*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tỉ số chung cuộc 11:9, đội tuyển Long Ngâm giành chiến thắng trong trận chung kết chỉ với hai điểm chênh lệch.
Khi tất cả những thành viên của đội tuyển Long Ngâm ôm nhau trong phòng cách âm, nhóm tuyển thủ chuyên nghiệp ngồi dưới khán đài cũng cùng đứng lên vỗ tay cho bọn họ – hòa lẫn trong tiếng vỗ tay còn có cả sự kính nể từ thâm tâm của Dương Kiếm đối với anh trai mình, sự vui mừng khi sư phụ giành cúp quán quân của Diệp Thần Hi cũng như sự thừa nhận của rất nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp đối với toàn bộ các thành viên của đội tuyển Long Ngâm.
Khán giả trong nhà thi đấu cũng vẫn chưa thể bình tĩnh lại, đặc biệt là những fan Long Ngâm từ xa đến đây, nhiều cô gái thậm chí còn ôm nhau khóc không thành tiếng – đây chắc chắn là một trận đấu vô cùng đặc sắc, việc chiến thắng trong ván đấu quyết định cũng không phải do may mắn, từ an bài chiến thuật đến biểu hiện của từng người trong đội tuyển Long Ngâm đều xứng đáng với hai chữ “Quán quân” này.
– bọn họ hoàn toàn xứng đáng với chức vô địch mùa giải thứ 13.
“Chúc mừng đội tuyển Long Ngâm đã giành được cúp vô địch của mùa giải thứ 13!” Trương Thư Bình kích động nói, “Đây là lần đầu tiên Tứ Lam có giải sau khi vào playoffs, cũng là chức vô địch mà đã rất lâu rồi Lưu Xuyên và Tần Dạ mới có được. Những người mới cũng rất may mắn, vừa ra mắt vào mùa giải này đã cùng với đội tuyển Long Ngâm thu hoạch giải nhất! Chúc mừng các bạn!”
Khác với sự kích động của Trương Thư Bình, Lâm Lập Minh lại tỏ ra rất bình tĩnh, nhìn màn ảnh nói: “Thất bại của Thất Tinh Thảo trong ván đấu quyết định khiến người ta vô cùng tiếc nuối, chính ra thực lực của cả hai đội đều không chênh nhau là mấy, mấu chốt là đội tuyển Long Ngâm đã có chiến thuật tốt hơn trong ván cuối cùng.”
Hồ Lượng gật đầu nói: “Đúng vậy, hôm nay Thất Tinh Thảo cũng biểu hiện cực kỳ xuất sắc, rất xứng đáng có được một tràng pháo tay của mọi người!”
Trong phòng cách âm, Tiêu Tư Kính đứng lên nhẹ nhàng ôm Tô Thế Luân, sau đó vỗ vai cổ vũ mấy người mới.
Vẻ mặt của hắn vẫn bình tĩnh như cũ, cảm giác như không phải hắn vừa thua chung kết mà chỉ là một trận vòng bảng nhỏ nhoi mà thôi.
Mấy năm nay dẫn theo đội tuyển Thất Tinh Thảo chinh chiến liên minh, dù là khi đứng trên đỉnh vinh quang ẵm cúp vàng hay rơi vào thời kì tuột dốc không vào được playoffs, Tiêu Tư Kính vẫn luôn trấn định như thế, có lẽ dù núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mặt thì hắn vẫn không hề biến sắc. Hắn là cột sống của Thất Tinh Thảo, chỉ cần hắn còn đứng đó thì các đội viên Thất Tinh Thảo sẽ cảm thấy luôn có một chỗ dựa tinh thần vững chắc cùng với sự tin tưởng rằng hắn sẽ mãi mãi không từ bỏ.
Dù thua đi nữa, những thành viên của Thất Tinh Thảo vẫn luôn đứng thẳng lưng như trước, mỉm cười đối mặt với đối thủ của mình – vì bọn họ tin tưởng, thất bại chỉ là tạm thời, một ngày nào đó, bọn họ sẽ giành lại chiến thắng!
***
Đội tuyển Long Ngâm nhanh chóng kết thúc màn chúc mừng, Lưu Xuyên đi tới chỗ trọng tài để ký tên xác nhận kết quả trận đấu, sau khi ký xong, Lưu Xuyên vẫy tay gọi đồng đội tụ lại, dẫn mọi người đi tới phòng cách âm của Thất Tinh Thảo để bắt tay.
Đội thắng sang bắt tay đội thua là phép tắc cơ bản trên sân thi đấu. Nhưng cái bắt tay của hai người Tiêu, Xuyên đã không làm đối thủ trong nhiều năm lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác. Bọn họ đều đã không còn trẻ nữa, đã sớm không còn là hai thiếu niên hăm hở trước đây. Thân là đội trưởng đại thần có kinh nghiệm dày dặn nhất liên minh chuyên nghiệp, trên vai bọn họ là vô vàn trách nhiệm nặng nề, không chỉ dừng lại ở tình yêu đối với eSports thuở thiếu thời mà còn là sự kiên trì tranh đoạt ngôi vương trong những năm gần đây.
– bọn họ là đối thủ, nhưng cũng vẫn nắm tay nhau cùng tiến bước.
Giữa hành trình Lưu Xuyên đã rời đi, bây giờ trở về đuổi tới một lần nữa, có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, bọn họ sẽ lại gặp nhau trên sân đấu một lần nữa.
Sau khi dẫn đội vào phòng cách âm của Thất Tinh Thảo, Lưu Xuyên trực tiếp vòng qua các thành viên của Thất Tinh Thảo, đi thẳng tới trước mặt Tiêu Tư Kính, người kia cũng đứng dậy khỏi ghế ngồi, chủ động giang hai tay hướng về Lưu Xuyên.
Hai vị đội trưởng cùng ôm nhau.
“Chúc mừng, cuối cùng cậu cũng lấy lại chức quán quân về rồi.” Tiêu Tư Kính thấp giọng nói.
– có một đối thủ như cậu, cũng là may mắn đời này của tôi.
Hai người nhìn nhau cùng mỉm cười.
Đó là nụ cười thả lòng khi cuối cùng trận đấu cũng kết thúc, đồng thời bao hàm cả sự thừa nhận và kính nể với đối thủ lớn nhất của mình.
Hình ảnh hai đội trưởng ôm nhau sau trận đấu cũng được phóng viên khắp nơi chụp lại, chễm trệ ngay trên trang nhất của các mặt báo.
Tuy nói Tiêu Tư Kính và Lưu Xuyên là đối thủ lâu năm, nhưng hai người lại có được tình hữu nghị vô cùng sâu sắc.
Bọn họ đã quen nhau từ rất lâu trước đây khi server Ức Giang Nam của khu Một mở ra, thuở thiếu thời đã từng trải qua đoạn thời gian vui vẻ cùng nhau vượt ải trong game. Khi Lưu Xuyên vẫn còn suốt ngày ngã sấp ở Đường Môn thì Tiêu Tư Kính đã thành công lập kỷ lục nhiệm vụ khiêu chiến khinh công ở Mai hoa thung Thiếu Lâm. Khi Tiêu Tư Kính chết đi sống lại trong phó bản thì Lưu Xuyên đã dẫn dắt bang hội phá đảo toàn bộ boss trong game. Đó là truyền thuyết về bọn họ, vẫn luôn được lưu truyền khắp giới Võ Lâm, chưa từng biến mất mà sẽ kéo dài mãi mãi. Còn giờ đây trên đấu trường chuyên nghiệp, bọn họ đã dẫn dắt Thất Tinh Thảo, Hoa Hạ khi xưa cùng với Long Ngâm hiện tại tạo nên vô số huy hoàng, đủ để khiến các tuyển thủ đời sau khắc sâu và ca tụng.
Vì có Lưu Xuyên, vì có Tiêu Tư Kính, hai người vừa là địch vừa là bạn, mà liên minh chuyên nghiệp mới phát triển cho tới tận hôm nay, bọn họ đã trở thành chứng nhân cho một giai đoạn lịch sử đầy rực rỡ của liên minh Võ Lâm chuyên nghiệp.
Cái ôm sau trận đấu của hai đội trưởng cũng đặt một dấu chấm hết đẹp đẽ và ấm áp cho trận chung kết nảy lửa này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


