Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Dựa Vào Đoán Mệnh Mà Hot Toàn Tinh Tế Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Dù chuyện đã đến nước này, hắn dứt khoát cứng cổ, bực bội nói: “Đúng là tôi nói thì sao? Mấy người dám làm mà không dám để người ta nói à?”

“Câm miệng cho tôi!” Giám đốc Ôn tức đến mức tay run lên.

Nhà ăn Phi Tư xưa giờ nổi tiếng khắt khe trong việc tuyển người, dù chỉ là nhân viên tạm thời cũng đều chọn lọc kỹ càng. Không ngờ lại xảy ra chuyện đồn nhảm thế này.

“Vậy còn Vân Mạt, giữa đêm đến nhà giám đốc Ôn làm gì? Dám nói không?”

“Chữa bệnh cho ngài ấy,” Vân Mạt hừ lạnh một tiếng, chỉ vào cổ giám đốc Ôn, “Ngài ấy bị đau cổ.”

Mọi người ban đầu còn hơi tin, nhưng lúc này thì đều á khẩu, lý do nghe quá gượng gạo.

“Phụt,” Tôn Chí Hàng bật cười, “Cô nghĩ tụi tôi là đồ ngốc à?”

Như thể biết hắn nghĩ gì, Vân Mạt đưa tay phải, ngón trỏ và ngón cái nhéo cằm mình, “Người ta nói tai nghe chưa chắc đã thật, mắt thấy mới là bằng chứng. Hôm nay tôi sẽ cho anh biết, đồn đại linh tinh ngu ngốc đến mức nào.”

“Tôi chờ xem,” Tôn Chí Hàng nói.

Vân Mạt không thèm để ý đến anh ta, “bếp trưởng Phương, làm phiền ông lại đây.”

Cô dọn ghế, ra hiệu cho bếp trưởng Phương ngồi xuống.

Bếp trưởng Phương đã bắt đầu dao động, vốn dĩ ông không muốn tin, nghe vậy cũng phối hợp ngồi xuống.

Vân Mạt kéo tay ông, bắt mạch đơn giản.

“Bếp trưởng Phương có không ít tật xấu, cổ bị thoái hóa, viêm khớp vai, còn có giãn tĩnh mạch chân...,” Vân Mạt vừa nói, Tôn Chí Hàng vừa nhếch mép.

“Chuyện này chẳng phải quá rõ rồi sao? Làm nghề như tụi tôi, bệnh nghề nghiệp thôi mà.” Tôn Chí Hàng lầm bầm.

Cho đến khi tay Vân Mạt ấn vào huyệt đạo sau lưng bếp trưởng Phương...

“Á—!”

Bếp trưởng Phương hét toáng lên, làm mọi người giật mình nhảy dựng.

Dù đã cố kìm nén, nhưng tiếng hét của ông vẫn vang dội cả đại sảnh, nước mắt suýt trào ra.

“Á á... mạnh thêm chút…”

Mọi người nhìn bếp trưởng Phương gần như nằm rạp trên ghế, đưa mắt nhìn nhau, có cần phải khoa trương đến vậy không?

Cùng lúc đó, Vân Mạt cảm nhận được trong thức hải truyền đến một luồng năng lượng tín ngưỡng mãnh liệt, làm tinh thần cô bừng tỉnh trong chớp mắt.

Năng lượng tín ngưỡng?!

Vãi thật!

Hóa ra còn có thể như thế này!

Tối qua cô cũng cảm nhận được một luồng, lúc đó còn tưởng là đến từ mấy Trăm Vạn Nhện, hóa ra là từ giám đốc Ôn.

Thì ra, chỉ cần bấm huyệt bả vai và cổ cũng có thể sinh ra năng lượng tín ngưỡng!

Thế thì còn khổ sở mở cửa hàng làm gì nữa? Cần gì phải sống khổ?

Vân Mạt nhìn mười mấy người còn lại, ánh mắt như sói đói thấy dê béo.

“Còn ai muốn thử không?”

“Tôi thử coi,” Đầu bếp Nguyễn tò mò muốn chết, vội vàng ngồi xuống.

“Aaa aaa aaaa…” Định lực của đầu bếp Nguyễn không bằng ai, nước mắt nước mũi thi nhau chảy.

“Lão Phương, lão Nguyễn, hai người bị gì vậy trời?”

Thấy phản ứng của bọn họ như vậy, mấy người khác đều trợn tròn mắt. Quá khoa trương rồi.

“Sướng quá đi mất…” Bếp trưởng Phương nằm bất động trên sofa, như vừa thử xong thuốc gây ảo giác, trông vô cùng mãn nguyện.

Mọi người: …

“Còn ai muốn thử không? Hôm nay coi như có duyên, tôi có thể dành cho mấy người năm phút.” Vân Mạt thong thả nói.

“Đương nhiên, ngoại trừ anh!” Cô chỉ thẳng vào Tôn Chí Hàng, nở nụ cười kiểu ác quỷ.

“Ai thèm!” Tôn Chí Hàng hậm hực bỏ đi ngay.

“Tôi không tin có gì đặc biệt, tôi thử!” Một thanh niên trẻ như sét đánh không kịp bịt tai đã lao đến, nhanh chóng ngồi thẳng lên ghế.

“Còn tôi nữa, tôi xếp thứ hai!”

Dù là vì lý do gì, sau đó lập tức có một hàng dài tự giác xếp hàng.

Vân Mạt lần lượt kiểm tra qua cơ thể từng người một, không có vấn đề gì lớn, nhưng đều có vài triệu chứng như đau mỏi cơ bắp, thoái hóa cổ, đau lưng...

Cô cân nhắc một chút, mỗi người đều được xoa bóp theo liệu pháp ngũ hành, ai có bệnh thì trị, ai không bệnh thì coi như thư giãn.

Mấy đồng nghiệp trẻ kia vô cùng khoa trương, biểu cảm cũng hết sức thẳng thắn.

“A a a, đã quá!”

“…A, a…”

“A a, Vân Mạt, từ nay cô là nữ thần của tôi!”

“Có ai làm khó dễ cô không?”

“Hôm nay là thứ bảy, cô được nghỉ không? Tôi đưa cô đi dạo Trung Ương Tinh Hệ nhé?”

Tin nhắn liên tục gửi đi nhưng không có hồi âm, Tần Mộc bắt đầu thấy bất an.

Anh cau mày nhìn đồng hồ. 9 giờ 45, không thể nào.

Giờ này thường là sau bữa sáng, chưa đến bữa trưa, nhân viên bếp lẽ ra phải khá rảnh. Không lẽ có chuyện gì rồi?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc