*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Rung động
Mùa giải thứ hai Lạc Hoa Từ cũng không giành được cúp.
Ngày đó khi tất cả mọi người rời đi, Diệp Thần Hi vẫn ở lại ký túc xá, lập một cái clone để vào game chơi.
Lam Vị Nhiên thấy tiểu đồ đệ không đi, nhịn không được hỏi: “Tiểu Diệp không về nhà sao?”
Diệp Thần Hi cúi đầu nói: “Vâng, tôi không muốn về.”
Lam Vị Nhiên thấy hình như tâm tình hắn không tốt, liền đi tới bên cạnh ngồi xuống, nhẹ giọng hỏi: “Sao thế? Nói sư phụ nghe coi.”
Diệp Thần Hi cúi đầu không nói lời nào.
Lam Vị Nhiên cười vỗ vai hắn: “Không sao, tôi có xem sơ yếu lý lịch của cậu, cậu không phải người Thượng Hải đúng không? Nhà cậu ở đâu? Tuổi còn nhỏ vậy đã đi đấu game thế này thì cha mẹ cậu đã đồng ý chưa?”
Thực ra Lam Vị Nhiên cũng không hay để ý bối cảnh gia đình của các đội viên, nhưng thân là đội trưởng, biết rõ chi tiết từng thành viên cũng là trách nhiệm của anh, vạn nhất trong nhà ai có khó khăn thì anh có thể giúp một tay. Thường ngày Diệp Thần Hi rất kiệm lời, tình cách quái gở lãnh đạm, Lam Vị Nhiên sợ tổn thương đến lòng tự trọng của hắn nên vẫn lấn cấn chưa dám hỏi.
Các đội viên đã về nhà, nhìn đệ tử một mình ở lại rất đáng thương, vì thế Lam Vị Nhiên nhịn không được mới mở lời hỏi.
Diệp Thần Hi trầm mặc một lát mới nói: “Nhà tôi vốn ở Hàng Châu, sau khi cha mẹ ly hôn thì tôi theo cha tới Vũ Hán.”
Lam Vị Nhiên: “…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



