Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi dựa vào hệ thống ăn dưa để biến đẹp Chương 7: Bà Nội Bất Công

Cài Đặt

Chương 7: Bà Nội Bất Công

Sáng sớm hôm sau, cửa phòng bị đẩy bật ra. Triệu Tú Lan bịt mũi, cầm cây gậy bước vào. Thấy Diệp Nhu vẫn ngủ say, bà ta không thèm lại gần, chỉ đứng xa dùng gậy chọc mạnh vào người cô.

Diệp Nhu giật mình mở mắt, mơ màng ngồi dậy.

Hai người nhìn nhau chằm chằm một lúc. Đợi mãi không thấy Diệp Nhu ho hay hộc máu như tưởng tượng, sắc mặt Triệu Tú Lan lập tức thay đổi, giọng lạnh băng quát:

“Dậy! Lăn ra làm việc!”

Nói xong bà ta quay người đi ra ngoài, trong mắt vẫn còn chút nghi hoặc. Con bé này… sao ngực lại to ra như vậy?

Bị đánh thức đột ngột, Diệp Nhu cũng chẳng còn buồn ngủ. Cô lặng lẽ quấn lại ngực, thay quần áo rồi bước ra ngoài.

Trương Lan thấy cô đi ra, mặt lập tức biến sắc. Khi nhận ra Diệp Nhu sắc mặt hồng hào, không hề ho ra máu, bà ta mới thở phào một hơi thật mạnh. Nhưng nghĩ đến số tiền sắp tới tay lại bay mất, Trương Lan nhìn theo bóng lưng Diệp Nhu, ánh mắt đầy oán độc.

Triệu Tú Lan nấu xong cơm, đứng trong bếp gào lên một tiếng lớn:

“Ăn cơm!”

Thấy Diệp Nhu không sao, cả nhà họ Diệp đều âm thầm nhẹ nhõm. Trương Lan liếc mắt với Diệp Hải, trong lòng vẫn tính toán chuyện hôn sự cho Diệp Nhu.

Bữa sáng vẫn như cũ — khoai lang là chính, cháo bắp trước mặt mỗi người chỉ có đúng một bát nhỏ. Diệp Nhu cầm khoai lang gặm, bụng vẫn đói meo.

Diệp Diệu Tổ tóc tai bôi dầu chải chuốt gọn gàng, ngồi ăn không ra dáng, người ngả sang một bên, chép miệng, húp cháo xì xụp ồn ào. Nhìn mà mất cả khẩu vị.

Diệp Nhu quay đi, vừa ăn xong một củ khoai lại với tay lấy thêm một củ nữa.

“Chát!”

Một tiếng giòn vang. Đũa quất mạnh vào mu bàn tay cô, hằn lên hai vệt đỏ. Diệp Nhu đau điếng, rụt tay lại.

Triệu Tú Lan kéo đĩa khoai lang ra xa, cau mày khó chịu: “Con gái con đứa ăn nhiều thế làm gì!”

Diệp Nhu nhịn đau, đáp lại: “Con chỉ ăn thêm một củ.”

“Vậy cũng là đủ rồi.” Triệu Tú Lan nhìn cô càng lúc càng chướng mắt, nghĩ đến chuyện hôn sự với nhà họ Lý không thành, càng thêm bực bội. “Đừng ăn nữa, theo cha mày xuống ruộng kiếm công điểm.”

Diệp Nhu đặt đũa xuống, nhìn Diệp Ôn và Diệp Diệu Tổ vẫn ngồi yên: “Hai người họ không cần xuống ruộng sao?”

Trương Lan cười giả lả chen vào: “Em trai con người yếu, không làm được việc nặng.”

Diệp Nhu chỉ sang Diệp Ôn: “Vậy còn cô ta?”

Diệp Ôn nhíu mày, hừ lạnh: “Tôi không xuống ruộng.”

“Em gái con da dẻ mỏng, phơi nắng sẽ đen.” Trương Lan cười nói. “Tiểu Nhu à, con là chị thì nên thương em, chịu khó một chút, coi như vất vả cho gia đình.”

Diệp Nhu đột nhiên lên tiếng: “Dựa vào cái gì?”

Trương Lan sững người: “Con nói gì?”

Diệp Nhu nhìn thẳng vào mắt bà ta, từng chữ rõ ràng: “Dựa vào cái gì làm chị thì phải gánh hết? Hai người đó là bà sinh cho tôi à?”

Trương Lan lập tức đổi giọng, vẻ mặt vô tội: “Tiểu Nhu, con hiểu lầm rồi.”

“Vậy ý bà là gì?” Diệp Nhu lạnh lùng hỏi.

Diệp Nhu nhìn một vòng quanh bàn ăn, giọng bình tĩnh nhưng lạnh lẽo: “Tôi chỉ hỏi một câu — tại sao chỉ có mình tôi phải xuống ruộng kiếm công điểm?”

“Rầm!”

Triệu Tú Lan hất phăng đũa xuống bàn: “Còn thấy oan ức nữa à? Bắt mày làm việc thì sao? Không kiếm công điểm thì định ở nhà ăn không uống không à?!”

Diệp Nhu chỉ thẳng vào Diệp Diệu Tổ và Diệp Ôn: “Tôi ăn không uống không? Thế hai người họ thì sao?”

Triệu Tú Lan hừ lạnh: “Mày không giống tụi nó.”

“Không giống chỗ nào?” Diệp Nhu truy hỏi.

“Bởi vì mày không—”

Chưa nói hết câu đã bị Diệp Hải cắt ngang: “Đủ rồi! Ăn bữa cơm mà cũng cãi cọ om sòm!”

Ông ta quay sang Diệp Ôn và Diệp Diệu Tổ, khó chịu nói: “Hai đứa cũng xuống ruộng đi.”

Rồi liếc Diệp Nhu một cái đầy chán ghét: “Thế này vừa lòng chưa?”

Cãi nhau xong thì đứng ra làm người hòa giải — đúng kiểu của ông ta. Diệp Nhu chẳng buồn đáp, vơ lấy một củ khoai lang đỏ rồi chạy ra ngoài.

“Bỏ khoai lang xuống!”

Sau lưng vẫn còn vang lên tiếng Triệu Tú Lan gào ầm ĩ.

__________

Diệp Nhu theo đội lao động ra khỏi thôn. Trước mắt là đồng ruộng xanh non trải dài, xa xa là dãy núi trùng điệp phủ một màu xanh biếc, cảnh đẹp đến mức khiến lòng người rung động. Cảnh sắc ấy khiến khóe môi Diệp Nhu vô thức cong lên.

Đội trưởng phân công công việc theo từng thửa ruộng. Diệp Nhu nhận lưỡi hái đi cắt cỏ. Dọc đường, người ta bàn tán không ngớt về chuyện tối qua.

“Triệu Uyển đúng là không biết xấu hổ! Học sinh cấp ba mà dám làm chuyện đó trong rừng, là tôi thì đâm đầu chết cho rồi!”

“Tôi nghe nói lúc bị bắt, thằng thanh niên trí thức kia còn chưa kịp mặc quần!”

“Trời ơi, tối qua tôi ngủ sớm quá, bỏ lỡ mất rồi!”

“Vụ này còn có người xui xẻo hơn.”

“Ai?”

“Giang Thần đó. Tối qua mặt bà Lý Huệ Phân đen như đít nồi.”

“Không phải bà ta đã đuổi Giang Thần ra ngoài rồi sao?”

“Thì vẫn mất mặt chứ! Dù gì cũng là bị đội cho cái nón xanh.”

“Giang Thần trông cũng được, chỉ là bệnh của nó đáng sợ thật. Năm năm trước cầm lưỡi hái chém Giang Đắc Trụ, nhìn mà lạnh sống lưng!”

“Nó vốn là thằng điên.”

Khi Diệp Nhu xuất hiện ở bờ ruộng, câu chuyện lập tức xoay sang cô.

“Không phải nói con bé họ Diệp hộc máu sắp chết rồi sao?”

“Tôi thấy là do hôn sự nhà họ Lý không thành, cố ý bịa ra thôi. Bị lao thật thì còn ra đồng làm việc được à?”

“Cũng có khi… mẹ kế mà.”

Nghe đến hai chữ mẹ kế, tay Diệp Nhu khựng lại một nhịp. Quả nhiên không sai.

Cô chưa từng gặt lúa, nhưng cơ thể nguyên chủ như có ký ức quen việc, cứ thế làm theo bản năng. Lá lúa sắc như dao, cứa khắp người cô thành từng vệt đỏ.

Cô cúi đầu làm suốt hai tiếng. Giữa trưa hè, nắng như thiêu đốt. Ngực bị quấn chặt, hơi thở dồn dập đến mức như sắp nghẹt. Trước mắt cô hoa lên, đất trời xoay vòng. Không chịu nổi nữa, Diệp Nhu ngồi phịch xuống bờ ruộng, thở hổn hển.

Đúng lúc đó, loa phát thanh trong thôn vang lên: “Tất cả mọi người tập trung về quảng trường!”

Quảng trường thực ra chỉ là bãi đất trống trước trụ sở thôn ủy. Mỗi khi có chuyện lớn đều tụ tập ở đó. Ai cũng biết thôn trưởng sắp nói chuyện tối qua, tinh thần lập tức phấn chấn, ùn ùn kéo tới.

Cố Hoài là thanh niên trí thức, nên toàn bộ thanh niên trí thức đều phải có mặt. Sắc mặt ai nấy đều rất khó coi. Giờ đây người trong thôn đã chẳng còn thiện cảm gì với đám thanh niên trí thức nữa — chỉ thấy họ lười biếng, lại còn tốn lương thực. Vụ này càng khiến họ căm ghét Cố Hoài đến tận xương.

Diệp Nhu đi theo mấy thím cùng tổ, trên đường gặp một cô gái. Cô gái lông mày thanh mảnh, quầng mắt thâm, môi nhợt nhạt, không dám nhìn thẳng vào cô, chỉ mím môi bước đi. Trong đầu Diệp Nhu lại hiện lên từng mảnh ký ức “ấm áp”.

“Diệp Nhu, chúng ta làm bạn nhé.”

“Diệp Nhu, cậu đen quá, đừng mặc màu sặc sỡ như vậy.”

“Diệp Nhu, tớ không chơi với cậu là vì tốt cho cậu. Người ta thấy chúng ta đi cùng nhau sẽ cười cậu đấy.”

Diệp Nhu tức đến muốn nổ tung. Người nhà cực phẩm chưa đủ, giờ còn thêm một đứa bạn thân giả tạo.

Nguyên chủ à…Sao quanh cô toàn là một đám súc sinh thế này?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc