*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lần đầu Tiêu Tư Kính nhìn thấy Tô Thế Luân là tại cổng phó bản ngày cấp 70. Cũng ngay khoảnh khắc diệt đoàn ấy, Tiêu Tư Kính bỗng cảm giác Ngũ Độc trước mặt mang đến cho hắn một sự thân thiết kỳ lạ. Có lẽ cũng vì hai người cùng mù phó bản, dù trước giờ chưa từng quen nhau, sau khi chết sạch bỗng thấy mới gặp mà như bạn bè lâu năm. Vì thế Tiêu Tư Kính không do dự xin kết bạn với con gà Tô Thế Luân, hơn nữa còn rất vui vẻ ngày nào cũng tổ đội với người này để đi đánh phó bản – hai người cùng ăn chửi dù gì cũng đỡ hơn một mình chịu trận.
Chẳng ngờ ID của hai người lại bị bêu riếu trên forum với tiêu đề thẳng thừng: “Tam Tư Đại Sư và Luân Hồi Vãng Sinh là hai cực phẩm rất không đáng tin, anh em đừng có tổ đội với chúng nó!”
Trong topic có miêu tả chi tiết lịch sử đẫm máu và nước mắt của chủ thớt khi đi đánh phó bản với hai con gà này – phó bản có sáu người, đại sư mù phó bản không kéo nổi boss, Ngũ Độc là vua OT không thể khống chế giá trị cừu hận, gà mờ và gà mờ ở với nhau thì sự ngu ngốc sẽ bị bình phương, đánh phó bản gà bay chó sủa, boss thì cuồng bạo, hơn nữa chủ thớt còn xui xẻo đến độ ba ngày liên tiếp cứ đánh phó bản là gặp phải hai người này. Có muốn để người ta chơi game nữa không?
Quần chúng vây xem bàn luận: “Hai vị gà mờ làm ơn cưỡi ngựa ngắm phong cảnh thôi, đừng kéo người qua đường xuống vực nữa!”
Lưu Xuyên thấy bài đăng cũng cười mất mấy phút, nhắn tin cho Tô Thế Luân: “Lên trang chủ forum rồi kìa, chúc mừng chúc mừng, nổi tiếng rồi đó.”
Tô Thế Luân không thèm quan tâm đến hắn.
Tiêu Tư Kính lại rất bình tĩnh, đọc xong bài đăng vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì, gửi lời mời tổ đội cho Tô Thế Luân, nói: “Giờ đánh phó bản ngày kiểu gì?”
Tô Thế Luân bị tổn thương lòng tự trọng buồn bực đánh chữ nói: “Hôm nay không muốn đánh, dù sao đánh phó bản cũng chán chết.”
Tô Thế Luân sờ cằm tự hỏi, lúc đó mấy hình thức chơi như đấu trường hay boss thế giới còn chưa mở, người chơi vừa max level đều chỉ cày phó bản ngày, chậm rãi tích cóp trang bị và tiền, cách chơi trong game những ngày đầu cũng không phong phú, ngoại trừ đánh phó bản thì thực sự không có việc gì quan trọng mà làm.
Tiêu Tư Kính trầm mặc một lát, đột nhiên nghĩ ra: “Hay đi khiêu chiến khinh công?”
Hai mắt Tô Thế Luân sáng lên, lập tức đồng ý nói: “Được đó!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



