Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Không Ngại Anh Vừa Xấu Xí Vừa Mù Lòa Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Quẹo vào góc.

“Cô còn ở đây lười biếng, quản gia ra lệnh phải tổng vệ sinh trong ngoài biệt thự một lần. Tháng sau là tiệc sinh nhật của Mộ Hàng thiếu gia, còn chưa đến một tuần nữa, chúng ta mau chạy đi làm việc thôi.” Một cô hầu gái tóc ngắn kéo người hầu trẻ tuổi khác.

“Để tôi nghỉ một lát đi, sáng nay tôi mới bị quản gia phái đi lau chùi đại môn.” Cô hầu gái trẻ tuổi thè lưỡi, “Trước kia đều là tiệc sinh nhật của Giang Từ thiếu gia mới long trọng như vậy, năm nay tôi nghe nói, tiệc sinh nhật Giang Từ thiếu gia sẽ không tổ chức, chủ yếu là chúc mừng Mộ Hàng thiếu gia, toàn bộ giới hào môn thành phố B đều được mời một lần.”

“Cô nói không phải vô nghĩa sao? Cái bộ dạng của Giang Từ thiếu gia kia, ra ngoài chẳng phải dọa chết người à? Giang gia sao có thể để người khác chê cười. Hơn nữa, hiện tại người nắm quyền là Mộ Hàng thiếu gia, tương lai Giang gia khẳng định cũng là anh ta kế thừa, lần này đương nhiên phải khắp nơi chúc mừng sinh nhật hắn rồi.”

“Ôi, thật sự có chút thổn thức. Năm đó Giang Từ thiếu gia phong cảnh biết bao, mỗi người nhìn thấy hắn đều vừa kính ngưỡng lại vừa sợ hãi. Hiện tại hắn bị ném ở căn lầu nhỏ rách nát, không người hỏi thăm.” Người hầu cảm thán một câu.

“Cô thương hại hắn à? Hay cô xin qua đó chăm sóc hắn đi, nghe nói Giang Từ thiếu gia đến bây giờ còn chưa tìm được hộ công thích hợp.” Cô hầu gái tóc ngắn bĩu môi. Trong hào môn điều không cần nhất chính là lòng đồng tình, đặc biệt là những nhân vật nhỏ ở tầng lớp đáy như bọn họ, lấy tư cách gì mà đồng tình người khác chứ.

“Cô đi đi, tôi mới không cần......”

Cô hầu gái trẻ tuổi nghĩ đến lúc trước Giang Từ mới xảy ra chuyện, cô vô tình nhìn thấy khuôn mặt kia, thân thể nhịn không được run rẩy, quá khủng bố, ghê tởm.

Tô Duyệt đi ngang qua, hai cô hầu gái vội vàng im miệng. Tuy các cô đối với vị Thiếu phu nhân Tô Duyệt này không có bao nhiêu tôn trọng, nhưng bề ngoài thái độ vẫn sẽ không để người khác bắt được lỗi.

Nghe được lời người hầu nói, Tô Duyệt trong lòng âm ỉ không thoải mái.

Trước kia trong giới giải trí, cô sớm đã quen với đủ loại anti-fan phàn nàn và chửi bới. Dù trên mạng mắng chửi có ác liệt đến mấy, cô vẫn có thể coi thường. Nhưng lúc này, nghe thấy sự ghét bỏ Giang Từ trong lời nói của người hầu, cô lại cảm thấy thực sự không dễ nghe.

Đi đến phòng khách, Tô Duyệt liền thấy Tống Hiểu Thanh và Khương Toàn đang vừa nói vừa cười.

Tống Hiểu Thanh thấy Tô Duyệt, nụ cười bên môi thu lại, “Con đến rồi, lại đây ngồi đi.”

Tô Duyệt đi qua.

“Nghe nói khu rừng trúc của con đã chuẩn bị xong rồi?” Tống Hiểu Thanh ngữ khí nhàn nhạt.

“Mẹ, con xin lỗi, trước đó con không biết những bông hoa đó là do mẹ cho người trồng. Bất quá, trước khi nhổ hoa con đã xin chỉ thị ông nội rồi.” Dù sao hoa cũng đã nhổ rồi, chẳng lẽ còn muốn cô trồng lại sao?

“Đứa nhỏ ngốc, ta không có ý trách con. Tìm con tới, chủ yếu là vì Giang Từ. Đầu tháng sau là sinh nhật Giang Từ. Cháu cũng biết, Giang Từ và Mộ Hàng cùng ngày sinh nhật, dĩ vãng hai anh em đều cùng nhau chúc mừng. Hiện tại đứa trẻ Giang Từ kia muốn kín tiếng, không ra dự tiệc, ta cũng không miễn cưỡng nó.” Tống Hiểu Thanh hiếm thấy có vẻ mặt ôn hòa với Tô Duyệt, “Con là vợ nó, ngày sinh nhật đó, cháu hãy chăm sóc Giang Từ thật tốt đi.”

Tô Duyệt nghe hiểu. Lời Tống Hiểu Thanh có nghĩa là Giang Từ không dự tiệc, cô Tô Duyệt cũng không cần tham dự, hai người cứ ở nhà nhỏ là được. Nếu cô là nguyên chủ, nhất định sẽ ấm ức thề sống chết phải tham gia tiệc sinh nhật Giang Mộ Hàng.

“Vâng, mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc Giang Từ thật tốt.” Cô đối với tiệc sinh nhật Giang Mộ Hàng một chút cũng không có hứng thú.

Tống Hiểu Thanh không nghĩ tới cô lại dễ dàng đồng ý như vậy. Bà ta kinh ngạc nhìn Tô Duyệt, khen ngợi: “Con càng ngày càng hiểu chuyện.” Nhìn khuôn mặt Tô Duyệt gầy đi không ít, bà ta hiếm khi quan tâm, “Gần đây con có phải gầy đi không?”

Khương Toàn bên cạnh nghe vậy, cũng nhìn về phía Tô Duyệt. Trước kia mặt Tô Duyệt vừa đen vừa tròn, ngũ quan như bị chen chúc lại với nhau. Mấy ngày không gặp, cô hình như gầy đi không ít?

Khương Toàn nghĩ tới kiếp trước, cô ta cả ngày ở nhà nhỏ, mỗi ngày chỉ có thể đối mặt với Giang Từ, vì ưu sầu nên cả người gầy ốm. Tô Duyệt hiện tại không phải giống cô ta kiếp trước sao?

Nghĩ như vậy, sự áy náy của cô ta đối với Tô Duyệt càng tăng lên.

“Mẹ đã nhìn ra? Con gần đây đang giảm béo.” Tô Duyệt cười cười.

Tống Hiểu Thanh gật đầu, không hề để ý nhiều, bà ta tiện miệng nói một câu, “Cũng phải chú ý sức khỏe.”

“Con sẽ.”

Ngày đó sau khi Giang Từ tức giận, cô lại gầy 2.5 cân, hiện tại là 57.5 cân. Tuy không thể gọi là mảnh mai nhưng so với thân hình đầy thịt trước đó, cô gần như gầy đi một vòng.

Khương Toàn cho rằng Tô Duyệt đang cố gượng cười. Khuôn mặt cô ta mang ý cười, lúm đồng tiền ngọt ngào, ôn nhu nói: “Tô Duyệt, nếu chị gặp phải chuyện phiền lòng gì, có thể tùy thời tìm tôi tâm sự.” Hiện tại Tô Duyệt đã thay đổi không ít, không còn như trước đây, thường xuyên nhằm vào cô. Khương Toàn rất nguyện ý làm bạn với cô, nghe cô thổ lộ tâm sự.

Tô Duyệt đối diện với đôi mắt chân thành lại mang theo vẻ ngượng ngùng của Khương Toàn, cô tùy ý lên tiếng: “Ừm.” Trong sách có đề cập nữ chủ áy náy vì đã dùng thủ đoạn nhỏ sau khi trọng sinh, khiến nữ phụ gả cho Giang Từ, cho nên nhiều lần nhường nhịn nữ phụ. Hiện tại nhìn ánh mắt Khương Toàn, phỏng chừng là những cảm xúc áy náy đó của cô ta lại tràn lan?

Kỳ thật, Tô Duyệt hoàn toàn không hiểu ý tưởng của Khương Toàn. Nếu lúc trước đã dùng thủ đoạn, hiện tại liền không cần phải áy náy.

-

Sau khi trở về, Tô Duyệt thấy Giang Từ nằm trên ghế dài ở đình hóng gió, nhắm mắt lại phơi nắng. Bộ dáng đó, thật nhàn nhã tự tại. Người đàn ông này, mấy ngày đầu còn cứng đầu cần cô kéo mới không tình nguyện xuống lầu, lúc này, chính anh lại tự giác.

Lúc này, Giang Hạo Duyên đang chơi với Rau Thơm thấy Tô Duyệt đã trở lại, đôi mắt lớn của cậu sáng lên, cậu vứt Rau Thơm xuống, bước hai cái chân ngắn nhỏ chạy về phía cô.

“Làm sao vậy?” Tô Duyệt cúi đầu nhìn thằng bé. Cậu ngẩng đầu nhỏ, miệng nhỏ phấn hồng còn dẩu dẩu, như là có chuyện muốn nói với cô.

Giang Hạo Duyên quay đầu lại nhìn Giang Từ một cái, cậu vươn bàn tay nhỏ mũm mĩm kéo vạt áo Tô Duyệt, “Cô ngồi xuống.”

Tô Duyệt có chút kinh ngạc, sau đó làm theo.

Chỉ thấy thằng bé nhích lại gần, bàn tay nhỏ đặt ở vành tai Tô Duyệt. Cậu lặng lẽ, nhỏ giọng nói vào tai cô: “Ba ba sắp sinh nhật, Hạo Hạo...... Hạo Hạo muốn mua quà.” Hiện tại thằng bé không còn khuôn mặt lạnh lùng với Tô Duyệt như trước nữa.

Tuy không thân cận, nhưng cũng không sợ hãi đề phòng.

“Con muốn tặng quà sinh nhật cho Giang Từ à?” Tô Duyệt học thằng bé, đè thấp giọng.

Giang Hạo Duyên gật đầu nhỏ, “Được không?” Bản thân cậu quá nhỏ, không thể tự đi mua quà. Cậu cũng chưa từng ra ngoài, căn bản không quen đường. Cậu bé hy vọng Tô Duyệt có thể dẫn cậu đi mua.

“Hạo Hạo có tiền.”

Lo lắng Tô Duyệt không đồng ý, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo của thằng bé tràn đầy vẻ khẩn trương. Cậu lại giọng non nớt mở miệng: “Hạo Hạo có tiền lì xì.” Cậu có thể dùng tiền của mình mua quà.

Cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ, đôi mắt to toàn là sự khát vọng, “Được không?”

Tô Duyệt sờ sờ đầu nhỏ, “Được.”

Giang Hạo Duyên không thể tin được nhìn cô, đôi mắt to trở nên sáng rực. Một dúm tóc ngắn trên đỉnh đầu dựng đứng lên, vô cùng ngốc manh.

Tô Duyệt nắm bàn tay nhỏ mũm mĩm, mềm mại, ngón tay vừa ngắn vừa béo của cậu bé. Cô đi tới trước mặt Giang Từ, mở miệng nói: “Giang Từ, hôm nay tôi muốn đưa Tiểu Hạo Hạo ra ngoài một chuyến, được không?”

Giang Hạo Duyên bên cạnh căng khuôn mặt nhỏ, khẩn trương nhìn ba ba.

“Con muốn ra ngoài?” Giang Từ mở to mắt, đôi mắt đen nhánh không có bất kỳ tiêu cự nào, lời này hiển nhiên là nói với thằng bé.

“Vâng vâng, ba ba, được không ạ?” Giang Hạo Duyên mong đợi nhìn Giang Từ.

“Tùy con, con muốn ra ngoài thì đi.” Giang Từ giọng lười nhác, chẳng hề để ý, cũng không hỏi hai người vì sao muốn ra ngoài.

Được đồng ý, Giang Hạo Duyên nhếch miệng nhỏ cười, ngẩng đầu nhỏ vui sướng nhìn về phía Tô Duyệt, “Ba ba nói Hạo Hạo có thể đi ra ngoài.”

“Được, con mau đi thay giày đi, chúng ta lát nữa sẽ đi ra ngoài.” Chân thằng bé đang mang đôi dép lê in hình khủng long bạo chúa, ra ngoài đi bộ không tiện.

Giang Hạo Duyên vui mừng điên rồi. Cậu còn chưa từng đi ra ngoài đâu. Cậu hưng phấn chạy về phòng thay giày. Không lâu sau, cậu thay một đôi giày thể thao màu lam chạy ra, sự hưng phấn trên khuôn mặt nhỏ không thể che giấu.

“Hạo Hạo thay giày xong rồi.” Cậu còn lén lút nói nhỏ với Tô Duyệt: “Tiền tiền đều mang theo rồi, ở trong túi quần Hạo Hạo.” Nói xong, cậu dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm che lại túi quần mình, lo lắng toàn bộ gia tài bị rơi mất.

Tô Duyệt dở khóc dở cười, bị sự đáng yêu của cậu bé làm cho tim rung động. Cô sờ sờ đầu nhỏ, “Được, chúng ta đi thôi.”

“Ba ba, chúng con đi đây, ba chờ Hạo Hạo về nha.” Dù biết Giang Từ không nhìn thấy, thằng bé vẫn vẫy vẫy tay nhỏ với anh.

“Chờ một chút.” Lúc này, Giang Từ đứng lên. Anh nhếch lông mày, ngữ khí nhàn nhạt, “Tôi cũng đi.”

“Cái gì?” Tô Duyệt kinh ngạc mở to hai mắt.

“Sao? Tôi không thể ra ngoài à?” Giang Từ nghiêng đầu, đôi mắt đen nhánh không ánh sáng quay về phía Tô Duyệt. Anh cười lạnh một tiếng, lười nhác mở miệng: “Hay là, cô cảm thấy dẫn tôi đi mất mặt xấu hổ?”

“Đương nhiên không phải.” Tô Duyệt vội vàng phủ nhận. Suy nghĩ của người đàn ông này thật khó lường, tính cách cũng khó đoán. May mắn cô biết khi nào anh tức giận, nếu không chọc giận anh lúc nào không biết.

Giang Từ hừ hừ.

Tô Duyệt nghĩ đến anh vẫn luôn ở Giang gia, ra ngoài đi dạo một chút cũng là chuyện tốt. Ánh mắt dừng lại trên vết sẹo trên mặt anh, cô nhẹ giọng dỗ dành: “Bên ngoài có chút nắng, tôi đội mũ cho anh được không?” Mặt anh quá dễ gây chú ý, cần phải che đậy một chút.

“Giá trị tức giận: 5.”

“Cô chê tôi xấu?” Giang Từ khóe môi nhếch lên, nụ cười có chút nguy hiểm.

Da đầu Tô Duyệt tê dại. Cô biết mình lại sắp gầy đi rồi. Chuyện này vừa vui sướng, lại khiến cô rối rắm. Gầy quá nhanh sẽ khiến người khác chú ý.

Cô vội vàng giải thích: “Không phải chê anh xấu, tôi chỉ là không muốn để người khác nhìn thấy anh.”

Đây là lý do tồi tệ gì chứ!

Trong phòng tìm được một chiếc mũ ngư dân màu đen, Tô Duyệt nhón chân, muốn đội cho Giang Từ, “Giang Từ, anh cao quá, tôi với không tới. Anh cúi thấp đầu một chút được không?” Rõ ràng cô cao 1m68, đứng cạnh Giang Từ vẫn thấy mình lùn.

“Phiền phức!” Giang Từ lạnh lùng nói nhưng chiếc đầu cao ngất của anh lại cúi xuống.

Tô Duyệt thuận lợi đội mũ cho anh. Lập tức, nửa khuôn mặt trên của anh đều bị che khuất. Ngay cả vết sẹo dưới thái dương, xương lông mày cũng được che đậy. Nửa khuôn mặt dưới bên trái tuy vẫn lộ ra vết sẹo nhưng không còn dễ gây chú ý như ban đầu.

Nhìn như vậy, cằm Giang Từ trông đặc biệt đẹp, đường cằm hoàn mỹ lại gợi cảm. Ánh mắt Tô Duyệt dừng lại trên đôi môi mỏng nhạt màu của Giang Từ, khóe môi khẽ nhấp. Khí chất môi của anh cũng cực kỳ đẹp.

“Như vậy thật đẹp trai.” Cô giúp anh kéo vành mũ, nhỏ giọng khen một câu.

Ngửi thấy mùi sữa ở chóp mũi, Giang Từ vén mí mắt, mày giãn ra, không mặn không nhạt trả lời: “Cô đang lấy lòng tôi?”

Tô Duyệt chớp chớp mắt. Đây là kim chủ giúp cô biến đẹp, biến gầy mà. Cô xác thật là đang lấy lòng anh nhưng cô sao có thể thừa nhận.

“Anh là chồng tôi, tôi khen anh, không phải rất bình thường sao?” Cô không nắm tay Giang Từ, mà khoác cánh tay anh. Giọng nói thấp mềm mại, rất dễ nghe, “Ở bên ngoài anh phải ngoan ngoãn đi theo tôi, đừng chê tôi phiền, tôi lo lắng làm mất anh.”

Giang Từ rũ mi mắt. Dù không nhìn thấy, anh cũng có thể cảm nhận được cánh tay người phụ nữ đang khoác tay mềm mại đến nhường nào.

Gần đây, anh phát hiện người phụ nữ này nói chuyện càng ngày càng dễ nghe.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc