*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tỏ tình
Khi biết Lam Vị Nhiên trở về liên minh cùng Lưu Xuyên thành lập đội tuyển mới, tuy Diệp Thần Hi rất thất vọng vì sư phụ không trở lại Lạc Hoa Từ, nhưng từ góc độ đội trưởng, hắn lại cảm thấy cực kỳ may mắn, thực ra hắn còn biết ơn Lưu Xuyên. Nếu không phải nhờ Lưu Xuyên mặt dày đưa Lam Vị Nhiên quay lại, có lẽ hắn sẽ mãi mãi không có cơ hội gặp sư phụ.
Chỉ cần Lam Vị Nhiên còn ở đây thì hắn vẫn còn hi vọng.
Mùa giải thứ 13, Diệp Thần Hi thua sư phụ tại bán kết, thua tâm phục khẩu phục. Long Ngâm hoàn toàn xứng đáng đoạt cúp vô địch tại mùa giải thứ 13, cũng là lần đầu tiên Lam Vị Nhiên giành quán quân, rốt cuộc sau bao năm cũng đã hoàn thành giấc mộng.
Nhưng hắn còn chưa kịp mời sư phụ đi ăn mừng thì ngay sau khi kết thúc lễ trao giải, hôm sau Lưu Xuyên đã vội vàng gấp rút kéo Long Ngâm về Trường Sa tổ chức fan meeting, tiếp đó còn chuẩn bị cho giải T.G.A Hè, Diệp Thần Hi cũng không biết rõ thời gian nghỉ của bọn họ.
T.G.A lần này Lạc Hoa Từ và Thất Tinh Thảo không tham gia, Diệp Thần Hi không đăng ký là vì muốn lợi dụng thời gian này để phối hợp đội hình sáu Tiêu Dao thuần dmg, chuẩn bị cho mùa giải sau. Thân là đội trưởng, một khi bận rộn thì có rất nhiều chuyện hắn không quản được, nhưng mỗi ngày đều chú ý tình hình ở T.G.A, nhất là những trận có Long Ngâm thì hắn đều xem trực tiếp.
Ba người mới xuất sắc của Long Ngâm gồm Từ Sách, Ngô Trạch Văn và Lâm Đồng luân phiên đấu võ đài, T.G.A lần này thu hoạch được cúp vàng. Tại lễ trao giải, Tứ Lam cười đến là vui vẻ, Diệp Thần Hi nhìn anh cười, khóe miệng cũng nhịn không được nhếch lên – hắn cũng vui theo sư phụ, Lam Vị Nhiên cố gắng vất vả bao năm như vậy, nhận được thành quả hôm nay cũng xứng đáng.
Cuộc thi kết thúc, Diệp Thần Hi gọi điện cho Lam Vị Nhiên, nói: “Chúc mừng sư phụ, lại thêm một cúp nữa.”
Diệp Thần Hi nói qua chuyện khác: “Đội tuyển bao giờ thì nghỉ?”
Lam Vị Nhiên nói: “Mai là bắt đầu được nghỉ rồi.”
“Anh có kế hoạch gì chưa?”
“Chưa tính toán gì đâu, ở nhà thôi.” Lam Vị Nhiên hợp tình hợp lý nói.
Diệp Thần Hi nhịn không được cười, ru rú ở nhà đúng là rất phù hợp với tính cách của Tứ Lam. Người này lười như vậy chắc chắn không muốn ngồi máy bay đi du lịch đây đó, vì đi nhiều sẽ mệt. Thà nằm trên giường ngủ bù, chơi game, xem phim còn hơn, vừa đơn giản vừa thoải mái.
“Anh định rúc ở nhà cả một tháng sao?” Diệp Thần Hi hỏi.
“Ừ, hiện tại trời nóng như thế, nằm điều hòa ở nhà là khỏe nhất.” Lam Vị Nhiên có quá nhiều lý do để được lười.
Diệp Thần Hi cười: “Nói cũng phải.”
Hắn vốn đang muốn hẹn Lam Vị Nhiên đi ngắm biển, hiện tại xem ra Lam Vị Nhiên không muốn bước chân ra khỏi cửa, Diệp Thần Hi cũng không mở lời nữa, lập tức hủy vé máy bay trực tuyến.
***
Hôm sau, toàn bộ thành viên Long Ngâm trực tiếp giải tán về nhà ngay tại Thượng Hải, những đội tuyển khác cũng cho nghỉ phép, Diệp Thần Hi cảm giác Lam Vị Nhiên sẽ đi thăm mộ cha, vì thế hắn cũng lái xe tới nghĩa trang.
Khi tới nơi thì trời đã đổ mưa, Diệp Thần Hi nhìn thấy người con trai mặc áo sơ mi màu xanh nhạt đứng ở trước một ngôi mộ xa xa, trong tay cầm cúp vàng, môi khẽ động như đang nói gì đó. Anh không mang ô, cả người ướt sũng cũng không thèm để ý. Diệp Thần Hi vốn muốn tiến lên che ô cho anh, nhưng nhìn biểu tình nghiêm túc ấy, Diệp Thần Hi liền dừng chân, không tới quấy rầy anh nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



