*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Từ nhỏ Ngô Trạch Văn đã quen nếp làm việc và nghỉ ngơi đúng giờ, dù tối qua thi đấu mệt chết đi được nhưng đúng bảy rưỡi sáng hôm sau cậu đã rời giường.
Lưu Xuyên giường bên vẫn đang khò khò say ngủ, người này dáng ngủ không đẹp, nằm trên giường theo hình chữ “đại”, hai tay hai chân giang rộng choán hết cả giường khách sạn, chăn thì nửa dưới đất nửa vắt vẻo trên giường.
Điều hòa nhiệt độ trong phòng hơi lạnh, Ngô Trạch Văn lo Lưu Xuyên sẽ bị cảm, liền đi tới đắp chăn cho hắn.
Càng nhìn gần càng thấy quả thực Lưu Xuyên rất đẹp trai, ngũ quan tinh xảo hài hòa với từng đường viền góc cạnh sắc nét trên gương mặt, chỉ có điều gần đây nom quá mệt mỏi do bình thường phải thức đến tận khuya để phân tích chiến thuật. Ngô Trạch Văn ở cùng phòng nên đương nhiên biết rõ nhất Lưu Xuyên khổ cực đến thế nào, thậm chí liếc qua là thấy quầng thâm kéo dài nơi viền mắt. Bây giờ thi đấu xong xuôi, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt. Hôm nay Lưu Xuyên ngủ rất sâu, có lẽ cũng vì đã bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng.
Nhìn dáng vẻ ngủ say của hắn, ánh mắt Ngô Trạch Văn cũng dịu lại, tự tay sửa sang đám tóc rối bời trên đầu hắn, nhỏ giọng nói: “Cứ ngủ đi, đến giờ ăn trưa tôi sẽ gọi anh.”
Tất nhiên Lưu Xuyên ngủ say tít không thể đáp lại cậu.
Ngô Trạch Văn tới toilet rửa mặt, xoay người đi tới bên cạnh bàn, mở notebook của mình lên.
Vừa mới đăng nhập vào QQ thì góc phải đã thông báo có tin nhắn mới. Bạn nhỏ Dư Hướng Dương cũng đã thức dậy, hô hào trong group: “Có ai không? Đêm qua tui mơ chủ tịch trao cho tui một cái cúp Thánh Buff ở lễ trao giải, vui quá tỉnh luôn. Tứ Lam vẫn còn đang ngủ, đừng bảo những người khác cũng đang lăn quay đó nhá?”
Ngô Trạch Văn: “…”
Nhóc này ban ngày mới nghĩ mà ban đêm đã nằm mơ luôn được.
Thấy dòng ba chấm cạn lời, Dư Hướng Dương lập tức nhắn tiếp: “Học bá dậy rồi à?”
Ngô Trạch Văn trả lời: “Ừ, theo đồng hồ sinh học mà.”
Dư Hướng Dương nói: “À phải rồi, tôi vừa mới lướt qua trang chủ mấy web về game ấy, phiếu bầu cặp đôi cộng sự tốt nhất cho anh với Xuyên thần tăng lên nhiều lắm, nhất định là vì hôm qua lúc phỏng vấn Xuyên thần đã nói muốn giao phía sau lưng lại cho anh đó.” Kèm theo sau đó là một hàng icon mặt cười.
Ngô Trạch Văn bình tĩnh đáp lại một chữ: “Ồ.”
Dư Hướng Dương hăng hái nói tiếp: “Vote của hai người còn kém khoảng mấy trăm lượt so với lão Tiêu và Luân thần, bảo đội trưởng ngủ dậy thì nhớ lên weibo kéo phiếu nha! 12 giờ trưa nay đóng vote rồi!”
Ngô Trạch Văn suy nghĩ một chút rồi nói: “Bỏ đi, tôi cảm thấy giải thưởng này thích hợp với Tiêu đội và Luân thần hơn.”
Hôm qua khi xem phỏng vấn, Ngô Trạch Văn cũng nghe được câu trả lời của Tô Thế Luân với phóng viên: “Chờ đến khi anh ấy giải nghệ thì đó cũng là lúc Tô Thế Luân tôi sẽ nói lời tạm biệt với Thất Tinh Thảo.”
Kỳ thực lúc đó Ngô Trạch Văn vô cùng cảm động, Tiêu Tư Kính và Tô Thế Luân kề vai sát cánh đi hết bảy năm tròn chẳng tách rời nhau, chỉ riêng sự kiên trì này cũng đã cực kỳ đáng quý. Dù trong thực tế đôi tình nhân nào cũng đều phải trải qua thời điểm “thất niên chi dương” mà chán ngấy lẫn nhau, nhưng đôi cộng sự này vẫn luôn ăn ý như một suốt bảy năm ròng. Thực ra Ngô Trạch Văn rất bội phục Tiêu đội và Luân thần. Ngô Trạch Văn cho rằng cũng chỉ có hai người bọn họ mới có thể xứng đáng với bốn chữ “Cộng sự tốt nhất” mà thôi.
Vốn cậu không mấy hứng thú với chuyện nổi tiếng hay giải thưởng gì đó nên cũng chẳng muốn đi kéo phiếu. So với những điều này, cái Ngô Trạch Văn quan tâm hơn lại chính là liệu Lưu Xuyên có giải hay không. Các hạng mục bình chọn trên mạng có một giải là “Tuyển thủ được yêu thích nhất”, đây cũng là giải thưởng thể hiện độ nổi tiếng của tuyển thủ, cậu cảm thấy hẳn là Lưu Xuyên cũng sẽ có được không ít phiếu bầu.
Vừa mở trang chủ của game lên xem, quả nhiên cư dân mạng đã vote cho ID “Hải Nạp Bách Xuyên” dẫn đầu, bỏ xa cả vị trí thứ hai, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì Lưu Xuyên chắc chắn sẽ bội thu trong lễ trao giải chiều nay, Ngô Trạch Văn thấy vậy cũng mừng thay cho Lưu Xuyên.
Sau đó Ngô Trạch Văn lại mở weibo lên, tỉ mỉ đọc những lời đánh giá của mọi người về trận đấu tối qua, còn có vài lời đề xuất khá hữu ích từ fan của Long Ngâm, cậu đưa hết toàn bộ vào một file word để sau này cho đội trưởng xem.
“Máy sắp xếp dữ liệu” Ngô Trạch Văn theo lời Lưu Xuyên rất chuyên chú khi thu thập dữ liệu, chẳng mấy chốc thì đã tới giữa trưa.
Trong group chat của đội tuyển Long Ngâm, Giang Thiếu Khuynh trồi lên gửi icon mỉm cười, nói: “Tiểu Dư và Trạch Văn dậy sớm ghê, giờ tôi mới tỉnh ngủ, A Sách cũng dậy rồi, bọn tôi định đi thăm Jojo.”
Từ Sách nói: “Những người còn lại chưa dậy sao?”
Lý Tưởng ngoi lên nói: “Tôi vừa dậy, đi ăn cơm với Dạ Dạ đã, anh ấy đói lắm rồi, đang thay quần áo.”
Ngô Trạch Văn nói: “Tôi đang dở việc, Lưu Xuyên vẫn chưa tỉnh.”
Từ Sách nói: “Ồ, chắc chắn Tứ Lam vẫn chưa dậy nổi đâu. Tôi đi thăm Jojo với Thiếu Khuynh trước, định đưa nó đi dạo loanh quanh, mấy giờ bắt đầu lễ trao giải thế?”
Ngô Trạch Văn nói: “Ba giờ chiều, nhớ về trước hai giờ, đến lúc đó tập hợp cả đội cùng đi.”
Từ Sách gửi icon bàn tay ra dấu OK rồi đi ra ngoài cùng Giang Thiếu Khuynh, đúng lúc đụng phải Lý Tưởng và Tần Dạ ngoài hành lang. Tần Dạ thì đang đói nên Lý Tưởng đi ăn cơm với anh, bốn người cùng vào thang máy xuống lầu.
“Ồ.” Lưu Xuyên ngáp dài đứng dậy tiếp điện thoại, lười biếng nói: “Ây dô chủ tịch, sáng sớm đã gọi điện làm gì thế? Không cho tôi ngủ tròn giấc được à?”
Chắc chắn chẳng mấy người có thể nói chuyện như thế với chủ tịch Lý, có điều rõ ràng Lý Hán Tông đã quá quen với kiểu ăn nói không phân lớn nhỏ của Lưu Xuyên, chỉ cười nói: “11 giờ sáng rồi còn sớm sủa cái gì? Mau xuống đi ăn, tôi có việc muốn nói với cậu.”
Lưu Xuyên liếc qua đồng hồ treo trên tường, quả thực đã 11 giờ rồi, đành phải nói: “Được rồi tới ngay tới ngay.”
Sau khi nhanh chóng rửa mặt chải đầu xong xuôi, Lưu Xuyên vừa thay quần áo vừa quay đầu nói với Ngô Trạch Văn: “Tôi đi ăn với chủ tịch, có cần mang đồ ăn về cho em không?”
Ngô Trạch Văn nói: “Không cần, anh cứ lo việc của anh đi. Tí nữa tôi và Tiểu Dư sẽ đi ăn buffet.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


