Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Không Ngại Anh Vừa Xấu Xí Vừa Mù Lòa Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

Tài xế nhìn Tô Duyệt tay trái nắm tiểu thiếu gia, còn tay phải thì khoác... thế mà lại là Giang Từ thiếu gia. Trận hình như vậy làm ông ấy kinh ngạc mở to hai mắt.

“Chú Phương chuẩn bị xe, chúng ta muốn đi ra ngoài một chuyến.”

“Giang Từ thiếu gia, Đại Thiếu phu nhân, hai người cũng muốn dùng xe sao?” Tài xế chú Phương vội vàng tỉnh lại.

“Sao vậy? Còn có ai phải dùng xe à?” Tô Duyệt nhìn về phía ông ấy.

“Chú Phương, đi được chưa?” Lúc này, giọng nói ôn nhu của người phụ nữ truyền đến từ phía sau, mềm mại, ngọt ngào như chính cô ta.

“Nhị Thiếu phu nhân, cái này......” Chú Phương khó xử.

Khương Toàn nhìn thấy Tô Duyệt, cô ta đang định mở miệng chào hỏi, ánh mắt vô tình rơi xuống thân ảnh cao lớn bên cạnh Tô Duyệt. Đôi mắt đẹp của cô ta lập tức tràn đầy vẻ kinh hãi và hoảng sợ.

Là Giang Từ!

Sao anh lại ra ngoài? Anh không phải vẫn luôn ở nhà nhỏ, sẽ không rời đi sao?

Sự kinh hãi tràn ngập khiến nụ cười trên khuôn mặt nhỏ trắng nõn thanh lệ của Khương Toàn không duy trì được. Bàn tay cầm túi xách của cô hơi run rẩy. Kể từ khi cô gả cho Giang Mộ Hàng, Giang Từ cũng dọn vào Tiểu Dương Lâu, từ đó về sau cô chưa từng gặp lại hắn. Lúc này gặp lại, cái cảm giác tối tăm, âm trầm của kiếp trước lại xuất hiện trong đầu cô.

Cả đời này, cô ta chỉ muốn cách Giang Từ thật xa.

Đối diện, Tô Duyệt đương nhiên thấy ánh mắt kinh hoảng của Khương Toàn, cùng khuôn mặt trong nháy mắt mất đi huyết sắc. Rất rõ ràng, Khương Toàn sợ Giang Từ. Trong sách đề cập, trước khi trọng sinh, Khương Toàn đối với người chồng Giang Từ bị hủy dung, tính cách lạnh lùng lại thất thường là vừa sợ hãi, vừa chán ghét. Dù hai người sống cùng một nhà, cũng không có bất kỳ giao lưu nào. Khương Toàn hận không thể trốn thật xa.

Cũng đúng, người có tính cách tiểu bạch hoa như Khương Toàn, sao có thể thích người đàn ông tính tình không tốt, lạnh lùng muốn chết như Giang Từ.

Tô Duyệt hơi ngẩng đầu nhìn Giang Từ bên cạnh. Vì đội mũ, cô chỉ có thể thấy cằm kiên nghị của anh, cũng không biết anh gặp lại vị hôn thê trước kia của mình, lúc này có cảm tưởng gì. Trong sách chưa từng miêu tả nhiều về nhân vật pháo hôi như anh, cho nên cô thật sự không biết Giang Từ đối với nữ chủ này có tình cảm gì.

“Các người muốn đi ra ngoài sao?” Khương Toàn cắn cắn môi đỏ, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc.

“Ừm, chúng tôi muốn đi ra ngoài một chuyến, cô cần dùng xe à?” Ánh mắt Tô Duyệt rơi xuống tay Khương Toàn, trong tay cô ta đang cầm kịch bản thì phải.

“Vậy tôi nhường cho các người dùng đi, tôi không gấp.” Khương Toàn hiện tại chỉ muốn Giang Từ nhanh chóng rời đi, cách xa cô ta.

