*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lưu Xuyên, Ngô Trạch Văn và Tần Dạ đều là điển hình của loại tuyển thủ chơi bùng nổ, cộng thêm việc trước đó Ngô Trạch Văn đã chồng trúng độc rất cao trên cờ lệnh, ba người nhanh chóng đánh cờ một cách thuận lợi. Trong khi đó tại đường trên, vì gặp phải chiến thuật kéo dài thời gian của Lưu Xuyên nên Thất Tinh Thảo bắt đầu đánh cờ chậm hơn, vì thế khi Long Ngâm có được cờ thì bọn họ mới chỉ đánh được 60%.
Lưu Xuyên nhìn lướt qua tình hình ở đường trên, lập tức nói: “Lên đường trên, cắt đường lui của bọn họ!”
Trên mặt đất có rất nhiều cổng mê trận, bước sai một bước thì sẽ lãng phí rất nhiều thời gian.
Ngô Trạch Văn vừa đi tới trước vừa hỏi: “Lý Tưởng có qua luôn không? Cổng màu đỏ thứ hai ở đường trên có thể đi thẳng tới phía sau của Thất Tinh Thảo.”
“Rõ!” Lý Tưởng vừa hồi sinh cũng lập tức bước nhanh về phía trước.
Trong đầu của Ngô Trạch Văn, bản đồ mê cung ảo giác này chỉ như mô hình 3D có gắn tọa độ, giữa những cổng mê trận là vô số mũi tên đan nhau, cậu đã nhanh chóng nắm bắt được phải bước vào đâu, truyền đi nơi nào. Vì thế dù truyền tống từ bất cứ vị trí nào thì cậu vẫn có thể vạch ra con đường ngắn nhất để đi.
Chỉ trong năm giây, sáu người của đội tuyển Long Ngâm lại đột nhiên xuất hiện ở phía sau đội tuyển Thất Tinh Thảo.
Toàn bộ khán giả shock đến há mồm!
– đây không phải là một Lạc Hoa Từ hợp thể nữa đâu, hai Lạc Hoa Từ hợp thể mới đúng!
Tiêu Tư Kính cũng không bất ngờ khi thấy Long Ngâm đột nhiên xuất hiện, ngay khi đoán được Lưu Xuyên sẽ dùng tấm bản đồ này thì hắn đã biết Lưu Xuyên sẽ chơi truyền tống ở đây. Long Ngâm có Tứ Lam là người khai sáng ra cách chơi truyền tống, còn có Ngô Trạch Văn với khả năng nắm bắt địa hình đến phi logic, nắm từng đó ưu thế trong tay thì làm gì có chuyện hắn không dùng đến, mang ra dùng trong chung kết cũng đúng với tính cách của hắn.
Không dễ để Thất Tinh Thảo ứng phó được với cách đánh truyền tống này, vì thế mạch suy nghĩ của Tiêu Tư Kính rất rõ ràng: “Đừng để ý tới bọn họ, tập trung đánh cờ!”
Khi Long Ngâm đến thì cờ đường trên đã chỉ còn lại 35% máu, Tô Thế Luân phối hợp với Tiết Khắc ra sức chồng debuff trúng độc, hai debuff trúng độc năm tầng nhồi vào, lại thêm Cổ độc điệp gia của Hà Phương, tốc độ mất máu của cờ lệnh tăng thêm theo mỗi giây, bọn họ chỉ cần sống qua đợt bao vây của Long Ngâm này, cố đến khi cờ lệnh mất hết máu là được.
Trong giải đấu Võ Lâm, việc phán quyết quyền sở hữu cờ lệnh có vài nguyên tắc nhất định, nếu một đội lấy cờ độc lập thì đương nhiên cờ sẽ thuộc về đội đó; nếu hai đội cùng đánh cờ thì tính theo dame, dame bên nào cao hơn thì cờ là của bên đó; trong năm giây nếu không có ai tấn công cờ lệnh thì nó sẽ tự hồi máu lại như cũ và tính quyền sở hữu lại từ đầu; nếu đã đánh cho cờ lệnh thấp máu rồi mà đội đó bị quét sạch thì đội còn lại đánh cờ tiếp có thể hưởng luôn thành quả đánh cờ trước đó của đội kia.
Nói cách khác, nếu như Long Ngâm có thể đánh cho Thất Tinh Thảo chết sạch thì bọn họ có thể cướp được lá cờ thấp máu này, Thất Tinh Thảo đánh nửa ngày xong cũng chỉ làm bệ đỡ cho người khác.
Quy tắc này khiến rất nhiều trận đoàn chiến giữa các đội trở nên cực kỳ kịch liệt. Lưu Xuyên dẫn đội xông tới đường trên thực ra cũng là muốn liều mạng một phen để xem có đánh cho Thất Tinh Thảo diệt đoàn hay không. Đánh được thì tiện thể lấy luôn cờ xanh mà không đánh được thì coi như vẫn thành công quấy nhiễu quá trình đánh cờ của đối phương, vài người chết thôi cũng vẫn có lời.
Ngay khi toàn bộ thành viên Long Ngâm truyền tống tới phía sau của Thất Tinh Thảo, Tiêu Tư Kính lập tức phản ứng lại, nhanh chóng bước ra tiến hành phòng ngự. Trần Tiểu Bắc đương nhiên sẽ theo sát bước đi của sư phụ, bọn họ phải bảo vệ hai Ngũ Độc sát thương chủ lực là Tô Thế Luân và Tiết Khắc, tuyệt đối không thể để đối phương quấy rầy hai người này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


