*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lộc Tường mới đến Đồng Tước một ngày mà năng lực đánh game và ăn uống đều được toàn bộ đội viên thừa nhận.
Hoài nghi ban đầu của Thiệu Trạch Hàng về Lộc Tường đã nhanh chóng bị thay thế bằng sự vui sướng khi tìm được một thành viên tốt – mới đầu hắn còn tưởng Xuyên thần ném cho mình một cục tạ, đến giờ mới phát hiện ra thiếu niên mà Xuyên thần đưa tới cho Đồng Tước dứt khoát chính là mưa rào ngày hạ.
Thiệu Trạch Hàng có chút do dự, dù sao Lộc Tường còn quá nhỏ, tính tình mơ mơ màng màng, nhỡ đâu khi đang thi đấu thì lơ là làm bậy thì phải làm sao? Thiệu Trạch Hàng không nỡ mắng một đứa nhỏ như vậy, đến lúc đó có lẽ chỉ đành ôm hận một mình.
Việc lựa chọn cộng sự nhất định phải thật thận trọng, vì thế Lộc Tường ở Đồng Tước mấy ngày trời mà Thiệu Trạch Hàng vẫn chưa sắp xếp vị trí đánh cho cậu, chỉ bảo cậu huấn luyện cùng mọi người.
Nếu đổi thành người khác, chắc chắn đã bắt đầu lo lắng liệu mình có đang bị đội trưởng hắt hủi hay không?
Nhưng Lộc Tường u mê lại hoàn toàn không nhận ra điểm này, ngày nào cũng ngoan ngoãn huấn luyện cùng đồng đội. Cách huấn luyện của Đồng Tước không giống với Hoa Hạ, khí hậu Quảng Châu cũng tệ hơn Bắc Kinh nhiều, chỉ mỗi việc thích nghi thay đổi đã phí bao nhiêu thời gian. Hơn nữa, đường đi trên tầng hai của câu lạc bộ như mê cung khiến cậu rất khổ sở, đề phòng mình đến muộn, sáng hôm sau khi tới phòng huấn luyện, Lộc Tường liền tích cực bám theo đuôi bạn cùng phòng Thường Thịnh, chẳng khác nào một con pet.
Khi ấy Thường Thịnh còn không biết Lộc Tường bị mù đường, còn tưởng rằng nhóc con theo đuôi mình là vì muốn ra vẻ thân mật với bạn cùng phòng.
Giờ cơm tối, Thường Thịnh không ăn cơm ở căng-tin ở Đồng Tước, đi cùng Trần Vĩ Sâm xuống siêu thị lầu dưới mua hoa quả và đồ ăn vặt. Lộc Tường cơm nước xong xuôi ngẩng đầu lên lại phát hiện không thấy bạn cùng phòng đâu, Lộc Tường lại bắt đầu mò mẫm trong mê cung Đồng Tước, cậu nhớ rõ phòng mình ở tầng ba, số phòng là 301, cậu vừa đi vừa nhìn biển số phòng, cuối cùng cũng tìm thấy số 301 mới thở phào nhẹ nhõm đẩy cửa bước vào.
Trong phòng rất sạch sẽ, Lộc Tường tới bên ghế sofa ở phòng khách ngồi xuống, cầm điều khiển mở TV.
Trong phòng tắm có tiếng nước, Lộc Tường nghĩ là Thường Thịnh đang tắm nên cũng không thèm để ý, thản nhiên xem TV.
Ai ngờ Thiệu Trạch Hàng đang tắm rửa ở trong bỗng nhiên nghe thấy tiếng TV trong phòng khách, sắc mặt bỗng trở nên căng thẳng –
Ở Đồng Tước, cứ hai người ở chung một phòng, Thiệu Trạch Hàng lẽ ra nên ở một mình một phòng. Hắn ở ký túc một mình, ai dám vào phòng mở TV? Muốn dọa ma giữa ban ngày à?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



