*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trong phòng bình luận, Trương Thư Bình mở miệng nói: “Đội tuyển Long Ngâm lợi dụng bản đồ ảo ảnh thành công giành được hai lá cờ, quả thực tấm bản đồ này rất có lợi đối với bọn họ, Thất Tinh Thảo hi sinh bốn người để đổi lại quyền sở hữu cờ xanh, tuy tạm thời đang thua hai điểm, nhưng ván thứ tư là sân nhà của Thất Tinh Thảo, rất có thể họ sẽ san bằng tỉ số, hoặc thậm chí vượt lên!”
Lâm Lập Minh bình tĩnh nói: “Ván thứ tư là ván đấu cực kỳ then chốt, tôi nghĩ Long Ngâm bên kia sẽ phải điều chỉnh đội hình, rất có thể Thất Tinh Thảo sẽ lại lựa chọn bản đồ không chiến.”
Trương Thư Bình gật đầu nói: “Tôi cũng nghĩ vậy. Khán giả có theo dõi vòng bảng hẳn vẫn còn nhớ, trong vòng bảng khi Long Ngâm tới khiêu chiến sân nhà của Thất Tinh Thảo đã từng thua một trận, chính là trận mà Thất Tinh Thảo chọn bản đồ không chiến. Thất Tinh Thảo vẫn luôn được mệnh danh là ‘Vua không chiến’, rất có thể ván kế tiếp họ sẽ lợi dụng ưu thế sân nhà để giành được nhiều điểm hơn. Tất nhiên cũng không dễ để Thất Tinh Thảo đoạt được cả ba cờ, Long Ngâm bắt buộc phải nắm chắc cơ hội lấy được ít nhất là một lá cờ, nếu không họ sẽ thất bại.”
Hồ Lượng cũng kích động: “Nếu như Long Ngâm có thể lấy được một lá cờ tại bản đồ không chiến thì đồng nghĩa với việc hai đội sẽ kéo tới ván quyết đấu thứ năm!”
“Trong playoffs mùa giải lần này, rất ít trận đấu nào kéo dài đến tận ván thứ năm, dựa theo điểm số 7:5 hiện tại, rất có thể trận chung kết này sẽ đánh ván năm, quan trọng là phải xem Long Ngâm điều chỉnh đội hình thế nào, có thể lấy được hai điểm trên sân nhà của Thất Tinh Thảo hay không!”
Trương Thư Bình vừa dứt lời, đèn đỏ tại phòng cách âm của Long Ngâm sáng lên, trọng tài giơ tay báo tạm dừng, Lưu Xuyên nhanh chóng đệ trình danh sách thay người.
Vị trí số một “Sách Mã Giang Hồ” thay cho “Dạ Sắc”, vị trí số năm “Lam Lam Lam Lam” thay cho “Thanh Phong Đạo Trưởng”.
Thất Tinh Thảo cũng bật đèn đỏ gửi danh sách đổi người: “Viễn Sơn” out, “Học Hải Vô Nhai” in.
Hai bên thay người khiến không ít khán giả ù ù cạc cạc, Trương Thư Bình tỉ mỉ phân tích: “Tôi tin rất nhiều người cũng đoán được việc Long Ngâm sẽ thay Tứ Lam lên sân, rõ ràng đây là lựa chọn nhắm vào phụ trợ của Thất Tinh Thảo. Trận hỗn loạn của Tiêu Dao là một kỹ năng khống chế rất tốt, nếu như Thất Tinh Thảo chọn bản đồ không chiến thì trận hỗn loạn của Tứ Lam sẽ có uy hiếp cực lớn. Còn việc thay Từ Sách… có lẽ Xuyên đội muốn để Tần Dạ nghỉ ngơi một chút, chuẩn bị cho ván đấu thứ năm.”
“Về phần Thất Tinh Thảo, Học Hải Vô Nhai được thay vào là người mới, tên là Lưu Học Lâm. Trước đó tôi cũng đã giới thiệu qua với mọi người, đây là tuyển thủ chơi Ngũ Độc Cổ sư giống như Tô Thế Luân, là chủ lực thế hệ tiếp theo được bồi dưỡng của Thất Tinh Thảo. Cứ như vậy, Thất Tinh Thảo sẽ đánh xoay quanh đội hình bốn Ngũ Độc là Tô Thế Luân, Tiết Khắc, Hà Phương và Lưu Học Lâm, sát thương của bốn Ngũ Độc gây ra sẽ càng thêm khủng bố.”
