Yêu nhau
Lam Vị Nhiên không dám mở hộp nhẫn ra mà cất lại vào trong túi, anh cảm giác Diệp Thần Hi đã gói cả tâm tư của hắn tặng cho anh, một khi mở hộp sẽ chạm vào nơi mềm mại nhất trong tim hắn.
– anh hiểu Diệp Thần Hi, vì vậy cũng biết rõ Diệp Thần Hi sẽ không lừa mình.
Diệp Thần Hi viết trong thiếp chúc mừng là “yêu anh sáu năm” thì chắc chắn là thực sự yêu anh sáu năm.
Trong ấn tượng của Lam Vị Nhiên, hình ảnh thiếu niên vừa tròn 16 tuổi sáu hồi xưa đã dần trở nên mơ hồ, anh chỉ nhớ lúc trước Tiểu Diệp ở đội rất khép kín, có lẽ là vì một mình đơn độc tới Thượng Hải, Diệp Thần Hi cũng chẳng có bao nhiêu bạn bè, cũng không thích nói chuyện với bạn cùng tuổi trong đội. Mỗi ngày hắn chỉ yên lặng tập luyện, dần dần tiến bộ, chỉ có lúc ở riêng với Lam Vị Nhiên thì đôi khi mới nở nụ cười.
Thiếu niên ấy rất ỷ lại sư phụ, Lam Vị Nhiên nhớ rõ mỗi khi nhìn thấy Diệp Thần Hi, hắn đều lộ ra biểu tình vui sướng như đã mong đợi từ rất lâu. Lam Vị Nhiên biết Tiểu Diệp thích ở bên sư phụ, có điều khi đó thân là đội trưởng Lạc Hoa Từ, anh phải xử lý quá nhiều việc, đặc biệt là vào mùa giải phải đưa đội đi khắp nơi thi đấu, chẳng mấy khi ở Thượng Hải, vì thế cũng không có nhiều thời gian ở cùng với Diệp Thần Hi.
Năm đó tính tình Diệp Thần Hi khá quái gở, Lam Vị Nhiên cũng rất quan tâm tiểu đồ đệ này, nhưng chỉ dừng lại ở sự quan tâm của người thầy dành cho người trò, ngoài ra không có bất cứ gì khác. Sau khi rời khỏi Lạc Hoa Từ anh cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm giác dũng khí của Diệp Thần Hi lớn đến thế nào mới có thể tình nguyện đứng ra gồng gánh Lạc Hoa Từ.
Thực ra về sau có rất nhiều lần anh nghi ngờ tình cảm của Diệp Thần Hi đối với mình, thậm chí còn từng hỏi qua, nhưng lần nào Diệp Thần Hi cũng tránh né vấn đề một cách xảo diệu.
Hiện giờ nghĩ lại, có đủ dấu vết chứng minh Diệp Thần Hi đối với anh không đơn giản như đồ đệ đối với sư phụ bình thường, nào là quan tâm săn sóc anh từng li từng tí, khi tụ tập karaoke lại còn hát bài hát kia, rồi thì mỗi lần anh gặp khó khăn thì hắn đều không hề do dự giúp đỡ…
– hóa ra là bởi vì yêu.
Đáp án rất hợp lý, Lam Vị Nhiên cũng đã sớm suy đến khả năng này, nhưng khi nhìn thấy tận mắt những dòng Diệp Thần Hi viết trong thiệp mừng, anh vẫn không thể tin nổi, vì đối với anh, quan hệ thích hợp nhất dành cho anh và Diệp Thần Hi chính là “tình cảm thầy trò”, Tiểu Diệp thích anh khiến anh thực sự sửng sốt.
Bị người cùng giới tỏ tình cũng chẳng phải thể nghiệm tốt đẹp gì, nếu đổi thành người khác, chắc chắn Lam Vị Nhiên sẽ không do dự từ chối thẳng, nhưng người này là Diệp Thần Hi… anh lại có chút chẳng đành lòng.
***
Dù là không đành lòng hay trong lòng anh cũng có hắn, đối với Diệp Thần Hi thì kết quả này đã tốt đẹp hơn so với hắn tưởng tượng rất nhiều.
Diệp Thần Hi mỉm cười nhắn lại: “Không sao, tôi sẽ không ép anh, nếu anh thấy không thể tiếp nhận thì cứ chuyển phát nhanh nhẫn về lại cho tôi là được.”
Lam Vị Nhiên đáp: “Được.”
Nếu gửi trả lại nhẫn, khi Diệp Thần Hi nhận bưu kiện chắc sẽ rất đau khổ phải không? Nghĩ đến bộ dạng khổ sở của người kia, đột nhiên Lam Vị Nhiên cảm thấy trái tim mình cũng đau đớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



