Sau lễ trao giải, toàn bộ đội tuyển Long Ngâm cùng đi ăn mừng tại nhà hàng mà Giang Tuyết đã đặt trước, vì Lưu Xuyên trong lễ trao giải đã nói: “Sẽ chủ trì mời mọi người ăn cơm”, đương nhiên các thành viên sẽ không khách sáo với hắn, khó có cơ hội bóc lột đội trưởng nhà mình, mọi người thỏa thích gọi đồ ăn.
Tần Dạ chủ động đề nghị uống rượu chúc mừng, Lưu Xuyên lập tức gọi phục vụ mang lên mấy chai rượu, rót cho từng người.
Lưu Xuyên nâng ly, mỉm cười nói: “Hôm nay chúng ta đã vô địch! Một ly này, vì Long Ngâm, cũng là vì chính chúng ta, nào!”
“Cụng ly!”
Mười chén rượu chạm nhau trên không trung, tựa như tâm hồn mọi người cũng gắt gao hội tụ – đây là chức vô địch đầu tiên của Long Ngâm, là do mười người bọn họ đồng tâm hiệp lực giành được, chức vô địch này không chỉ thể hiện thực lực của Long Ngâm, mà là minh chứng cho quá trình trưởng thành của mỗi người.
Sau khi uống rượu, Lưu Xuyên đặt cúp lên bàn, để cho mọi người truyền tay xem kỹ, vừa rồi ở lễ trao giải cũng chưa nhìn rõ cúp trông thế nào, nhìn gần mới phát hiện trên mặt cúp có khắc tên Đội tuyển Long Ngâm và đội huy, rõ ràng đây là cúp mà liên minh làm riêng cho mùa giải này, độc nhất vô nhị.
Lam Vị Nhiên không nhịn được nói: “Khi nào về đặt ở trong phòng huấn luyện của đội, sau này thấy cúp thì sẽ có động lực luyện tập hơn.”
Giang Thiếu Khuynh là người đứng lên đầu tiên, ngại ngùng cười cười nói: “Đội trưởng, tôi xin kính anh một chén, tôi… ầy…”
Vì cậu quá kích động mà mặt đỏ lên, nói cũng ấp a ấp úng, Lưu Xuyên mỉm cười nói: “Tôi biết cậu định nói gì, Thiếu Khuynh, chén này tôi nhận!”
Trong số các thành viên, Giang Thiếu Khuynh là người tôn kính và cảm kích Lưu Xuyên nhất, Lưu Xuyên biết rõ điều này. Điều mà Thiếu Khuynh muốn nói, là Lưu Xuyên đã cho cậu cơ hội được trở thành một tuyển thủ chuyên nghiệp, nhưng nếu không có Thiếu Khuynh, Long Ngâm cũng không có khả năng đi được tới ngày hôm nay.
Lưu Xuyên sảng khoái uống một hơi cạn sạch ly rượu trong tay.
Giang Thiếu Khuynh cũng uống, cười nói: “Cảm ơn Xuyên đội.”
Từ Sách cũng đứng lên ngay sau Giang Thiếu Khuynh, biểu tình nghiêm túc nói: “Tôi cũng kính anh một ly, trước cạn vi kính.” Dứt lời liền ngẩng đầu lên uống một hơi cạn sạch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


