Thiếu niên 16 tuổi còn đang dậy thì, Diệp Thần Hi vẫn luôn mơ thấy những giấc mơ kỳ quái, trong mộng hắn ở bên sư phụ, sáp lại gần ôm anh, thân cận với anh. Mỗi sáng sau khi tỉnh lại từ giấc mơ, trong lòng hắn ngập tràn cảm giác tội lỗi, thấy bản thân có lỗi với sư phụ, hắn áy náy, thậm chí chán ghét chính mình, thế nhưng lại sinh nghiện với thứ cảm giác này. Buổi sáng khi hắn gặp Lam Vị Nhiên ở nhà ăn, nghĩ đến cảnh tượng trong mơ liền không nhịn được đỏ hết cả mặt.
Khi đó suy nghĩ của Diệp Thần Hi rất đơn thuần, hắn luôn tôn sùng sư phụ mình như một vị thần trong tim, chỉ có thể đứng ở xa ngước nhìn, không thể bất kính.
Có điều, hắn căn bản không dám nói ra tình cảm của mình, dù sao trong mắt Tứ Lam khi đó, Diệp Thần Hi vẫn chỉ là một đứa trẻ 16 tuổi vị thành niên cần chăm sóc, lời nói không có tí trọng lượng nào. Dù hắn có thổ lộ thì Lam Vị Nhiên cũng sẽ không cho là thật.
Diệp Thần Hi chỉ mong mình trưởng thành thật nhanh, trở nên mạnh mẽ hơn nữa, có thế hắn mới đủ tư cách đứng bên cạnh sư phụ, nói với sư phụ rằng: Tôi thích anh.
Vốn đã có thiên phú, lại thêm động lực trong lòng và sự chỉ đạo kiên nhẫn của Lam Vị Nhiên, thời gian đó Diệp Thần Hi huấn luyện cực kỳ nghiêm túc khắc khổ, chỉ trong thời gian ngắn mà đã tiến bộ thần tốc.
Có một hôm rơi vào kỳ nghỉ sau khi thi đấu, toàn bộ thành viên Lạc Hoa Từ tùy tiện PK trong phòng huấn luyện, Hồ Lượng hứng chí muốn PK với Diệp Thần Hi, kết quả bị Diệp Thần Hi hành cho ngắc ngoải năm trận liên tiếp. Hồ Lượng xấu hổ gãi đầu nói: “Gần đây Tiểu Diệp tiến bộ nhanh ghê đó nha, nhớ ngày trước tôi PK ba trận với cậu vẫn còn thắng được hai, giờ đã không thể đánh nổi nữa rồi.”
“Anh chơi phụ trợ thắng cậu ta mới là lạ.” Lam Vị Nhiên ngồi bên cạnh vừa uống cà phê vừa nói.
Hồ Lượng cười nói: “Tứ Lam cậu đừng nói đỡ cho tôi, trình độ của đệ tử nhà cậu thế nào thì cậu rõ nhất, hay là hai người đánh mấy trận xem nào?”
Lam Vị Nhiên đặt cốc cà phê trong tay xuống, đi tới máy tính ngồi xuống, nhìn về hướng đồ đệ: “Đến đánh mấy trận với tôi, tiện thể nghiệm thu thành quả huấn luyện mấy hôm nay của cậu.”
Diệp Thần Hi nhìn ánh mắt của anh, vừa cuống lại vừa hưng phấn ngồi bên cạnh Lam Vị Nhiên, mở client game đăng nhập ID, nói: “Sư phụ mở phòng PK đi.”
“Được.” Lam Vị Nhiên nhanh chóng mở phòng PK rồi nói mật mã cho hắn, sau đó liền có một Tiêu Dao cầm một cây tiêu ngọc xanh biếc tiến vào phòng, ID là “Trầm Luân.”
Lam Vị Nhiên có chút nghi hoặc quay đầu nhìn hắn: “Clone mới à?”
“Vâng.” Diệp Thần Hi gật đầu, lại nói thêm, “Mấy hôm nay luyện tập, tôi muốn thử các phương án phối hợp khác nhau một chút nên mới lập clone.” Nói tới đây nhịn không được chột dạ nhìn Lam Vị Nhiên, sợ sư phụ sẽ phát hiện ra gì đó – Trầm Luân, thực ra từ này miêu tả chính xác nhất nội tâm chân thật năm đó của thiếu niên, hắn trầm luân với sư phụ mình, cam tâm tình nguyện hết thảy nhưng lại bất hạnh không nói ra được thành lời, chỉ có thể ghim sâu cảm tình mạnh mẽ như ngọn lửa ấy sâu tận trong lòng.
Quả nhiên Lam Vị Nhiên không phản ứng gì với clone tên “Trầm Luân” này, cười cười nói: “Chuẩn bị, dốc hết sức mà đánh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



