*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Không lâu sau khi thua 0:9 trước Trường An, đội tuyển Đồng Tước lại thất bại 0:9 dưới tay Hoa Hạ.
Lộc Tường vừa lúc gặp sư phụ Lưu Xuyên trên lôi đài, bị Lưu Xuyên thả diều, chiêu cuối của Tiểu Lộc đáng thương liên tục dùng hụt, dường như không chạm nổi một góc áo của Lưu Xuyên, còn chưa kịp phản ứng tại sao lại thế thì đã bị Khôi lỗi Thất sát trận của Lưu Xuyên nổ chết.
Càng họa vô đơn chí là ở trận đấu thứ ba, bọn họ lại thua Thất Tinh Thảo với tỉ số 0:9.
Lộc Tường nhìn đội tuyển Đồng Tước xếp hạng nhất từ dưới đếm lên trên bảng tổng sắp, thất vọng gục đầu xuống, gắt gao nắm lấy con chuột.
Trước khi chính thức thi đấu, cậu cho rằng thi đấu rất đơn giản, cậu và Thiệu đội đi đánh xếp hạng trong game thường xuyên giành chiến tích mười trận thắng liên tiếp, một đường nghiền áp vô cùng thuận lợi. Nhưng khi bắt đầu thực sự đánh giải, cậu mới phát hiện ra rằng so với kia những tiền bối đại thần và tuyển thủ lão làng kinh nghiệm phong phú thì cậu còn quá non, cũng quá yếu.
Tiểu thiếu niên ra mắt năm 16 tuổi, con đường tại liên minh cực kỳ khó khăn.
Không giống như những ngôi sao mới nổi đánh vài ngày đã bộc lộ tài năng, những trận đấu từ sau khi Lộc Tường ra mắt đều có kết quả 0:9 khiến đội tuyển Đồng Tước chịu đủ chỉ trích, rất nhiều người khi nhắc tới cậu đều sẽ mang giọng tiếc nuối nói: “Dù sao cũng chỉ mới 16 tuổi”, “Tuổi này quá nhỏ để đánh chủ lực”, “Thoạt nhìn như một đứa học sinh trung học chậm lớn”.
Cũng chính vì vậy, đội trưởng Thiệu Trạch Hàng của Đồng Tước phải chịu áp lực rất lớn, hòm thư public của đội tuyển Đồng Tước cũng thường xuyên nhận được thư nặc danh của các fans, những fans hơi thích đội tuyển Đồng Tước kịch liệt yêu cầu Thiệu đội đổi Lộc Tường, để Lộc Tường ngồi ghế dự bị hai mùa giải hẵng cho ra sân.
Nghe quá nhiều lời ra tiếng vào, chính bản thân Lộc Tường cũng không khỏi bắt đầu hoài nghi: Liệu có phải cậu thực sự vì tuổi còn quá nhỏ mà không gánh nổi trách nhiệm to lớn hay không? Tại sao lần nào cậu cũng không theo kịp tiết tấu của Thiệu đội? Không ai muốn trở thành gánh nặng cả, mấy trận liên tiếp đều vì cậu mà thua, cảm giác không dễ chịu chút nào.
Vì thế, Lộc Tường nghĩ tới Lưu Xuyên, lúc ấy ở liên minh cậu cũng chỉ có mỗi Lưu Xuyên là tiền bối có quan hệ khá tốt, mỗi khi mờ mịt lạc lối, cậu sẽ lập tức nghĩ đến việc cầu cứu vị sư phụ mà mình tôn kính một lòng này.
“Sư phụ, đệ tử có nên chủ động nói với Thiệu đội rằng hãy để đệ tử ngồi dự bị mấy trận không?”
Lộc Tường nhắn tin cho Lưu Xuyên, tâm tình thấp thỏm vô cùng khi đánh những chữ này, bởi vì điều này chẳng khác nào bản thân nhận thua, cậu sợ sư phụ sẽ mắng mình.
Chẳng ngờ Lưu Xuyên lại là không mắng cậu, chỉ bình tĩnh trả lời: “Nếu Thiệu Trạch Hàng không đề cập tới chuyện này, cậu cũng đừng chủ động đề xuất.”
Lộc Tường ngẩn người, phản bác nói: “Nhưng đệ tử cảm giác, cũng tự ý thức được rằng bản thân không thể trở thành gánh nặng của anh ấy…”
Lưu Xuyên nói: “Gần đây áp lực lớn quá sao? Cậu không cần phải để bụng đánh giá của người ngoài, lúc trước phía chủ tịch chịu sửa chữa giới hạn tuổi dự thi của tuyển thủ vì cậu, chứng tỏ bọn họ cũng thừa nhận năng khiếu của cậu, cậu nên tin tưởng bản thân hơn mới đúng.”
“Ồ.”
“Trước đây cậu vẫn huấn luyện ở Hoa Hạ, thời gian huấn luyện cùng những thành viên Đồng Tước quá ngắn ngủi, chưa kể vừa mới bắt đầu thi đấu, chưa kịp thích nghi với quy tắc và nhịp độ thi đấu, vì thế mắc sai lầm là chuyện bình thường. Đừng chỉ vì một hai lần sai lầm mà đã vội phủ định bản thân, nên nói chuyện nhiều hơn với mọi người trong đội mới phải.”
“Dạ.”
Lộc Tường ngoan ngoãn nghe sư phụ dạy bảo, cậu cảm giác câu nào sư phụ nói cũng rất có lý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