Lâm Lập Minh nghe Trương Thư Bình phân tích cũng cười nói: “Đại khái là Tiêu Tư Kính đoán được Lưu Xuyên sẽ cho Tứ Lam ra sân nên bỏ luôn phụ trợ, vì nếu Tống Tư Viễn bị Tứ Lam nhắm vào thì sẽ rất khó đánh. Chẳng bằng đổi vào một Ngũ Độc có dame, phát huy đấu pháp chồng trúng độc của Thất Tinh Thảo đến cực hạn.”
Ba Ngũ Độc đã đáng sợ, bốn Ngũ Độc lại càng khủng khiếp hơn.
Tất nhiên, đội hình không có phụ trợ này sẽ thiếu tính ổn định, Tiêu Tư Kính sử dụng đội hình sát thương cực đoan này một là vì đoán được Long Ngâm thay Tứ Lam vào sân thì Tống Tư Viễn sẽ không có tác dụng đáng kể, hai là chắc chắn đội hình này có liên quan đến chiến thuật trong ván thứ tư của bọn họ.
***
Dương Kiếm theo dõi trận đấu trên khán đài cũng bội phục mà nhìn về phía Phương Chi Diên nói: “Đội trưởng đoán đúng rồi, quả nhiên anh tôi thay Tứ Lam vào trong ván này.”
Phương Chi Diên mỉm cười, nói: “Thực ra cũng dễ đoán mà, vì Tứ Lam sẽ dễ nhắm vào Thất Tinh Thảo hơn nếu họ chọn bản đồ không chiến. Trong ván thứ ba khắp nơi đều là mê trận truyền tống rồi, không nhất thiết phải cho Tứ Lam vào mở truyền tống làm gì, anh cậu suy nghĩ rất toàn diện.”
“Ừ, đúng đó.” Dương Kiếm xấu hổ gãi đầu một cái. Phương Chi Diên càng giải thích, Dương Kiếm càng thấy IQ mình thiếu hụt đến thế nào. Cậu còn chưa học được tí da lông nào từ Lưu Xuyên mà đã tự làm mình mất mặt, Lưu Xuyên có thằng em ngu ngốc thế này chắc cũng rất phiền não ha?
Thấy Dương Tiểu Kiếm tổn thương cúi đầu, Phương Chi Diên cảm thấy rất buồn cười, tên ngốc này từ khi chữa khỏi bệnh phản nghịch thì càng ngày càng thú vị, mỗi lần thấy cậu bị đả kích bởi anh trai mà cúi đầu, Phương Chi Diên đều cảm thấy cực kỳ vui vẻ.
Phương Chi Diên nhịn không được vươn tay xoa đầu Dương Kiếm, giải trừ debuff cho cậu, nhẹ giọng nói: “Được rồi, cậu cũng đừng uể oải như thế, trình độ của anh cậu không phải người bình thường nào cũng so được, đúng là cậu vẫn còn kém anh ta, cố gắng lên!”
Dương Kiếm xấu hổ gật đầu: “Ừ.”
Bên kia, Lộc Tường kinh ngạc nói: “Bốn Ngũ Độc đó! Sau vụ sáu Tiêu Dao của Lạc Hoa Từ thì đến lượt bốn Ngũ Độc của Thất Tinh Thảo… Đội trưởng, hay chúng mình về nghiên cứu đội hình bốn Cái Bang đi? Thêm một Côn Cái Bang phối hợp với em đi khống chế, chúng ta cũng có thể thử cách đánh như này nè.” Tiểu Lộc Tường vừa nói vừa huơ tay múa chân làm mẫu động tác, một chiêu “Hoành tảo thiên quân” quét qua suýt chút nữa đáp luôn vào mặt của Tạ Quang Nghị.
Tạ Quang Nghị mặt không biểu tình quay đầu liếc mắt nhìn Lộc Tường, Lộc Tường lập tức cười nói: “Xin lỗi sư thúc, em trượt tay!”
Tạ Quang Nghị: “…”
Thiệu Trạch Hàng ngồi cạnh cũng không biết phải làm sao với đứa “trẻ con tăng động” nhà mình, đành chuyển cho cậu một gói khoai tây chiên to bự: “Ăn đi.”
Lúc này Lộc Tường mới im lặng – vì cậu còn đang vội nhét đồ ăn vào miệng, không rảnh nói chuyện.
***
Trên sân thi đấu, ván đấu bản lề thứ tư chính thức bắt đầu.
Đội hình hai bên đồng thời hiện ra, Tiêu Tư Kính và Lưu Xuyên nhìn thấy danh sách của đội bạn cũng không hề tỏ ra kinh ngạc. Rõ ràng bọn họ là những đối thủ hiểu nhau quá rõ, khi tranh tài có thể đoán ra ý đồ chiến thuật của đối phương cũng chính là một dạng ăn ý giữa đối thủ với nhau.
Tiêu Tư Kính nhanh chóng xác nhận bản đồ – Vân thiên các!
– quả nhiên là bản đồ không chiến, hơn nữa cũng là bản đồ cấp độ tám sao khó nhất, hoàn toàn không thua gì Mai hoa thung!
Hình ảnh 3D của bản đồ được chiếu lên màn hình lớn cho khán giả theo dõi, Mai hoa thung có những cây cọc gỗ hỗn loạn nhưng bản đồ đoàn chiến Vân thiên các này không được thiết kế với cọc gỗ nữa mà là những đám mây trắng tinh lơ lửng trên trời. Người chơi có thể đứng trên đám mây, diện tích đủ cho khoảng 12 người đứng, nhưng giữa các đám mây không có bất cứ con đường nào mà phải dựa vào khinh công để di chuyển.
Nếu phía dưới Mai hoa thung là gai nhọn dày đặc thì dưới Vân thiên các lại là đáy vực vạn trượng sâu không thấy đáy. Sương mù tràn ngập như lạc vào tiên cảnh, đây là một tấm bản đồ cao chín tầng mây, ngã từ trên xuống khỏi cần nghĩ cũng biết kết cục – tan xương nát thịt, chết không toàn thây.
Lựa chọn của Thất Tinh Thảo trong ván đấu thứ tư này vẫn là bản đồ không chiến tuyệt sát khiến lòng người kích động.
Thực ra Vân thiên các cũng không khác nhiều so với Mai hoa thung, chẳng qua thay vì những cây cọc gỗ chỉ dành cho một người đứng thì là những đám mây lớn đủ chỗ cho toàn bộ thành viên, thuận tiện cho hai bên mở giao tranh tổng. Bản đồ này còn có đặc điểm là không có đường nối, muốn đi tới điểm cắm cờ thì bắt buộc phải dùng khinh công nhảy qua từng đám mây. Trên mây không bị hạn chế tầm nhìn, phạm vi quan sát sáng sủa rõ ràng, nguy hiểm là nếu đáp hụt trên mây thì sẽ ngã xuống nát bét.
Trận đấu bắt đầu, sau khi thành viên hai đội xuất hiện ở điểm hồi sinh trong bản đồ, Lưu Xuyên lập tức tỉnh táo hạ lệnh: “Cả đội đi theo tôi!”
Vì trước đó đã đoán được Tiêu Tư Kính có thể sẽ chọn bản đồ không chiến, trước trận đấu Lưu Xuyên cũng đã nghiên cứu bản đồ không chiến trong kho bản đồ. Hắn đã nắm vững đường đi trên Vân thiên các, hơn nữa mục tiêu của hắn cũng rất rõ ràng – cả đội cùng giao tranh, cố giành được một hoặc hai lá cờ.
Sáu người của đội tuyển Long Ngâm đi theo nhanh chóng khinh công trên những đám mây nhảy tới điểm cắm cờ đỏ trên bản đồ. Nếu không vì đây là trận chung kết căng thẳng thì thực ra tấm bản đồ trời xanh mây trắng còn lấp lóa cầu vồng này rất thích hợp để anh em đứng chung một chỗ chụp ảnh lưu niệm. Có điều, hiển nhiên các tuyển thủ không có tâm tình đâu mà thưởng thức phong cảnh, chỉ cắm đầu mở khinh công tiến về phía trước.
Trong khi đó Thất Tinh Thảo lại chia đường, hai thầy trò Tiêu Tư Kính và Trần Tiểu Bắc đi đến điểm cắm cờ đỏ, bốn Ngũ Độc còn lại hướng về cờ xanh!
Vì nhịp thi đấu trên bản đồ không chiến cực nhanh, khi hai bên khinh công tới điểm cắm cờ thì cờ lệnh cũng đồng thời xuất hiện.
Lưu Xuyên vừa thấy đối diện chỉ có hai thầy trò Tiêu, Bắc thì lập tức hiểu được ý đồ của Tiêu đội, hiển nhiên hắn đang tìm mọi cách nhằm câu kéo việc đánh cờ đỏ bên này để bốn Ngũ Độc ở đường trên có thể liên thủ chồng trúng độc, tốc độ đánh cờ sẽ cực nhanh. Chỉ cần hắn kìm chân thành công đường dưới thì hội Tô Thế Luân có thể đánh xong cờ rồi chạy tới.
Tại đường trên, Tô Thế Luân cùng ba Ngũ Độc khác vừa đến gần lá cờ đã điên cuồng xả sát thương.
Lúc này mọi người mới liền phát hiện sự đáng sợ khi bốn Ngũ Độc liên thủ, ba Ngũ Độc Tô Thế Luân, Tiết Khắc, Lưu Học Lâm chồng debuff trúng độc lên cờ, rất nhanh đã chồng đến tầng thứ tư, Hà Phương lại bồi thêm một chiêu hỗ trợ “Cổ độc điệp gia” giúp hiệu quả trúng độc của ba đồng môn gây ra lập tức tăng lên năm tầng. “Năm tầng trúng độc” treo trên cờ lệnh, tốc độ mất máu rất nhanh, cộng thêm hai Ngũ Độc Cổ sư là Tô Thế Luân và Lưu Học Lâm còn có thể luân phiên hiến tế rắn để bù mana cho đồng đội, cả nhóm không ai phải lo bị thiếu mana.
Trong khi đó tại đường dưới, sau khi Tiêu Tư Kính và Trần Tiểu Bắc đến nơi, vì để kìm chân đội tuyển Long Ngâm, hai người không hề khách sáo trực tiếp mở chiêu cuối.
– Phách sơn trấn hải!
Trần Tiểu Bắc bị Tứ Lam gây hỗn loạn ngã chết trên lôi đài, ván trước lại bị Lưu Xuyên nhắm tới nhồi sát thương đánh chết trong nháy mắt, đến ván thứ tư này cậu cũng nhịn đủ rồi, vừa thấy thành viên Long Ngâm tới cậu liền nện luôn chiêu cuối, đại đao trên lưng tiểu hòa thượng bổ thẳng xuống từ không trung gây sát thương trên diện rộng đồng thời khiến toàn bộ đội tuyển Long Ngâm bị trúng hiệu ứng hoảng sợ.
Bình thường thì phạm vi trúng mục tiêu của skill này có giới hạn, ở trên đất bằng thì chỉ có thể đánh trúng hàng trước, nhưng bản đồ không chiến có tính hạn chế quá lớn, mọi người bắt buộc phải đứng tụ lại với nhau, khoảng cách giữa từng người không quá mười mét, vì thế rất dễ trúng chiêu cuối của Trần Tiểu Bắc.
Một chiêu “Phách sơn trấn hải” của Trần Tiểu Bắc gây hoảng sợ lên bốn người Từ Sách, Lý Tưởng, Trạch Văn và Tiểu Dư do đứng quá gần nhau, Lưu Xuyên lập tức nói: “Khinh công!”
Nhưng đến khi hắn hô lên thì đã muộn, ngay một khắc Trần Tiểu Bắc ra tay, Tiêu Tư Kính cũng ra chiêu theo!
– Đồ long quyền!
Tiêu đội vừa mở chiêu cuối, một con rồng màu vàng kim khổng lồ nhào ra từ dưới tay phải của Tam Tư Đại Sư, gầm thét hướng về phía sáu người của đội tuyển Long Ngâm, đây là kỹ năng tấn công đa mục tiêu của Thiếu Lâm Quyền, có thể hất tung toàn bộ mục tiêu trúng phải!
Vì “Phách sơn trấn hải” của Trần Tiểu Bắc đã gây hoảng sợ lên bốn người, lúc này Sách, Tưởng, Văn, Dư không thể tung ra bất cứ kỹ năng nào, hứng chịu toàn bộ ảnh hưởng từ “Đồ long quyền” của Tiêu Tư Kính, bị hất tung ra khỏi đám mây!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


