Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi dựa vào hệ thống ăn dưa để biến đẹp Chương 3: Ngày Mai Phải Gả Chồng?

Cài Đặt

Chương 3: Ngày Mai Phải Gả Chồng?

Phòng bếp nằm sát bên hông nhà chính. Diệp Nhu bước vào: căn bếp nhỏ, tối om. Bên trái xây một bệ bếp, phía trên đặt cái chảo sắt to tướng. Trước miệng lò còn có một cái ghế gỗ thấp và một đống củi.

Cô ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, quay đầu nhìn sang thì thấy trên tường có móc một cái hộc nhỏ, bên trong đặt mấy hộp diêm. Que diêm bén lửa kém, lóe lên rồi tắt, dùng rất nhanh là hết. Thử đến bảy tám que mới thành công, nửa hộp diêm bay màu.

Cuối cùng cũng bật được lửa. Dùng tàn lửa châm đống cỏ khô, rồi nhóm vào củi gỗ. Lò bếp lập tức bùng lên ánh vàng ấm áp. Diệp Nhu duỗi tay hơ lửa, cả người ấm lên đôi chút.

Cửa bếp mở ra, một bà lão gầy gò bước vào, dáng đi khập khiễng, đầu gối cứng đờ. Vừa thấy bà ta, trong đầu Diệp Nhu lại hiện ra hàng loạt “kỷ niệm ấm áp”.

Bà lão bẻ củ khoai lang đỏ thành hai miếng: miếng to nhất cho đứa bé trai, miếng nhỏ nhất thì ném cho nguyên chủ. Cuối cùng còn xoa đầu nguyên chủ: “Tiểu Nhu ngoan, con là chị, phải nhường cho em.”

Xem xong cảnh đó, Diệp Nhu chỉ muốn bật cười. Rõ ràng là thiên vị trắng trợn rồi còn gì.

Bà lão múc một gáo nước đổ vào nồi, lại cầm dao chặt nửa cây cải trắng. Nửa còn lại cất đi. Cải trắng băm nhỏ, trộn thêm ít bắp. Chẳng mấy chốc một nồi cháo bắp cải loãng đã xong.

Cháo đang sôi ùng ục thì ngoài sân vang lên tiếng nói cười ồn ào. Bà lão liếc Diệp Nhu một cái, thấy cô vẫn ngồi hơ lửa bếp thì gõ mạnh cái muỗng vào thành nồi: “Cháo nấu xong rồi, còn ngồi đấy làm gì!”

Diệp Nhu dừng tay. Bà lão nhìn đống que diêm dưới chân cô, mặt sa sầm: “Diêm không phải miễn phí! Lãng phí như vậy à!”

Quả thật cô sai, Diệp Nhu dứt khoát nhận lỗi: “Con sai rồi.”

“Tiểu Nhu, vất vả rồi, rửa bát đi nhé.”

“Tiểu Nhu, em gái con sợ lạnh, con nhường cái chăn cho nó được không?”

“Tiểu Nhu, con thật hiểu chuyện.”

Diệp Nhu:…Nguyên chủ đúng là dễ dụ mà.

Người phụ nữ thấy cô đứng ngây ra liền cười khanh khách: “Tiểu Nhu, sao đứng đó? Lại đây!”

Diệp Nhu nhìn bụng bà ta hơi gồ lên. Bà ta… đang mang thai.

Cô theo bà ta vào nhà chính. Giữa nhà đặt một cái bàn dài. Diệp Nhu đặt chén lên bàn, lúc này mới để ý trong phòng còn hai người khác. Một người đàn ông trung niên đen gầy, đang hút sợi thuốc lá, mặt mũi ủ ê, khóe môi và lông mày đều cụp xuống. Ông ta rít một hơi sâu, rồi bất ngờ ho sặc sụa, tiếng ho đặc quánh đờm, rồi cuối cùng phun ra một bãi đờm vàng xanh xuống đất.

Lại một loạt “kỷ niệm ấm áp” hiện lên trong đầu:

“Mẹ con vất vả, con phải giúp đỡ mẹ con một chút.”

“Bà nội già rồi, con phải hiểu chuyện.”

“Em con còn nhỏ, con nhường nó tí đi.”

Tội trạng nhiều đến mức cô không biết bắt đầu từ đâu. Bên cạnh ông ta là một thanh niên trẻ. Vừa thấy hắn, đầu Diệp Nhu lại… không hiện lên tí hình ảnh nào - hiếm hoi thay.

Diệp Nhu đặt chén lên bàn, định ngồi thì bị phụ nữ đẫy đà gọi lại: “Đứa nhỏ này lại lười à? Đũa còn chưa lấy!”

Lời vừa buông, người đàn ông trung niên liền liếc cô, ánh mắt đầy bất mãn. Người thanh niên bên cạnh cười khẩy một tiếng rồi chễm chệ ngồi xuống.

Để tránh phiền phức, Diệp Nhu đành quay về bếp lấy đũa. Vừa đi ngang bệ bếp đã bị bà lão gọi lại để múc cháo mang ra.

Diệp Nhu nhịn không nổi muốn nổi điên: Cô mà không tới, bà có múc không? Chẳng qua là khó chịu khi thấy cô rảnh đúng không!

Cô bưng nồi cháo ra, đặt lên bàn. Bà lão thì cầm muôi theo sau. Diệp Ôn nhảy chân sáo từ ngoài vào, mặt đỏ ửng.

Khi múc cháo, người đàn ông trung niên và người thanh niên được phần nhiều nhất. Người phụ nữ mang thai cũng được thêm một muỗng. Đến lượt Diệp Ôn và Diệp Nhu thì mỗi người chỉ có… một chút đáy nồi.

Diệp Nhu nhìn bát mình mà sững sờ—chút này còn chẳng đủ một ngụm. Thiên vị đến mức này đúng là bội phục. Bất công, trọng nam khinh nữ, buff chồng buff.

Diệp Ôn làm nũng: “Bà nội, thêm cho con một muỗng nữa đi ạ~”

Bà lão nhìn cô ta, rồi bất ngờ… múc muỗng cuối vào chén Diệp Nhu. Diệp Ôn giận dữ: “Bà nội!”

Bà lão chỉ liếc một cái, không nói gì. Người phụ nữ đẫy đà cười: “Chị con mai không được để bụng đói, nhường một ít cho chị đi.”

Giọng điệu nghe đã thấy không có ý tốt. Còn quay sang Diệp Ôn: “Sáng ngày mai, giúp chị con trang điểm cho đẹp đẹp chút nhé.”

Không ổn. Ngày mai chắc chắn có chuyện xấu đợi cô.

Người thanh niên – Diệp Diệu Tổ - cười mỉa: “Nó xấu thế, trang điểm kiểu gì cũng không đẹp nổi.”

Trương Lan nhíu mày: “Diệu Tổ!”

Hắn ta gượng gạo im miệng. Diệp Nhu cúi đầu - Diệu Tổ chắc là em trai nguyên chủ.

Bà lão ngồi đầu bàn lên tiếng: “Ăn cơm.”

Vừa mở miệng, ai nấy im phăng phắc. Cơm nước xong, mọi người giải tán. Diệp Nhu bị người phụ nữ đẫy đà gọi lại:“Tiểu Nhu, đừng quên rửa chén.”

Diệu Tổ và Diệp Ôn cười nhạt rồi chuồn ngay. Diệp Nhu hôm nay mới đến, không muốn gây chuyện lớn nên bưng bát vào bếp.

Không có đèn, que diêm cũng bị bà lão thu lại vì sợ cô “lãng phí”. Không còn cách nào khác, cô đành mò mẫm rửa bát trong bóng tối. May mà bữa tối chẳng có dầu mỡ gì, rửa cũng nhanh. Xong xuôi, cô bước ra ngoài.

Bên ngoài thôn đã yên tĩnh. Trong nhà Diệp gia chỉ có phòng tây còn sáng đèn. Cô sờ soạng trở về phòng đông - Diệp Ôn không có ở đó. Diệp Nhu ngồi trên giường đất, lưng mềm oặt, tinh thần suy sụp.

Cả cái nhà này: bà nội cay nghiệt, cha mặc kệ, mẹ kế giả tạo, em trai em gái cũng không biết điều. Tương lai của cô thảm rồi.

Nhớ lại nhiều lần Trương Lan nhắc đến “ngày mai”, Diệp Nhu nổi da gà. Cô mở hệ thống, lấy “thẻ dự đoán” từ ba lô. Vừa kích hoạt, thẻ phát sáng đỏ rực. Cô lật mặt sau - một dòng chữ hiện ra:

【Trương Lan: “Thật sự định gả Diệp Nhu cho nhà kia sao?”

Diệp Hải: “Diệu Tổ xin việc cần hai trăm đồng, nhà mình không có tiền.”

Trương Lan: “Nhưng nhà kia không phải là…”】

Hết chữ.

Diệp Nhu lật qua lật lại cái thẻ, nó không hiện thêm gì nữa. Cô đặt thẻ xuống, nghiền ngẫm ba câu đó.

Trương Lan chính là người phụ nữ mang thai. Diệp Hải là cha nguyên chủ. Họ muốn gả cô đi, lấy tiền sính lễ để lo công việc cho Diệu Tổ. Mà theo giọng Trương Lan, cái “nhà kia" chắc chắn không phải đối tượng tử tế gì. Ngày mai… có lẽ chính là ngày bên nhà đó tới dạm ngõ!

Không được. Cô tuyệt đối không thể gả cho người xa lạ. Diệp Nhu sốt ruột quay vòng vòng, tìm cách phá cục.

Đối đầu trực diện? Cô không đủ sức. Cũng không thể.

Ánh mắt cô lướt đến viên “đan phun máu” trong hệ thống - ánh mắt sáng bừng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc