Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi dựa vào hệ thống ăn dưa để biến đẹp Chương 4: Phá Hỏng Hôn Sự

Cài Đặt

Chương 4: Phá Hỏng Hôn Sự

Diệp Ôn nhảy chân sáo trở về, vừa bước vào cửa đã ngửi thấy một mùi hương lạ. Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi: “Diệp Nhu! Cô dám lén dùng phấn thơm của tôi?”

Diệp Nhu bất đắc dĩ đáp: “Tôi không có.”

Diệp Ôn vội chạy đi kiểm tra. Đây là hộp phấn thơm dì nhỏ mang từ trấn trên về, là thứ đang thịnh hành nhất. Nếu Diệp Nhu dám động vào, cô ta tuyệt đối không bỏ qua. Mở hộp ra kiểm tra kỹ, thấy lượng phấn thơm không thiếu chút nào, lông mày cô ta càng nhíu chặt. Không dùng phấn thơm của cô ta… vậy mùi kia từ đâu ra?

Diệp Nhu vội chui vào chăn, quấn kín người, cố che hết mùi hương trên thân thể.

Không bắt được lỗi của Diệp Nhu, Diệp Ôn chỉ hừ lạnh. Nghĩ đến ngày mai phải gặp Văn ca ca, cô ta cởi áo ngoài, leo lên giường đất ngủ sớm.

Chưa ấm chăn, Diệp Nhu đột nhiên ho liên hồi, ho đến như muốn xé phổi.

“Khụ… khụ… khụ…”

Ho mãi không dứt. Diệp Ôn bật dậy, cau có trừng cô: “Cô ho kiểu đó thì ai ngủ cho nổi?”

Diệp Nhu vừa ho vừa xin lỗi: “Chắc do bị ngã xuống nước, cảm lạnh.”

Diệp Ôn kéo chăn sang tận mép giường đất, cách cô tám trăm mét cũng còn thấy chưa đủ: “Ho thì che miệng lại, đừng có truyền sang đây.”

“Biết rồi.” Diệp Nhu quay lưng lại, vẫn không ngừng ho.

Diệp Ôn bịt tai, chui sâu vào chăn, nhưng Diệp Nhu ho đến nửa đêm, ồn tới mức cô ta thức trắng cả đêm không ngủ. Sáng hôm sau, cô ta mặt mũi bơ phờ, ngáp không ngừng.

Trương Lan kéo cô ta lại, nhìn đôi mắt thâm quầng mà xót ruột: “Tối qua ngủ không ngon à?”

Nhắc tới chuyện đêm qua, Diệp Ôn bực bội: “Còn không phải tại Diệp Nhu. Ho liên tục, ồn muốn chết.”

Trương Lan hoảng trong lòng. Hôm nay nhà họ Lý đến xem mắt, Diệp Nhu mà xảy ra chuyện thì hỏng hết.

“Sao lại ho dữ vậy?”

Diệp Ôn cau mày, giọng ghét bỏ rõ rệt: “Hôm qua nó lên núi trượt chân rơi xuống nước, ướt như chuột lột.”

Trương Lan vào bếp, thấy Diệp Nhu vừa nhóm lửa vừa ho, lông mày lại nhíu chặt hơn.

Đến lúc ăn sáng, Diệp Nhu vẫn ho, ho đến mức ai cũng nhìn cô, sợ cô ho xong một hơi không lên mà chết lăn ra. Cả nhà trừ Diệp Nhu, chẳng ai nuốt nổi bữa sáng.

Ăn xong, Trương Lan bất an nói với mẹ chồng: “Hay là đổi ngày? Nếu để nhà họ Lý nhìn thấy, liệu có nghĩ ngợi gì không?”

Triệu Tú Lan trừng cô ta một cái: “Không kịp nữa rồi.”

Vừa dứt lời, ngoài sân đã ầm ĩ. Nhà họ Lý tới.

“Người đến rồi!”

Diệp Nhu theo Diệp Ôn vào chính phòng.

Nhà họ Lý bước vào. Đi sau cùng là người đàn ông thấp bé. Diệp Hải nói chân hắn chỉ hơi thọt, nhưng thực ra chân phải hắn bị dị dạng từ nhỏ, sinh ra đã chỉ có nửa cái chân, phải nhét giày rồi chống gậy mới đứng vững.

Thấy Diệp Nhu, mẹ Lý liếc lên xuống, ánh mắt đầy chê bai, rồi chỉ chăm chăm nhìn Diệp Ôn.

Bà ta ngồi xuống ghế, đảo mắt đánh giá Diệp Nhu: gầy trơ xương, mặt vàng vọt, dáng người khô héo. Bị đặt cạnh Diệp Ôn trắng trẻo mũm mĩm thì càng lộ vẻ xấu xí.

Nghĩ đến con trai mình cũng tật nguyền, bà ta cũng chẳng thể bắt bẻ nhiều nhưng vẫn muốn ép giá. “Lễ hỏi nhà ta chỉ đưa một trăm.”

Trương Lan lo lắng: “Thím, chẳng phải đã nói hai trăm sao?”

Mẹ Lý cười lạnh: “Con gái nhà các người xấu như vậy, còn đòi hai trăm? Các người có biết xấu hổ không?”

“Tôi xấu?” Diệp Nhu đứng bật dậy, chỉ thẳng vào bà ta: “Con trai bà như vậy mà còn dám chê tôi?”

Nói xong lại ho hai tiếng.

“Con bé này ăn nói kiểu gì vậy?” Mẹ Lý đập bàn.

“Tôi chỉ nói thật.” Diệp Nhu không hề sợ: “Không thích nghe thì mời về.”

Mẹ Lý hừ lạnh, quay qua Triệu Tú Lan: “Đây là cháu gái tốt của bà đấy à.”

Triệu Tú Lan trừng Diệp Nhu: “Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng xen vào.”

Diệp Nhu nhìn thẳng bà ta, lại cố ý ho thêm vài tiếng: “Gả con đi, các người có từng hỏi con một câu chưa?”

Trương Lan cười gượng: “Nó chỉ nói bậy thôi.” Rồi quay sang Diệp Nhu, miệng cười nhưng mắt không cười: “Con lớn rồi, không gả đi thì cả nhà nuôi con cả đời chắc?”

Diệp Nhu bật cười, lạnh lẽo: “Vậy sao không đem Diệp Ôn gả cho người què?”

“Câm miệng!” Diệp Hải đập bàn quát lớn.

Diệp Nhu lại ho thật mạnh, nhìn thẳng ông ta: “Chính cha cũng muốn đẩy con cho người què này?”

Diệp Hải im lặng, né tránh ánh mắt cô. Một nhà toàn ích kỷ. Diệp Nhu cười lạnh, nhân lúc ho mà lén ngậm viên đan dược trong tay. Ngồi xuống, cô giả vờ yếu ớt.

Trương Lan sợ rắc rối, vội nhượng bộ: “Một trăm thì một trăm.”

Mẹ Lý làm như nhà mình chịu thiệt lớn, quăng tiền xuống bàn. Cả nhà họ Diệp lập tức vui mừng: Trương Lan nở nụ cười, Diệp Hải thở phào, Triệu Tú Lan cũng cong môi, Diệp Diệu Tổ cười đến khoái trá.

Ngay lúc cả phòng đang vui vẻ, Diệp Nhu đột nhiên lại ho, lúc đầu nhỏ, rồi càng lúc càng dữ. Mẹ Lý vốn không quan tâm, nhưng thấy cô ho liên tục, sắc mặt bà ta dần nghiêm lại.

Trương Lan vội giải thích: “Hôm qua nó rơi xuống nước, bị lạnh. Chứ ngày thường khoẻ lắm.”

Nói rồi liếc Diệp Ôn. Diệp Ôn lập tức chạy ra ngoài. Diệp Nhu ho đến run cả người. Mẹ Lý càng nhíu mày. Cảm lạnh sao ho kinh vậy? Hay có bệnh gì?

Diệp Ôn bưng nước ấm vào, nhét vào tay Diệp Nhu: “Chị, uống đi.”

Diệp Nhu uống một ngụm — lập tức ngưng ho.

Trương Lan cười gượng: “Đấy, chỉ là cảm mạo thôi.”

Mẹ Lý hơi thả lỏng. Nhưng vừa quay lại bàn chuyện, lại nghe Diệp Nhu ho, tay bịt miệng… khe hở giữa các ngón tay thoáng màu đỏ!

Bà ta đứng bật dậy, bước tới trước mặt Diệp Nhu: “Bỏ tay ra.”

Trương Lan sợ phiền phức, kéo bà ta lại: “Thím, có gì từ từ nói, đừng doạ con nít.”

Mẹ Lý hất tay bà ta ra, lạnh lùng lặp lại:“Bỏ tay ra!”

Diệp Nhu lắc đầu, ánh mắt cầu cứu nhìn Trương Lan. Trương Lan chẳng hiểu bà ta phát điên gì, tiền sắp vào tay, tuyệt đối không được hỏng việc. “Thím, đừng làm con bé sợ.”

Mẹ Lý không nhịn được nữa, túm lấy tay Diệp Nhu, mạnh mẽ bẻ ra. Cả bàn tay đầy máu.

“Đây là cái gì?!” bà ta quát.

Trương Lan tái mặt. Còn chưa kịp nói, Diệp Nhu há miệng — phụt — phun ra một ngụm máu đỏ tươi.

“Bệnh lao!” Mẹ Lý biến sắc, kéo con trai bỏ chạy.

“Triệu Tú Lan! Chuyện hôm nay tôi không bỏ qua!”

Mẹ Lý vừa chạy vừa quay đầu nhìn Diệp Nhu với vẻ sợ hãi.

Trương Lan chẳng để ý họ nữa, chỉ lo né máu Diệp Nhu bắn lên người mình. Cả nhà họ Diệp trong nháy mắt chạy tan tác bốn phía.

Diệp Nhu vẫn ho, vẫn phun máu, trong đầu bỗng nhớ tới mấy cảnh phun máu trong phim Châu Tinh Trì.

Diệp Ôn chạy một mạch ra ngoài, nghĩ đến Diệp Nhu phun máu thì sợ lây bệnh, liền chạy thẳng tới trạm xá.

“Diệp Ôn.”

Cô ta quay người lại thì thấy Triệu Uyển

Triệu Uyển cười tươi, nhét viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ vào tay cô ta: “Cô nhỏ của tớ từ trấn mang về. Cho cậu nếm thử.”

Diệp Ôn tròn mắt nhìn viên kẹo, nuốt nước bọt. Hôm qua Triệu Uyển tìm cô ta chơi đã lạ, hôm nay còn cho kẹo? Cô ngập ngừng hỏi: “Thật cho tớ sao?”

“Cho cậu.” Triệu Uyển gật đầu.

“Vậy tớ… ngại quá.” Miệng nói khách sáo, nhưng môi cười không giấu nổi.

Triệu Uyển mời: “Muốn sang nhà tớ nghe radio không?”

Diệp Ôn định gật đầu, nhớ ra còn phải đi trạm xá, bèn sửa lời: “Ngày mai tớ qua.”

Nói xong liền chạy đi. Triệu Uyển nhìn theo bóng cô ta, ánh mắt đầy ghen tỵ.

Một con bé nhà quê như Diệp Ôn mà lại là con gái thất lạc của một tư lệnh, ba năm sau sẽ được cha đón đi, nửa đời sau ăn sung mặc sướng.

Đời này trở lại, cô ta phải gả cho Giang Thần, phải kết thân với Diệp Ôn, tuyệt đối không đi lại vết xe đổ đời trước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc