Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi dựa vào hệ thống ăn dưa để biến đẹp Chương 9: Kỹ Năng Nấu Nướng Cấp Cao

Cài Đặt

Chương 9: Kỹ Năng Nấu Nướng Cấp Cao

Trưởng thôn Giang thở hắt ra một hơi thật sâu, chỉ cảm thấy sau hôm nay mình già đi cả chục tuổi.

“Vương Thiến có ở đây không?”

“Có! Vương Thiến ở đây!”

Có người chỉ tay về phía cô ta, lớn tiếng đáp. Ánh mắt mọi người lập tức dồn về Vương Thiến đang đứng lẫn trong đám đông. Đối diện với từng ánh nhìn soi mói, Vương Thiến uất ức lên tiếng: “Chị Triệu, chị không thể vì quan hệ giữa chị với em không tốt mà… mà vu oan cho em như vậy được.”

Giọng cô ta nghẹn lại, thân thể run rẩy, hàng mày mảnh khảnh cau chặt, bày ra trọn vẹn dáng vẻ tiểu bạch hoa yếu đuối, đáng thương.

Triệu Uyển và Vương Thiến vốn là hai cô gái xinh đẹp nhất thôn, lại nổi tiếng không đội trời chung, gặp nhau là chẳng yên. Vương Thiến vừa mở miệng, không ít người trong thôn liền cảm thấy cô ta nói cũng có lý.

Biết đâu Triệu Uyển nóng ruột, cố tình hắt nước bẩn? Ánh mắt nhìn Triệu Uyển lập tức mang theo khinh miệt.

“Chính mình dơ bẩn nên nhìn ai cũng thấy dơ à?”

“Giờ nhìn ánh mắt nó kìa, còn đâu giống một cô gái trẻ.”

“Hay là bị ma nhập rồi?”

Triệu Uyển nghiến răng, hung hăng trừng Vương Thiến: “Tôi không nói bừa! Vương Thiến đã từng cùng Cố Hoài vào rừng sau thôn!”

Nghe tới chuyện “vào rừng”, mẹ Vương Thiến lập tức hoảng loạn, đầu óc nóng lên, không kịp suy nghĩ, chỉ tay hỏi thẳng con gái: “Lời Triệu Uyển nói có thật không? Con thật sự từng lén vào rừng với người ta?”

Vương Thiến chớp mắt, cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi: “Không phải con…”

“Vậy là ai? Nói mau!” mẹ cô ta gặng hỏi dồn dập.

Vương Thiến lắc đầu, cắn chặt môi, sống chết không chịu mở miệng. Bị ép đến cùng, cô ta mới bật khóc: “Là… là Diệp Nhu. Con chỉ thay Diệp Nhu hẹn Cố Hoài ra ngoài thôi.”

Cái tên Diệp Nhu vừa được nhắc đến, cả sân lập tức náo loạn. Hôm nay đúng là hết dưa này đến dưa khác.

“Diệp Nhu đâu?”

“Diệp Nhu ở đây!”

Đám đông tách ra, để lộ Diệp Nhu đứng ở vòng ngoài cùng. Diệp Nhu lạnh lùng nhìn Vương Thiến.

“Con tiện nhân này!” Mẹ Vương Thiến vừa nghe xong liền phát điên, lao tới giơ tay định tát Diệp Nhu.

Ba người đàn bà ồn ào khiến đầu Diệp Nhu ong ong. Cô hất tay Triệu Tú Lan ra, chộp lấy cổ tay mẹ Vương Thiến, trở tay tát một cái thật mạnh: “Chưa tới lượt bà dạy dỗ tôi.”

Mẹ Vương Thiến ôm mặt, trợn mắt gào lên: “Đồ tiện nhân! Đi câu dẫn đàn ông, liên lụy con gái tao, giờ còn dám đánh tao!”

“Con gái đáng thương của tôi bị ngươi hại hết rồi!”

“Triệu Tú Lan, đó là cháu gái tốt của bà đấy!”

Xung quanh xì xào không dứt.

“Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.”

“Xấu thế này mà Cố Hoài cũng coi trọng à?”

“Không chừng thủ đoạn câu dẫn đàn ông cao tay.”

Những lời thô tục, bẩn thỉu dồn dập tràn vào tai Diệp Nhu. Cô chỉ lạnh lùng nhìn Vương Thiến. Vương Thiến chột dạ, vội vàng né ánh mắt.

“Vương Thiến đang mang thai. Con là của Cố Hoài.”

Giọng Diệp Nhu bình tĩnh đến lạ, nhưng lời vừa dứt đã như sét đánh giữa trời quang, làm tất cả mọi người sững sờ. Vương Thiến mặt tái mét: “Cô… cô sao lại biết?!”

Diệp Nhu cong môi cười, bắt chước đúng dáng vẻ vô tội của cô ta: “Xin lỗi, tôi không cố ý.”

Mẹ Vương Thiến đang chửi bới bỗng tối sầm mắt, ngã quỵ bất tỉnh. Vương Thiến ngồi bệt xuống đất, một lời cũng không nói được.

Thôn trưởng Giang mặt xanh như tàu lá. Ông vốn tưởng chỉ là chuyện nam nữ lằng nhằng, không ngờ lại lòi ra cả một đứa trẻ. Chuyện này không thể tiếp tục công khai nữa, càng nói chỉ sợ sẽ càng kéo thêm người thứ 4, thứ 5... Ông lập tức triệu tập cán bộ thôn họp riêng xử lý.

Dân làng thì tụ tập ở đầu thôn, bàn tán hưng phấn.

“Hóa ra là hai nhà tranh một thằng đàn ông.”

“Vương Thiến đúng là tâm địa độc ác, suýt nữa ta cũng bị lừa.”

“Nếu Diệp Nhu không nói ra chuyện mang thai, nước bẩn này đã hắt lên đầu nó rồi.”

“Triệu Uyển cũng hồ đồ, biết Cố Hoài không trong sạch còn dính vào.”

Danh tiếng của Triệu Uyển và Vương Thiến coi như xong, ngược lại Diệp Nhu – người trước giờ âm thầm – lại được cả thôn đồng loạt khen ngợi.

________________________________________

Diệp Nhu vừa về đến nhà liền bị “tam đường hội thẩm”.

Triệu Tú Lan đập bàn: “Ngày thường thấy mày im lìm, không ngờ gây chuyện thì giỏi lắm!”

Diệp Nhu: ???

Trương Lan cười hoà giải: “Mẹ, chuyện này thật sự không liên quan đến Tiểu Nhu, là Vương Thiến cố tình hắt nước bẩn.”

Triệu Tú Lan hừ lạnh: “Thế thì vì sao Vương Thiến không nói người khác, lại nói đúng nó?”. “Mày nói đi, vì sao!”

Diệp Nhu thản nhiên: “Tại cô ta thấy con dễ bắt nạt.”

Triệu Tú Lan nghẹn họng. Trương Lan liếc nhìn cô, cười nói: “Tiểu Nhu dạo này thay đổi nhiều thật.”

Diệp Nhu hỏi lại: “Vậy là thay đổi tốt hay xấu?”

Trương Lan cười: “Không biết tốt xấu ra sao, chỉ thấy miệng ngày càng sắc.”

Triệu Tú Lan hừ một tiếng: “Miệng lưỡi sắc bén thì khỏi ăn trưa, về phòng đi!”

Diệp Nhu trở về phòng, mở vòng quay hệ thống, phát hiện lại có thêm một lượt rút thưởng. Cô sợ lại trúng phần thưởng “hồng nhạt”, liền gọi hệ thống: “Hệ thống, tôi có thể tích lại không rút không?”

【 Vòng quay sẽ làm mới mỗi 24 giờ, quá giờ sẽ tự động rút thưởng. 】

“….”

Diệp Nhu buông xuôi, nhắm mắt cầu nguyện: “Xin cho tôi màu vàng… màu vàng đi mà! Đừng hồng nhạt mà!”

Kim chỉ xoay loạn một hồi, cuối cùng dừng ngay ô hồng nhạt.

【 Mắt đẹp: đôi mắt long lanh như nước xuân, mê hoặc lòng người, không người đàn ông nào tránh được ánh nhìn của ngươi. 】

Diệp Nhu nhìn vào gương. Đôi mắt nhỏ, vô hồn trước kia đã biến thành mắt hồ ly, đuôi mắt cong lên, chỉ cần chớp nhẹ đã câu hồn đoạt phách. Lông mi dày cong tự nhiên, có sẵn mí mắt dưới. Đẹp thì đúng là đẹp, nhưng cũng quá bắt mắt.

“….”

Cô cầm kéo, tự cắt cho mình một mái che bớt ánh mắt.

“Tôi không tin.” Diệp Nhu mở vòng quay lần nữa. “Không thể xui đến mức ba lần đều trúng hồng nhạt chứ!”

Kim chỉ xoay điên cuồng, cuối cùng dừng ở ô màu xanh lục.

【 Kỹ năng nấu nướng cao cấp: Tinh thông tám hệ ẩm thực. 】

Trong nháy mắt, vô số công thức món ăn, điểm tâm, dược thiện, đồ muối… tràn ngập trong đầu cô.

“Tốt quá!”

Diệp Nhu thở phào nhẹ nhõm. Kỹ năng tốt không nên để lộ ra ngoài.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc