Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Dựa Vào Đoán Mệnh Mà Hot Toàn Tinh Tế Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Vân Mạt mặt lạnh như tiền, tiếp tục xoa bóp thêm năm phút, rồi vỗ vai ông: “Xong rồi, ngài thử vận động xem sao.”

Giám đốc Ôn thoải mái đến mức gần như lăn xuống sàn, “Vậy là... hết rồi sao?”

Vân Mạt: “… Thoải mái quá cũng thành ra nghiện rồi đấy.”

Giám đốc Ôn mặt đầy tiếc nuối: “Cô còn muốn nói gì nữa không?”

“Có thể ứng trước cho tôi một tháng lương không?” Vân Mạt hỏi.

“Được, mai tôi chuyển khoản cho cô.” Giám đốc Ôn nói xong, lại tha thiết hỏi: “Có thể ấn thêm lần nữa không?”

“Mười giờ sáng mai nhé, đợi tôi làm xong việc.” Vân Mạt đáp.

“Được được, tôi đợi cô ha.” Giám đốc Ôn mặt mày hớn hở.

Vân Mạt liếc quanh một vòng, rồi nói: “Vậy... giám đốc Ôn, tôi có thể xin một cái ấm sành, với chút nguyên liệu bếp để nấu cơm cho mình không?”

“Được được!” Giám đốc Ôn nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến mức như sắp rơi nước mắt.

Trên đời này, không có gì thoát khỏi tai mắt thế gian. Nhất là khi dân buôn chuyện bắt đầu vận dụng sức mạnh cấp độ Hồng Hoang.

Vân Mạt không ngờ rằng giữa cô và giám đốc Ôn lại bị đồn thổi thành một câu chuyện tình yêu vượt qua khoảng cách tuổi tác, lay động lòng người, còn được ví như mối duyên trời định giữa một nhân vật nữ thần bí và Ôn Đình Quân.

Bếp trưởng Phương nhìn cái muôi trên tay, trên mặt mang vẻ tiếc nuối pha lẫn bất mãn: “Haizz…”

Ông ta thở dài một tiếng thật sâu rồi quay người đi.

Vân Mạt chọt chọt Vương Tiểu Xán: “Ông ấy sao vậy?”

Vương, người chuyên nấu nướng, chắc là phải tra cứu không ít tài liệu văn học mới có thể bật ra được câu văn tiêu chuẩn cao như vậy.

Vân Mạt đưa tay ôm trán, nhớ lại tiếng rên cao vút của giám đốc Ôn lúc nãy, bỗng thấy vô cùng oan ức.

Buổi sáng hôm đó, là một sự pha trộn hỗn loạn giữa xấu hổ, sung sướng khi người khác gặp nạn, tiếc nuối, và đủ thứ cảm xúc không thể gọi tên của loài người.

Bếp trưởng Phương và đám người đầu bếp, phụ bếp khác thì mang cả đống cảm xúc chua ngọt đắng cay, đầy ẩn ý ra đặt trước mặt Vân Mạt, mong cô tự lĩnh hội.

Vân Mạt đập bàn một cái, chỉ vào tên cao to mũi to như củ tỏi: “Anh qua đây cho tôi!”

“Gì nữa?” Tôn Chí Hàng mắt nhìn trốn tránh, không dám đối diện.

“Anh đồn thổi tốt ghê ha? Tin tức nhạy bén, tình cảm phong phú, văn phong cũng... hay đấy. Sao không đi làm đội trưởng hội nhiều chuyện luôn đi?” Vân Mạt lạnh giọng nhìn chằm chằm vào hắn.

“Cô đừng vu oan tôi.” Tôn Chí Hàng cứng đầu đáp.

Khóe miệng Vân Mạt cong cong, như cười mà không phải cười, dùng ngón trỏ chỉ vào hắn: “Tốt lắm, hay lắm!”

“Tôi hỏi anh, anh thấy tôi vào phòng giám đốc Ôn, tận mắt nhìn thấy chúng tôi làm gì chưa? Anh thấy tôi mấy giờ vào, mấy giờ ra?”

“Không phải tôi truyền tin!” Tôn Chí Hàng mặt đỏ gay.

Vân Mạt coi như không nghe thấy, nâng cổ tay xem đồng hồ: “Tôi nói cho anh biết, tôi vào phòng 506 lúc 10 giờ 55, ra lúc 11 giờ 01, theo dõi đều có ghi lại. Giờ tôi hỏi anh, anh nghĩ sáu phút đó đủ để làm gì?”

“Mới sáu phút?” Một đám vài chục đầu bếp và phụ bếp xung quanh đều nhìn nhau sững sờ.

Đúng lúc đó, giám đốc Ôn vừa duỗi eo vừa bước xuống cầu thang: “Mấy người tụ tập đây làm gì thế?”

Nhưng… thứ ông ấy nhận được một loạt ánh mắt đầy đồng cảm.

“À, Tôn Chí Hàng cho rằng, tối qua chúng ta dùng khoảng sáu phút để hoàn thành toàn bộ quá trình... từ cởi đồ đến mặc đồ lại.” Vân Mạt khoanh tay, thong thả nói.

“Phụt…” Giám đốc Ôn phun cả ngụm trà, ho sặc sụa không ngừng.

“Không phải tôi nói!” Tôn Chí Hàng hét lên, vẫn cố vùng vẫy.

“Anh lùn, mắt nhỏ, lúc tôi gọi thì cổ anh quay mà người không quay, nhìn từ xa thì tưởng thân thiện, lại gần thì không giận mà giống như giận, đúng kiểu lén lút đầy mưu mô.” Vân Mạt nhìn hắn, giọng đầy hàm ý.

“Anh lòng dạ thâm sâu tôi không quản, anh thích bịa chuyện cũng là việc của anh nhưng đừng có đụng đến đầu tôi!”

Lúc này, mấy người đồng nghiệp mới cảm thấy có gì đó sai sai. Đương sự bình tĩnh như vậy, chẳng lẽ thật sự là có hiểu lầm?

“Tôi rõ ràng nghe Vương Tiểu Xán nói mà,” Tôn Chí Hàng thấy ánh mắt giám đốc Ôn bắt đầu lạnh dần, lập tức vội vã đổ trách nhiệm.

Mặt Vương Tiểu Xán tái mét, “Tôi... tôi nghe chị Năm nói.”

Mọi người quay mắt nhìn về phía người phụ nữ trung niên hơi mập, dáng vẻ rộng rãi.

Chị Năm: “Tôi nghe Lý Kiến vừa mới nói.”

Lý Kiến mặt đỏ tới mang tai, mãi mới nghẹn ra được một câu: “À, tôi nhớ rồi, tôi nghe Tôn Chí Hàng gọi điện thoại trong nhà vệ sinh nam, nói là nghe thấy phòng 506 có tiếng hét, nên mới kể lại.”

Tôn Chí Hàng: …

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc