Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Dựa Vào Đoán Mệnh Mà Hot Toàn Tinh Tế Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

“Cốc cốc cốc.” Vân Mạt tiện tay chuyển 80 tinh tệ vào quỹ Linh Yêu Yêu, sau đó kéo dép lạch bạch gõ cửa phòng 506.

Vân Mạt thấy trên tóc ông còn nhỏ nước, mặc áo thun tùy tiện, chắc vừa mới rửa mặt xong.

Nhưng đã là chuyện mà Vân đại tiểu thư quyết định làm thì không đời nào làm dở dang.

Vân Mạt dựa lưng vào tường, chẳng có chút áy náy hay ngượng ngùng vì làm phiền người khác.

“Cô có việc gì?” Giám đốc Ôn tỏ ra cực kỳ thiếu kiên nhẫn.

Hôm nay là cuối tháng, là ngày tính lương, mệt muốn chết, ông chỉ muốn nghỉ ngơi. Cái cô Vân Mạt này, tốt nhất là có chuyện quan trọng!

“Ngài bị mỏi cổ à?” Vân Mạt thấy ông cứ bóp cổ liên tục, mắt xoay chuyển, hỏi.

Giám đốc Ôn gật đầu. Bình thường ông ngồi nhiều hơn đứng, mà công việc ở nhà ăn cấp Tinh của họ lại quá nhiều, nên không chỉ cổ mà cả thắt lưng của ông cũng rất khó chịu.

Cuối tuần còn phải đến bệnh viện truyền dịch dinh dưỡng, tuy chỉ giảm nhẹ được trong thời gian ngắn, nhưng vẫn còn hơn để đau âm ỉ mãi không dứt.

“Giám đốc Ôn, tôi ấn huyệt cho ngài một chút được không?”

Vân Mạt tỏ vẻ ngoan ngoãn, nhớ đến câu trong binh pháp: “Muốn lấy gì thì phải cho đi trước”, cô biết lúc tiến lúc lùi đúng lúc.

“Không cần, ở đây có ghế massage.” Giám đốc Ôn nghi ngờ đánh giá cô, muốn xem thử cô đang định giở trò gì.

“Nhìn sắc mặt ngài, bệnh này chắc đã ảnh hưởng đến giấc ngủ rồi phải không? Nếu ghế massage mà dùng được, thì các tiệm vật lý trị liệu bên ngoài đã phải đóng cửa hết rồi! Bệnh này nếu không thay đổi thói quen sinh hoạt, thì không thể khỏi hẳn được. Nhưng tôi thì ít nhất có thể giúp ngài không bị tái phát trong vòng một tháng.”

“Cô nói thẳng mục đích đi.” Giám đốc Ôn không tin tưởng cô lắm, cô gái này cái gì cũng tốt, chỉ tội thích nổ.

“Chỉ là… ờm…” Vân Mạt sờ mũi, “Nếu tôi chữa được thật, có thể ứng trước tiền lương cho tôi không?”

Giám đốc Ôn thở dài: “… Cô vào đi.” Xem ra công nhân thật sự đang gặp khó khăn, mà ông cũng không phải người vô tình.

Mấy ngày nay, Vân Mạt làm việc cũng không tệ. Trong nhà ông cũng có con gái cỡ tuổi này, đặt mình vào vị trí người khác, ông thấy cũng thông cảm cho cô.

Vân Mạt nhìn quanh, âm thầm đánh giá tình huống.

Giữa đêm khuya, trai đơn gái chiếc, đối phương trông yếu đuối chẳng uy hiếp gì đến cô nhưng để tránh dị nghị, Vân Mạt cố ý để cửa hé một khoảng.

“Ngồi đi.” Vân Mạt chỉ vào mép chiếc ghế vuông bên giường.

Giám đốc Ôn: … Đây là nhà tôi đấy chứ?

Ông vốn định bàn chuyện ứng lương với cô, còn chưa kịp mở miệng thì đã bị cô ấn ngồi xuống ghế.

Giám đốc Ôn hơi đơ người, thật sự không ngờ chỉ là một ngón tay trỏ đặt lên vai, mà đến cả sức để đứng dậy cũng không còn.

Vân Mạt ra hiệu ông đưa tay ra, hai ngón tay cô đặt lên mạch một chút rồi nói: “Không vấn đề gì lớn, để tôi bóp vài cái là được.”

Ừ, Vân Mạt tuy không chuyên nghiệp, nhưng trị mấy cái bệnh vặt như thế này thì đủ xài rồi.

Chưa kịp để giám đốc Ôn từ chối, cô đã bóp ngay phần cổ của ông.

Giám đốc Ôn bị căng cơ, theo Đông y gọi là chứng tý. Do phong, hàn, thấp cùng tác động, khiến kinh mạch bị tắc nghẽn, cơ bắp đau mỏi, tê cứng.

Cách mà Vân Mạt áp dụng là dựa theo đường kinh lạc và hướng vận hành khí huyết, giúp điều chỉnh gân cốt, làm ấm kinh mạch, thông lạc, lưu thông khí huyết, tán hàn giảm đau.

“A…” Tay phải của Vân Mạt vừa mới bóp vai phải một cái, giám đốc Ôn lập tức phát ra tiếng rên rất cao.

Âm thanh đó… đúng là khiến người ta phải nổi da gà.

“A… A… Trời ơi!”

Vân Mạt mặt gần như đen lại, vài bước lao ra cửa, “leng keng” một tiếng đá lên cửa.

“Tôi nói này giám đốc Ôn, ngài có thể kiềm chế một chút được không?!”

Giám đốc Ôn đã gần như lâng lâng. Ông thật sự không nhịn nổi, quá thoải mái, cảm giác như cả người sắp tan chảy. Cái này so với việc truyền dịch dinh dưỡng còn thoải mái hơn nhiều.

Ông cũng không phải chưa từng đi tiệm massage hay vật lý trị liệu, nhưng lần nào cũng đau muốn chết, không ngờ lần này lại có thể dễ chịu đến vậy!

Cơ bắp mỏi mệt được thả lỏng, kinh lạc tắc nghẽn được khai thông, cả người như được đúc lại lần nữa, cảm giác ấm áp, thư giãn từ trong ra ngoài, quá sướng!

“A a a! Chính là chỗ đó! Bóp mạnh chút nữa!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc