*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thiệu Trạch Hàng phối hợp với Lộc Tường một tuần mới chính thức xác định đội hình chủ lực của Đồng Tước, lúc đó rất nhiều người đều cho rằng chắc Lộc Tường sẽ ngồi ghế dự bị, đợi một hai mùa giải rồi cho lên, tuy hiện tại liên minh đã sửa quy tắc cho phép tuyển thủ từ 16 tuổi là có thể thi đấu, nhưng 16 tuổi thực sự là quá nhỏ, chưa kể Lộc Tường lại lùn, để một đứa bé như thế vào đội hình ra quân thực sự khiến người ta không yên tâm nổi, đội viên cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ.
Nhưng đã quyết định rồi, dù khó khăn thế nào cũng muốn kiên trì đến cùng. Hơn nữa trong Đồng Tước đúng là cũng không có tuyển thủ dmg xuất sắc hơn Lộc Tường.
Về điểm này mọi người cũng đặt nghi vấn như Thiệu Trạch Hàng, có điều Tiểu Lộc Tường lại không tim không phổi, cả ngày theo sát Thiệu đội như cái đuôi, huấn luyện, đánh xếp hạng, ăn cơm, ngủ, ngày nào cũng trôi qua vừa đơn giản vừa no ấm.
Mãi đến gần mùa giải thứ năm, Lộc Tường mới cảm nhận được áp lực đè nặng.
Đó là vì Lưu Xuyên gửi tin nhắn QQ cho cậu: “Dựa theo quy định của liên minh, trận khai mạc sẽ là trận của đội mới lên hạng và đội quán quân mùa trước, đối thủ của các cậu sẽ là Trường An, đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
“Đánh Trường An?” Lúc này Lộc Tường mới cảm giác được sự áp bách khi tới gần ngày thi đấu, có chút lo lắng hỏi, “Sư phụ, đánh Trường An có phải chuẩn bị gì đặc biệt không? Bình thường bên đệ tử chỉ tùy tiện đánh với máy hoặc đánh xếp hạng thôi, thi đấu chính thức phải đánh như nào cũng không biết.”
Lưu Xuyên cười nói: “Đừng hồi hộp, lần đầu ra sân cứ thả lỏng tâm tình, phát huy được trình độ của bản thân là ổn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



