*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sáng sớm hôm sau, Tô Thế Luân tới khách sạn đón Tiêu Tư Kính, hai người cùng đi gặp nhà đầu tư cho Thất Tinh Thảo, sau đó tới ký túc và địa điểm huấn luyện tạm thời để khảo sát. Bận rộn cả ngày cuối cùng cũng hoàn thành công tác chuẩn bị, buổi tối về khách sạn tuy hơi mệt nhưng tâm tình Tiêu Tư Kính lại rất tốt, vì hắn nhận ra Tô Thế Luân làm việc rất đáng tin, bố trí mọi việc gọn gàng ngăn nắp, hắn thực sự rất may mắn khi có một trợ thủ đắc lực như vậy.
Đêm đó liên minh chuyên nghiệp công bố thời gian diễn ra giải đấu trên trang chủ. Mùa giải chuyên nghiệp đầu tiên chính thức bắt đầu vào ngày mùng một tháng Ba. Tô Thế Luân thấy thông báo cũng lập tức gọi điện cho Tiêu Tư Kính, nói: “Ngày mùng một tháng Ba bắt đầu rồi, anh xem bố trí thời gian huấn luyện thế nào?”
Tiêu Tư Kính hành động nhanh gọn dứt khoát, chiều hôm đó đã bố trí chỗ ở xong cho các thành viên, buổi tối là bữa liên hoan đầu tiên đầy đủ đội viên, có người đề nghị: “Đội phó mời khách đi! Nghe nói hải sản ở đây nổi tiếng là ăn ngon!”
Tô Thế Luân cười nói: “Được rồi, thân là chủ nhà tôi cũng nên mời các cậu bữa này.”
Mọi người cùng nhau đi tới nhà hàng Tô Thế Luân đã đặt trước để liên hoan, Tiêu Tư Kính từ đầu đến cuối chỉ cúi đầu ăn tôm, đẩy toàn bộ cua tới trước mặt Tô Thế Luân. Tô Thế Luân cười thầm, trộm ghé lại bên tai hắn nói: “Nhớ đừng có ăn cua, nếu không anh lại nổi mẩn ngay trước mặt mọi người.”
Tiêu Tư Kính gật đầu: “Biết rồi.”
Vẻ mặt của hắn cực kỳ thản nhiên, chẳng hề thấy tí xấu hổ nào.
Đêm đó mọi người gọi rất nhiều cua để ăn cho đã đời. Tiêu Tư Kính lấy lý do “Tôi không thích ăn”, không động tới miếng nào. Đến khi trở về, các thành viên đều quay lại ký túc sắp xếp hành lý, Tô Thế Luân lại chủ động dẫn hắn tới một quán ăn vặt gần đó, nói: “Chưa no phải không? Quán này ăn cũng được, ăn chút gì nhé?”
Nhìn ánh mắt thân thiết của anh, Tiêu Tư Kính thấy ấm áp trong lòng, cười nói: “Đúng là chưa no thật, gọi bát mì ăn vậy.”
Mì thơm ngào ngạt nhanh chóng được bưng lên, Tiêu Tư Kính vùi đầu ăn mì, Tô Thế Luân ở bên cạnh mỉm cười nhìn hắn. Gió biển nhẹ nhàng thổi trong đêm tựa hồ còn mang theo chút hơi ẩm từ đại dương, ngọn đèn vàng ấm áp trong quán ăn, từ khí hậu, phong tục đều hoàn toàn không giống với nơi hắn sinh ra và lớn lên. Nhưng đây là quê nhà của Tô Thế Luân, anh lại là người vô cùng chu đáo, Tiêu Tư Kính nghĩ, nhất định hắn có thể nhanh chóng thích ứng được hoàn cảnh ở nơi này, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.
***
Vì địa điểm mà Tô Thế Luân chọn thuê ở chếch bên rìa trung tâm nên tiền thuê nhà khá rẻ, phù hợp với điều kiện của các đội viên. Chung cư hai phòng ngủ, mỗi người một phòng riêng, vì anh và Tiêu Tư Kính còn bàn chuyện đội tuyển nên ở cùng một chỗ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