“Được.” Tô Duyệt không từ chối. Cô mở cửa xe, tay đặt trên nóc xe để đỡ, sau đó nói với Giang Từ: “Giang Từ, anh lên xe trước đi.”

Giang Từ không hề lên tiếng. Đôi chân thon dài của anh chính xác bước vào trong xe, ngồi xuống.

Tiếp theo, Tô Duyệt bế Giang Hạo Duyên đang ngoan ngoãn đứng ở một bên lên, nhét cậu vào trong xe. Cô tự mình cũng ngồi vào, sau đó tiện tay đóng cửa xe, che đi vẻ kinh ngạc của Khương Toàn.

Nhìn chiếc xe màu đen rời đi, khuôn mặt nhỏ trắng nõn thanh lệ của Khương Toàn mới dần dần khôi phục huyết sắc.

Tính cách Giang Từ này thật khó nhìn thấu, cực kỳ giống kẻ điên. Đã từng có người không cẩn thận chạm vào tay anh, anh liền cho người chặt ngón tay đối phương. Lại có một lần, một người hầu bắt nạt anh mù, ăn mất chiếc bánh kem vốn nên đưa cho anh, cuối cùng cái miệng người hầu kia bị khâu lại.

Một tên điên biến thái như vậy, sao có thể khiến cô không sợ hãi, không e dè?

Vừa rồi, cô ta vô cùng lo lắng anh sẽ vì cô ta không gả cho anh, mà ra tay với cô ta.

Khương Toàn thở phào nhẹ nhõm, lại một lần nữa may mắn mình trọng sinh về lúc trước khi gả cho Giang Từ. Cô ta có cơ hội một lần nữa lựa chọn, gả cho Giang Mộ Hàng. Nếu không, lúc này cô nhất định sẽ giống kiếp trước, chỉ có thể suốt ngày ở Tiểu Dương Lâu, bầu bạn với Giang Từ ma quỷ này.

Nhìn ánh mặt trời xán lạn, trên khuôn mặt trắng nõn của Khương Toàn dần dần nở nụ cười.

-

Trong xe rất an tĩnh.

Giang Hạo Duyên ngồi ở giữa, khuôn mặt nhỏ mũm mĩm tràn đầy vẻ vui sướng. Cậu quay đầu nhỏ, đôi mắt to tò mò nhìn xung quanh qua cửa sổ xe, chớp chớp.

Tô Duyệt cảm thấy buồn cười, nhìn cậu cứng cổ, xem rất vất vả. Cô đơn giản vươn tay ôm nó lên, đặt trên đùi mình.

Giang Hạo Duyên kinh ngạc quay đầu lại nhìn Tô Duyệt, miệng nhỏ chu lên.

“Trẻ con tự ngồi xe không an toàn, dì ôm con.” Tô Duyệt ghé sát về phía cửa sổ, tiện cho thằng bé quan sát.

Ôm ấp thơm tho mềm mại. Đây là lần thứ hai cậu bé được Tô Duyệt ôm. Hai vành tai nhỏ của thằng bé đều đỏ lên, đôi mắt to đen nhánh ướt át. Cậu không hề giãy giụa nói không muốn, mà ngoan ngoãn nằm trong lòng Tô Duyệt. Cậu phát hiện người phụ nữ này hiện tại không xấu.

Miệng nhỏ Giang Hạo Duyên mím chặt. Người phụ nữ này không giống trước kia ghét Hạo Hạo nữa ư?

Nếu người phụ nữ xấu cứ mãi không xấu, sau này còn ôm cậu như vậy...... Như vậy Hạo Hạo có thể chơi cùng cô.

Nghĩ như vậy, Giang Hạo Duyên căng khuôn mặt trắng trẻo, lén nhìn Tô Duyệt một cái. Đôi mắt to ẩn giấu sự ngượng ngùng và vui sướng.

Tô Duyệt không biết thằng bé đã suy nghĩ đến việc có tha thứ cho cô không, sau này có muốn chơi cùng cô không. Cô nhìn về phía Giang Từ. Người đàn ông mặc một thân màu đen, ngay cả mũ cũng màu đen, lạnh lùng. Ánh sáng sáng ngời ngoài cửa sổ xuyên qua cửa xe, chiếu lên người anh nhưng vẫn không làm tan đi sự âm lãnh và lạnh lẽo trên người anh.

“Giang Từ.” Tô Duyệt nhịn không được gọi anh một tiếng.

Giang Từ không đáp lại. Chiếc mũ che khuất nửa khuôn mặt anh, trông vô cùng lạnh lùng.

“Giang Từ.” Tô Duyệt lại gọi một tiếng.

“Giang Từ?”

“Tôi là người mù, cũng không phải kẻ điếc.” Giang Từ khoanh tay trước ngực, ngữ khí lười nhác.

Tô Duyệt cười trộm mím môi. Ai bảo anh không trả lời cô.

Sau khi Tô Duyệt gọi Giang Từ xong, liền không có động tĩnh gì tiếp theo. Giang Từ nhướng mày, “Chuyện gì?”

“Không có, chỉ là muốn gọi anh thôi.” Một Giang Từ biết nói, biết cử động, mới sẽ không âm trầm đến mức giống như người chết.

Giang Từ quay mặt sang bên kia, “Nhàm chán.”

-

Chiếc xe dừng lại ở bên ngoài một trung tâm thương mại lớn.

Tô Duyệt ôm Tiểu Hạo Hạo xuống xe trước, sau đó quay người lại, muốn vươn tay đỡ Giang Từ, nhưng không ngờ anh đã tự mình xuống xe như thường.

Hôm nay đúng vào Chủ nhật, trong thương trường tổ chức hoạt động, khắp nơi đều là biển người tấp nập.

Tô Duyệt dắt tay Tiểu Hạo Hạo, tay kia khoác cánh tay Giang Từ, “Hôm nay người đông, hai người đều phải theo sát tôi đấy.”

Giang Hạo Duyên ngoan ngoãn gật đầu, đồng ý. Còn Giang Từ bên kia lại nhíu mày, anh có cảm giác bị Tô Duyệt coi là trẻ con. Anh kéo khóe môi mỏng, cười lạnh: “Tôi lại không phải đồ ngốc, chẳng lẽ còn sẽ lạc sao?”

Giây tiếp theo, Tô Duyệt liền giọng mềm mại nói: “Nhưng tôi sẽ lo lắng.”

Giang Từ lúc này mới không hừ lạnh.

Tô Duyệt cười cong mắt. Cô đã phát hiện, người đàn ông Giang Từ này rất thích được dỗ dành, còn thích nghe lời ngon tiếng ngọt.

Nhớ rõ trong thương trường có một tiệm bánh ngọt rất nổi tiếng, Tô Duyệt dẫn Giang Từ và Tiểu Hạo Hạo đi thang máy lên lầu năm để ăn bánh kem.

Giang Từ mặc một thân màu đen, thân thể cao lớn, vòng eo thẳng tắp. Dù có đội mũ, hắn vẫn rất nổi bật giữa đám đông. Hơn nữa khí chất lạnh lùng của anh, trên đường đi khiến không ít người liên tục quay đầu lại. Ánh mắt họ nhìn thấy vết sẹo nửa khuôn mặt dưới của anh, lại kinh ngạc dời đi.

Giang Từ không phát hiện mình bị người khác đánh giá dọc đường đi, dù có biết, anh cũng không thèm để ý. Còn Tô Duyệt bên cạnh lại càng không để tâm. Trước kia làm minh tinh, cô đi đến đâu cũng là tiêu điểm ánh mắt của mọi người, là nơi ánh đèn flash tụ tập. Lúc này ánh mắt và tiếng thì thầm của người qua đường căn bản sẽ không lọt vào mắt cô. Cô chuyên tâm coi chừng Tiểu Hạo Hạo và Giang Từ suốt dọc đường đi, cố gắng không để người qua đường va chạm họ.

Tiệm đồ ngọt chủ yếu lấy màu hồng nhạt làm tông trang trí, đầy đủ sự dễ thương của thiếu nữ.

Giang Hạo Duyên lần đầu tiên ra ngoài, đôi mắt to vẫn luôn mở lớn, sợ mình bỏ lỡ bất kỳ sự vật xuất sắc nào. Lúc này, cậu nhìn thấy mô hình bánh kem to lớn bày ở cửa hàng, đôi mắt đen nhánh sáng đến sắp phát sáng.

Cậu bé hít hít nước miếng, nhỏ giọng nói: “Hạo Hạo thích ăn bánh kem......”

Tô Duyệt phát hiện Tiểu Hạo Hạo càng ngày càng có dáng vẻ trẻ con, không giống lúc mới gặp, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng, không có chút tươi cười nào, như một ông cụ non.

“Lát nữa con tự mình chọn cái mình thích ăn, được không?” Tô Duyệt cười nói.

“Được.” Tiểu Hạo Hạo dùng sức gật đầu nhỏ.

Trong cửa hàng khách không ít, Tô Duyệt chọn một vị trí góc dựa cửa sổ. Chỗ này không chỉ an tĩnh, còn có thể xem cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Trên ghế mềm, Giang Từ một mình ngồi, còn Tô Duyệt mang Giang Hạo Duyên ngồi đối diện.

Tô Duyệt cầm lấy thực đơn, “Giang Từ, anh muốn ăn cái gì? Ở đây có tháp bơ dâu tây, có chocolate rừng rậm, mousse dứa caramel, ngàn lớp tuyết......”

Giọng nói réo rắt, thấp dịu của người phụ nữ bao trùm tiếng nói chuyện của khách hàng bên cạnh, từ từ truyền vào tai Giang Từ, không có một tia thiếu kiên nhẫn.

Tô Duyệt trực tiếp đọc hết tên các món đồ ngọt trong toàn bộ thực đơn cho anh nghe một lần.

Đọc xong, Tô Duyệt tự nhiên tùy ý hỏi Giang Từ: “Anh thích ăn ngọt một chút, có thể nếm thử tháp bơ dâu tây ở đây, trên thực đơn còn đề cử. Nếu anh vẫn muốn ăn bánh kem xoài, ở đây cũng có.”

Dưới vành mũ, đôi mắt đen nhánh không có tiêu cự của Giang Từ xoay chuyển, nhưng không có bất kỳ ánh sáng nào.

Vòng eo thẳng tắp dựa vào lưng ghế mềm, anh ngữ khí lười biếng, “Bánh kem xoài.”

“Được.”

Người đàn ông này chẳng lẽ chỉ thích ăn bánh kem xoài?

Tô Duyệt quay đầu, nhìn Giang Hạo Duyên bên cạnh, “Con chọn xong muốn ăn cái gì chưa?”

Đôi mắt to của thằng bé rối rắm nhìn những món đồ trong thực đơn, hít hít nước miếng. Hạo Hạo cái gì cũng muốn ăn a. Một lúc lâu, bàn tay nhỏ mũm mĩm khó khăn chỉ vào một món trái cây rực rỡ, đã chọn xong, “Hạo Hạo muốn cái này.”

“Không thành vấn đề.”

Chờ đồ ngọt được mang lên, Tô Duyệt lén hỏi Tiểu Hạo Hạo, “Con chọn xong muốn mua quà gì chưa?”

Thằng bé nhìn Giang Từ đối diện, tay nhỏ đặt bên miệng, đè thấp giọng nũng nịu, đáng yêu nói với Tô Duyệt: “Hạo Hạo muốn tặng thiệp sinh nhật, được không?” Cậu xem TV thấy các bạn nhỏ đều tặng thiệp sinh nhật cho ba mẹ.

Khóe môi Tô Duyệt nhếch lên, “Được chứ.”

“Tiền của Hạo Hạo đủ mua không?” Thằng bé từ trong túi quần nhỏ móc ra một chồng tiền giấy màu đỏ cuộn lại, đôi mắt to chớp chớp, chờ mong nhìn Tô Duyệt.

“Đủ.” Tô Duyệt dở khóc dở cười.

Nghe vậy, Giang Hạo Duyên mới vừa lòng đem tiền bỏ lại vào túi, một bàn tay nhỏ mũm mĩm còn che lại túi, lo lắng tiền rơi mất.

Đồ ngọt lên bàn, thằng bé lại hít hít nước miếng. Cậu cầm chiếc nĩa nhỏ múc một miếng lớn bỏ vào miệng, “Hạo Hạo thích ăn.”

“Con thích là được.” Tô Duyệt nhìn về phía Giang Từ đối diện. Ngón tay anh thon dài, chiếc muỗng bạc nhỏ trông lọt thỏm trong bàn tay lớn của anh. Anh múc một ngụm bánh kem xoài bỏ vào miệng.

“Bình thường.” Đột nhiên anh mở miệng nói.

Tô Duyệt sửng sốt, mới phản ứng lại anh đang nói bánh kem có hương vị bình thường. “Có phải không ngon bằng tôi làm không? Anh muốn ăn tôi làm, về nhà tôi lại làm cho anh.”

“Thật tự luyến.” Giang Từ nheo mắt lại, lớp bơ ngọt ngấy tan chảy trong khoang miệng.

Tuy nói hương vị bình thường nhưng Tô Duyệt thấy Giang Từ ăn hết sạch toàn bộ bánh kem xoài, ngay cả một chút vụn cũng không thừa. Nhìn lại Tiểu Hạo Hạo bên cạnh, thằng bé ăn đến vẻ mặt thỏa mãn, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo đáng yêu chỉ thiếu viết hai chữ “Vừa lòng”.

Tô Duyệt bị cặp cha con này chọc cười.

-

Từ tiệm bánh ngọt ra, Tô Duyệt dẫn hai người đi một tiệm đồ chơi trẻ em. Cô bảo Giang Từ đứng ở rào chắn bên ngoài cửa chờ. Cô dắt Tiểu Hạo Hạo đi vào. Cô tìm được thiệp sinh nhật, còn là loại có nhạc.

Tô Duyệt xoay người, liền thấy Giang Hạo Duyên đang đứng trước quầy bày bán mô hình ô tô đồ chơi. Cậu mở to đôi mắt, ánh mắt im lặng nhìn một bạn nhỏ bên cạnh đang quấn quýt cha mẹ mua đồ chơi.

Đôi vợ chồng kia mỗi người một bên nắm tay đứa bé, chọn cho nó chiếc ô tô nó thích, sau đó đi tính tiền.

Tiểu Hạo Hạo nhìn bọn họ, đôi mắt lớn tràn ngập khao khát.

Thân là con cháu hào môn như Giang gia, lẽ ra muốn cái gì, liền có thể có được cái đó. Nhưng mà, cô phát hiện Tiểu Hạo Hạo ngoại trừ thú cưng Rau Thơm bầu bạn, cậu không hề có bất kỳ đồ chơi nào. Ngay cả chiếc bàn đu dây bên ngoài nhà nhỏ, cũng thành trò chơi cực kỳ hiếm hoi của cậu.

Tô Duyệt đi qua, cô nửa ngồi xổm bên cạnh thằng bé, “Thích không?”

Tiểu Hạo Hạo gật gật đầu.

Tô Duyệt gọi nhân viên cửa hàng đồ chơi trẻ em lại. Cô chỉ vào đống đồ chơi trước mặt, “Những cái này tôi muốn tất cả, cô cho người đưa đến nhà tôi.” Cô nói địa chỉ cho nhân viên cửa hàng.

“Mua cho Hạo Hạo sao?” Thằng bé ngẩng đầu nhỏ, đôi mắt to đen nhánh ướt át.

“Ừm, mua hết cho con. Tiểu Hạo Hạo hôm nay rất ngoan, cho nên thưởng cho con.” Tô Duyệt sờ sờ đầu nhỏ nó.

Hai vành tai của thằng bé đỏ lên, miệng nhỏ dẩu dẩu, nhỏ giọng nói: “Hạo Hạo mỗi ngày đều rất ngoan.”

Tô Duyệt cười, “Dì biết.”

-

Ra khỏi tiệm đồ chơi, Tô Duyệt đi về bên cạnh Giang Từ. Cô không hề lên tiếng, mà im lặng đứng trước mặt anh, muốn trêu chọc anh một chút.

Giang Từ không chút để ý mở miệng: “Tô Duyệt, lá gan cô càng lúc càng lớn.”

Đi ngang qua một cửa hàng trang phục nam, Tô Duyệt nhìn vào bên trong một cái, liền kéo Giang Từ đi vào.

“Hoan nghênh quý khách.” Nhân viên bán hàng trong tiệm vội vàng đón lại.

Tô Duyệt chỉ vào bộ quần áo trên người ma-nơ-canh, “Cái áo này có size của anh ấy không?”

Nhân viên cửa hàng nhìn Giang Từ cao lớn bên cạnh Tô Duyệt. Người đàn ông khí chất lạnh lùng, trên mặt còn có vết sẹo. Nhân viên cửa hàng trong lòng run lên, vội vàng nói: “Có, xin quý khách chờ một lát.”

“Cô muốn mua quần áo cho tôi?” Giang Từ hơi nhướng mày, “Quần áo bình thường tôi sẽ không mặc.”

“Ai nói mua cho anh, chỉ là nhờ anh hỗ trợ thử đồ mà thôi.” Tô Duyệt trả lời.

Đuôi lông mày Giang Từ treo vẻ âm trầm, cười lạnh một tiếng: “Không thử!” Người có chiều cao gần bằng anh chỉ nghĩ đến Giang Mộ Hàng. Người phụ nữ Tô Duyệt này, thế mà trắng trợn táo bạo nhờ anh thử quần áo cho Giang Mộ Hàng?

A, cô ta thật sự cho rằng anh sẽ không giết cô ta sao?

Tô Duyệt nhìn sắc mặt anh trầm xuống, cô vội vàng mở miệng: “Vừa rồi tôi trêu anh thôi, đây là quà sinh nhật tôi mua cho anh.” Cô tạm thời còn không muốn gầy nữa, cũng không thể thật sự chọc giận anh.

Cô nhận lấy quần áo nhân viên cửa hàng đưa qua, cởi cúc áo trên cùng, đưa cho Giang Từ, “Anh đi thử xem có vừa người không.” Nghĩ nghĩ, cô lại nói thêm một câu, “Tôi cảm thấy anh mặc khẳng định đẹp.”

Vẻ âm trầm trên đuôi lông mày tan đi, Giang Từ chậm rãi nói: “Ai thèm quà sinh nhật của cô, ai muốn cô lấy lòng tôi?”

Tô Duyệt trừng mắt nhìn tên ngạo kiều quỷ này, giọng mềm mại nói: “Tôi biết, là tôi muốn tặng anh. Không phải lấy lòng, chỉ là muốn dỗ anh thôi. Anh không thích thì thôi, vậy chúng ta đi thôi.”

Dỗ anh?

Cái quỷ gì?

Giây tiếp theo, Giang Từ không tình nguyện nhận lấy quần áo. Ngón tay anh sờ sờ quần áo, hừ lạnh nói: “Mắt nhìn của cô chẳng ra gì.”

Dừng một chút, anh lại mở miệng: “Phòng thử đồ ở đâu?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc