xin lỗi. Nếu cần bồi thường tiền thuốc men, tiểu thư cô cứ tùy thời mở lời, bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề.”
“Ông xã, cô ta......” Người phụ nữ vẻ mặt không thể tin được.
“Cô im miệng! Bình thường tôi đã bảo cô quản giáo con trai cho tốt, chuyện như vậy cô cũng làm không xong, có phải muốn ly hôn......” Người đàn ông trung niên răn dạy vợ.
Tô Duyệt sửng sốt. Thái độ xoay chuyển 180° của đối phương làm cô hơi ngây người. Ánh mắt cô dời về phía Giang Từ, cô lại có chút bừng tỉnh. Đối phương có phải nhận ra vị sát thần này rồi không.
Tô Duyệt bị thái độ giả dối của đối phương làm cho phiền lòng, “Thôi, ông muốn dạy dỗ vợ thì về nhà mà dạy dỗ.”
“Vâng vâng vâng, thật sự xin lỗi, tôi nhất định sẽ giáo dục vợ và con trai thật tốt.” Người đàn ông trung niên lén nhìn Giang Từ một cái, liên tục bảo đảm.
Tô Duyệt chú ý tới ánh mắt đối phương, thật đúng là vì Giang Từ a.
-
Ra khỏi trung tâm thương mại, Tô Duyệt dẫn theo Giang Từ và Tiểu Hạo Hạo về tới xe.
Vừa rồi còn không cảm thấy, hiện tại yên tĩnh, Tô Duyệt mới thấy cánh tay bị xước da đau nhói. Trở về phải bôi thuốc mới được, cũng không biết có để lại sẹo không.
“Đau đau.” Giang Hạo Duyên nhìn tay Tô Duyệt, giọng non nớt nói.
“Đúng vậy, Tiểu Hạo Hạo thổi thổi cho dì, có lẽ sẽ không đau nữa.” Tô Duyệt trêu chọc cậu.
Thằng bé chu chu miệng nhỏ, làm bộ, thật sự thổi nhẹ vài cái vào cánh tay Tô Duyệt.
“Cảm ơn Tiểu Hạo Hạo nha, hình như không đau nữa rồi.” Tô Duyệt cười nói.
Đôi mắt to đen nhánh ướt át của thằng bé, khuôn mặt nhỏ vừa ngượng ngùng, lại vừa kiêu ngạo, “Không có chi.”
Còn Giang Từ dựa bên cửa sổ, lông mày hơi mang lạnh lẽo, cả người giống một tảng băng trôi ngồi ở đó, hiển nhiên là không muốn người khác trêu chọc anh.
“Vì sao đẩy tôi ra?”
Tô Duyệt ngẩng đầu nhìn anh, suy nghĩ một chút mới nghe hiểu lời anh nói, “Thấy anh có nguy hiểm, chẳng lẽ tôi không nên đẩy anh ra sao?” Cô cười cười. Kỳ thật tính cách cô rất ích kỷ, cũng rất quý trọng chính mình. Nếu là tình huống cực kỳ nguy hiểm, đe dọa đến tính mạng, cô tuyệt đối sẽ không ra tay.
Đôi môi mỏng hơi thả lỏng, Giang Từ khẽ hừ một tiếng: “Là cô tự ý giúp tôi, đừng cho là tôi sẽ cảm tạ cô.”
“Ồ.” Tô Duyệt ngữ khí tùy ý, “Tôi cũng không có trông mong anh sẽ cảm kích a.”
Cô chỉ cầu anh không tức giận là được.
-
Trở lại nhà nhỏ thì đã gần chạng vạng. Ánh tà dương chiếu vào rừng trúc, hòa cùng gió đêm, làm lòng người khoan khoái.
Tô Duyệt kinh ngạc nhìn một nam một nữ đứng bên ngoài.
“Giang Từ, anh lại về trễ chút nữa thì chúng tôi liền rời đi.” Người đàn ông trên mặt mang theo ý cười nhạt, trông ôn nhuận dễ gần, “Tôi nghe người hầu nhà anh nói anh đi ra ngoài, tôi còn kinh ngạc.”
Giang Từ không cần Tô Duyệt kéo cánh tay, đã có thể tự nhiên như thường đi về phía Tiểu Dương Lâu. Dưới chân anh không hề có sự ngập ngừng, rõ ràng mọi bậc thang.
“Anh tới sớm.” Anh lạnh lùng nói.
“Cái này còn không phải vì có người muốn gặp anh, bảo tôi dẫn cô ấy tới.” Lục Thần Lễ đẩy đẩy kính gọng vàng, cười nói.
Tống Niệm Nguyệt bên cạnh mỉm cười thanh nhã, “A Từ, đã lâu không gặp.”
