*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mùa xuân năm ấy, liên minh Võ Lâm chuyên nghiệp chính thức được thành lập, ban lãnh đạo gửi thông cáo kêu gọi cao thủ khắp nơi lập đội tham gia giải chuyên nghiệp. Các bang lớn ở khu Một cũng tự lập đội tuyển riêng, các bang như Trường An, Hoa Hạ và Lạc Hoa Từ đều lần lượt tuyên bố thành lập đội tuyển. Nhưng bang hội mạnh nhất khu Một là Thất Tinh Thảo lại chậm chạp không thấy tin tức gì.
Lúc đó Tiêu Tư Kính đang theo cha mẹ ra nước ngoài nghỉ phép nên offline một tuần, đến khi hắn về nước thì mọi thứ đã thay đổi khôn lường, Trường An, Hoa Hạ và Lạc Hoa Từ đã đi mời chào thu thập các cao thủ trong game về dưới chướng. Còn Thất Tinh Thảo vì vắng mặt hội trưởng ngay trong thời khắc mấu chốt, mấy cao thủ đánh đấu trường lợi hại đã bị đào đi mất.
Lúc đó Lưu Xuyên ở bang Hoa Hạ, cao thủ nhiều như mây, Lưu Xuyên thuở niên thiếu dã tâm bừng bừng, hắn không chỉ kéo cao thủ của Hoa Hạ vào đội tuyển mà thậm chí khi nghe thấy Thất Tinh Thảo chưa lập đội còn to gan tung cành oliu ra với Tiêu Tư Kính, phát huy bản lĩnh mặt dày đào người, liệt ra cho Tiêu Tư Kính một đống lý do –
“Nếu cậu tới Hoa Hạ thì quán quân của mùa giải đầu tiên chắc chắn sẽ là chúng ta.”
Lưu Xuyên gửi tới một dãy icon mặt cười, nhanh chóng đánh chữ: “Chẳng phải cậu không định lập đội sao? Nể cậu là bạn bè, tôi nói thật với cậu thế này, mấy năm nay eSports phát triển với tốc độ chóng mặt, tôi khá xem trọng tương lai của liên minh Võ Lâm chuyên nghiệp, chế độ đánh giải, bố trí thi đấu, hình thức ganh đua đều đang trong giai đoạn tìm tòi. Các tuyển thủ cũng không có kinh nghiệm thi đấu, nếu muốn có được thành tích tốt thì hiện tại chính là thời cơ tốt nhất.”
Những lời này Lưu Xuyên nói không sai. Việc tạo ra thần thoại mà những người đi sau không thể với tới được chỉ có thể hành động ngay trong thời kỳ chập chững này. Mỗi ngành nghề khi mới quật khởi đều là thời điểm phù hợp nhất để làm nên tên tuổi, người nào có thể bắt được thời cơ này chắc chắn sẽ trở thành đại thần đứng trên đỉnh cao nhất của kim tự tháp.
Nghĩ mà xem, nếu Tiêu Tư Kính đồng ý với Lưu Xuyên, gia nhập Hoa Hạ làm đội phó thì Hoa Hạ chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh, việc giành cúp vô địch của Hoa Hạ trong mùa giải đầu tiên hoàn toàn chẳng có gì bất ngờ. Nhưng Tiêu Tư Kính là người chỉ vì vậy mà nhận lời Lưu Xuyên sao?
“Nếu đúng như cậu nói, vậy tôi cũng mang Thất Tinh Thảo đi lấy cúp chứ không theo cậu vào Hoa Hạ lấy quán quân với cậu.” Tiêu Tư Kính quyết đoán nói, “Tôi không quen nghe theo lệnh người khác, tôi và cậu có cách suy nghĩ giống nhau, chúng ta thích hợp làm đối thủ chứ không phải đồng đội.”
Lưu Xuyên giật mình, mỉm cười: “Được rồi, thực ra tôi cũng nghĩ cậu sẽ không đồng ý, vậy gặp nhau ở sân thi đấu.”
Tiêu Tư Kính quyết đoán từ chối khiến Lưu Xuyên rất vui mừng, cũng từ ngày đó mà Lưu Xuyên nhận định trong lòng – đây là một đối thủ đáng để hắn tôn trọng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



