Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Nhu thấy ánh mắt cô ta lảng tránh, vẻ mặt chột dạ rõ ràng, lập tức sinh nghi, liền đuổi theo chặn lại. Cô gái theo phản xạ ôm chặt bụng, che trước người, giọng khô khốc: “Diệp Nhu, thấy cô không sao là tôi yên tâm rồi.”
Trực giác trong lòng Diệp Nhu càng lúc càng rõ. Cô lạnh mặt, cố ý nói thẳng: “Thấy tôi chưa chết, chắc cô thất vọng lắm nhỉ?”
Cô gái giật mình, vội vàng lắp bắp: “Diệp Nhu, tôi không cố ý đẩy cô đâu, tôi không ngờ cô lại ngã thật…”
Diệp Nhu nhớ lại khoảnh khắc vừa xuyên tới, đầu nguyên chủ đập mạnh vào tảng đá lớn, ánh mắt lập tức lạnh như băng: “Thấy tôi ngất xỉu, sao cô không đi gọi người cứu?”
Cô gái nghẹn họng, không nói nên lời. Diệp Nhu dứt khoát kết luận: “Cô cố ý. Cô muốn giết tôi.”
Cô gái hoảng hốt, thấy không chối được, liền quay sang đổ lỗi: “Ai bảo cô không đưa tin cho tôi!”
Cô ta thực sự không cam tâm. Cô ta nhờ Diệp Nhu truyền lời, hẹn Cố Hoài ra gặp mặt. Kết quả chờ suốt một đêm cũng không thấy bóng dáng hắn. Gọi Diệp Nhu lên sau núi chất vấn, lại nghe cô nói trong nhà có việc, không kịp truyền tin. Tức quá, cô ta mới đẩy Diệp Nhu một cái.
Vương Thiến cau mặt, bực bội nói: “Tôi đã áy náy lắm rồi, cô còn muốn tôi thế nào nữa?”
Lời nói vô liêm sỉ đến mức khiến Diệp Nhu bật cười. Cô gầy gò, nụ cười lại âm u lạnh lẽo. Vương Thiến sợ cô động thủ, ôm bụng lùi lại một bước rồi quay đầu bỏ chạy. Dáng chạy cẩn thận đến mức lộ rõ vẻ che chở. Diệp Nhu nhìn chằm chằm động tác ấy, khóe môi cong lên.
Ra là vậy.
________
Thôn trưởng Giang dẫn Triệu Uyển và Cố Hoài ra quảng trường.
Cố Hoài cúi đầu, không nhìn rõ nét mặt, cổ áo sơ mi dính vết máu. Triệu Uyển khóc đến sưng cả mắt, hai hốc đỏ hoe.
Mẹ Triệu Uyển thấy con gái, xót xa kêu lên: “Uyển Nhi, đừng sợ, mẹ không để con gặp chuyện đâu!”
Triệu Uyển hận Giang Thần đến tận xương. Nếu không phải anh dẫn người bao vây, cô ta đã không biến thành trò cười của cả thôn.
Chỉ vì ghen tuông mà ra tay độc như vậy, đúng là quá đáng! Đời này cô ta vốn định gả cho Giang Thần, vợ chồng cùng nhau cố gắng, giúp anh bớt đi đường vòng, sớm đạt được địa vị kiếp trước.
Nhưng giờ thì khác. Cô ta không gả cho Giang Thần nữa. Cô muốn cướp hết cơ duyên của anh, để anh phải hối hận, phải quay đầu cầu xin cô ta!
Nghĩ đến Giang Thần trong bộ vest đen, ngồi trước ống kính, dáng vẻ trầm ổn tuấn tú, tim cô ta không khỏi rung động. Người dẫn chương trình từng nói, Giang Thần cả đời chưa cưới. Anh nhất định là đang đợi cô ta.
Đúng lúc này, Lý Huệ Phân – mẹ Giang Thần – xông tới, giơ tay tát thẳng vào mặt Triệu Uyển, gào lên: “Con tiện nhân này, tao đánh chết mày!”
Hôn ước còn đó mà dám lén lút thông dâm, đây là bôi tro trát trấu vào mặt Giang gia, vào mặt bà ta! Bà ta phải tỏ thái độ.
Thôn dân thấy vậy liền hò reo:
“Đánh hay lắm!”
“Loại đàn bà này phải dạy cho một trận!”
Lý Huệ Phân được cổ vũ, càng đánh hăng, lại tát thêm một cái nữa. Triệu Uyển hét lên thảm thiết.
Mẹ Triệu Uyển thấy con bị đánh thì phát điên, lao tới túm tóc Lý Huệ Phân: “Dám đánh con tao à, bà già chết tiệt, tao liều mạng với bà!”
Hai người đàn bà lăn lộn thành một đống, tóc tai quần áo rối tung. Thôn trưởng Giang vội kéo họ ra, quát lớn: “Được rồi, đừng đánh nữa!”
Mẹ Triệu Uyển trừng Lý Huệ Phân một cái, đột nhiên nói: “Thôn trưởng, Uyển Nhi với Cố Hoài không phải vụng trộm. Hai đứa nó đã đính hôn từ lâu!”
Cố Hoài nghe vậy, mắt sáng lên, lập tức thuận nước đẩy thuyền: “Đúng vậy, Triệu Uyển là đối tượng của tôi.”
Lý Huệ Phân giận dữ: “Ngươi nói bậy!”
Thôn trưởng Giang mặt tái xanh.
Triệu Uyển đột ngột gào lên: “Tôi không hề đính hôn với hắn! Là hắn ta ép tôi!”
Kiếp trước cô ta vì yêu Cố Hoài mà sống như người ở, cuối cùng đổi lại chỉ là phản bội. Thậm chí còn có con cái ở ngoài. Tình cảm một đời của cô ta đối với Cố Hoài đã hêt.
Đời này, cô ta tuyệt đối không bước lại vết xe đổ ấy.
Cố Hoài không tức giận, trái lại còn giả vờ thâm tình: “Uyển Nhi, là lỗi của anh. Là do anh quá yêu em, nên mới không có cự tuyệt em. Thôn trưởng, dì Triệu, đều là tôi sai, mọi người đừng trách Uyển Nhi…”
Bộ dạng giả nhân giả nghĩa ấy lập tức lừa được đám dân làng. Lời bàn tán nổi lên khắp nơi.
“Thì ra là Triệu Uyển chủ động câu dẫn thanh niên trí thức Cố".
“Tôi cũng thấy vậy. Thanh niên trí thức Cố là người thành phố, Triệu Uyển cũng không được coi là mỹ nhân gì, nếu không phải nó chủ động hiến thân thì người ta sẽ để ý nó sao?”
Nhóm thanh niên trí thức liếc nhau. Họ đều biết Cố Hoài là kẻ háo sắc. Mười đứa con gái ở điểm thanh niên trí thức thì cũng có hai, ba cô gái bị hắn dụ dỗ. Nhưng nếu Cố Hoài bị định tội thì họ cũng sẽ bị liên lụy.
Quyết định xong, bọn họ tản ra xung quanh, ở trong đám người bắt đầu lên tiếng.
“ Triệu Uyển thường xuyên tới cửa tìm thanh niên trí thức Cố nha.”
“ Không sai, tôi còn thấy Triệu Uyển đưa thư tình cho Cố Hoài”
“ Đúng vậy, đúng vậy. Tôi còn thấy Triệu Uyển đưa giày vải cho Cố Hoài”
Mọi người bàn tán âm thanh không nhỏ. Triệu Uyển nghe được thì tức đến nghẹn họng.
Mẹ Triệu Uyển túm lấy tay cô ta nhỏ giọng thì thầm: “ Con đã trao thân cho nó rồi. Không gả cho nó thì con phải làm sao bây giờ! ”
Triệu Uyển là người sống lại. Đối với sự trong sạch của bản thân cũng không còn coi trọng như trước. Đời trước Cố Hoài yêu đương vụng trộm. Cô ta cũng không chịu thua, cũng đi vụng trộm bên ngoài. Đã sớm không thèm để ý sự trong sạch.
Cô ta đối với bản thân mình rất tự tin. Cho dù không còn trong sạch thì cô ta cũng tin chắc sẽ làm Giang Thần yêu mình. Nhưng tiền đề là cô ta không thể gả chồng.
Cô ta muốn đem Cố Hoài dẫm dưới chân.
Vừa nghe cô ta nói cả quảng trường lập tức nổ tung.
Một quả dưa lớn, rơi cái “bộp”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