Trong nhà, Lục Thần Lễ kinh ngạc đánh giá xung quanh một lượt. Đối lập với sự âm u, tối tăm trước đây, hiện tại phòng Giang Từ không chỉ sáng sủa hơn rất nhiều, trên bình hoa còn cắm mấy cành trúc, tăng thêm không ít sinh khí.
Bây giờ mới giống như nơi ở của một người.
Lục Thần Lễ muốn tiến hành kiểm tra mắt thường lệ cho Giang Từ, nhưng bị anh ngăn lại, “Kiểm tra tay cho cô ấy trước đi.”
“Hả?” Lục Thần Lễ nghi hoặc.
Giang Hạo Duyên đang đứng bên cạnh Tô Duyệt nhịn không được mở miệng, giọng nũng nịu non nớt, cậu chỉ vào tay Tô Duyệt, “Chú Lục, xem tay cô ấy này, đau đau.”
Lục Thần Lễ lúc này thật sự kinh ngạc. Chưa nói đến việc Giang Từ và người phụ nữ Tô Duyệt này đi cùng nhau, anh ấy đã kinh ngạc lắm rồi, bây giờ Giang Từ lại còn muốn anh ấy chẩn trị cho Tô Duyệt? Anh ấy nhớ rõ trước kia Giang Từ và người phụ nữ này như nước với lửa, không ai để ý tới ai. Mỗi lần tới kiểm tra mắt cho Giang Từ, Tô Duyệt giống như người trong suốt.
Tô Duyệt vốn định nói mình tự bôi thuốc là được nhưng nghĩ lại thuốc bên ngoài chưa chắc đã tốt bằng thuốc bác sĩ kê, cô đơn giản vươn tay, “Làm phiền anh.”
Lục Thần Lễ đẩy đẩy kính, “Không có gì.”
Bên kia, Tống Niệm Nguyệt trong tay cầm một hộp quà. Cô ta đi về phía Giang Từ, “A Từ, em chuẩn bị quà sinh nhật cho anh. Vốn dĩ ngày sinh nhật anh em muốn chúc mừng nhưng trùng hợp em phải ra nước ngoài thi đấu.” Tống Niệm Nguyệt ngũ quan tinh xảo, diện mạo sạch sẽ thanh nhã, khí chất xuất chúng, nói là bạch nguyệt quang trong lòng đàn ông cũng không quá.
Cô ta cười nhạt, khí chất thanh nhã càng nổi bật.
“Em đặt lễ vật ở trên bàn, là tâm ý của em, anh đừng từ chối được không?”
Giang Từ nghe Lục Thần Lễ nói tay Tô Duyệt không có trở ngại, anh mới kéo kéo khóe miệng, “Tùy cô.”
Tống Niệm Nguyệt rất rõ ràng tính cách Giang Từ. Thấy anh không từ chối, cô ta nhẹ nhàng cười. Khi ánh mắt dừng lại trên vết sẹo trên mặt Giang Từ, cô ta nhìn thế nào cũng thấy không vừa mắt, nụ cười trên mặt thu lại vài phần.
Tô Duyệt thu hồi ánh mắt lén đánh giá Tống Niệm Nguyệt. Tay cô đã được bôi thuốc, không còn đau nhói như vậy nữa. Cô nói lời cảm ơn với Lục Thần Lễ.
“Không có gì.”
Lục Thần Lễ bắt đầu kiểm tra đôi mắt cho Giang Từ.
“Gần đây vẫn như vậy sao?” Anh ấy biết đôi mắt Giang Từ thường xuyên đau nhức, ngay cả uống thuốc giảm đau cũng vô dụng.
“Không.”
“Hả?” Lục Thần Lễ hơi kinh ngạc. Anh ấy kiểm tra xong, đôi mắt Giang Từ vẫn giống như dĩ vãng, cũng không có gì thay đổi.
“Hiện tại không còn đau lắm.” Giang Từ không nói ra lời là, mỗi đêm ngủ, chỉ cần ngửi thấy mùi sữa trên người Tô Duyệt, anh đều ngủ yên giấc, đôi mắt không hề đau.
Người phụ nữ Tô Duyệt này còn xem như có chút tác dụng.
“Tôi kiểm tra không thấy thay đổi nhưng tình trạng của anh có lẽ là bắt đầu chuyển biến tốt.”
Lục Thần Lễ không dám khẳng định, “Tôi về nghiên cứu thêm. Về thuốc, vẫn dùng loại trước, anh phải uống đúng hạn.” Lục Thần Lễ cảm thấy đau đầu, Giang Từ chưa từng nghe theo lời dặn dò của anh ấy.
“Ừm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






