*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tứ Lam lên sân ngay sau đó, hiện tại máu của Tiết Khắc không còn nhiều, hơn nữa đã bị Từ Sách ép mất chiêu khống chế “Tịch vân tiên”. Lam Vị Nhiên đấu với Tiết Khắc đương nhiên không do dự chọn luôn lưu phái Ngọc tiêu đánh xa. Kỹ năng “Bình hồ thu nguyệt” của hệ Ngọc tiêu có thể gây hỗn loạn đơn mục tiêu, mà trên tấm bản đồ này gây hỗn loạn trúng là coi như tiễn bước đối phương. Khuyết điểm duy nhất là thời gian hồi chiêu quá lâu, hơn nữa lại tấn công theo đường thẳng nên rất dễ đánh hụt trên địa hình nhấp nhô như Mai hoa thung.
Tiết Khắc hiểu rõ dưới tình huống đã mất kỹ năng khống chế thì hắn không có bất cứ ưu thế nào khi đấu với Lam Vị Nhiên đầy máu đầy mana, nhưng hắn vẫn còn chiêu cuối, ngay khi Lam Vị Nhiên xuất hiện trong tầm nhìn, hắn không do dự mở kỹ năng kèm theo vũ khí “Bích Đàm” của mình – Linh xà cuồng vũ!
Đây là một skill tấn công trên phạm vi lớn, Lam Vị Nhiên rất khó trốn thoát. Trên thực tế, Lam Vị Nhiên căn bản cũng lười né chiêu này, trực tiếp nhận hết sát thương từ chiêu cuối của Tiết Khắc, không quan tâm 20% máu vừa mất đi. Anh nhanh chóng nhảy tới địa điểm có thể tấn công được Tiết Khắc, một combo “Trường phong xuy tuyết” và “Mặc tử bi ti” nhồi vào, trực tiếp đưa Tiết Khắc xuống đài, dứt khoát đến độ khiến người ta kinh hãi.
– [Lam Lam Lam Lam] kích sát [Khắc Kỷ Thận Hành]!
Sau khi Tứ Lam lên đài thì nhịp thi đấu đột nhiên được đẩy nhanh khiến rất nhiều người chưa quen được ngay.
Trương Thư Bình giải thích: “Thực ra vừa rồi Tứ Lam có thể dùng khinh công để né chiêu nhưng rõ ràng cậu ta không muốn lãng phí thời gian. Trên thực tế việc gây ra bao nhiêu sát thương lên người đối thủ trên bản đồ này không mấy quan trọng, vấn đề là phải kiểm soát được khinh công. Có thể nói nếu bản đồ lục chiến giáp mặt đọ dame, ai bào được nhiều máu hơn sẽ thắng dễ hơn thì bản đồ không chiến lại đọ kỹ xảo khinh công và khống chế. Trong lịch sử liên minh đã từng xuất hiện những tình huống kích thích như tuyển thủ thấp máu dùng một chiêu giết được tuyển thủ đầy máu trên bản đồ không chiến như thế này.”
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì người tạo ra pha kinh điển đó chính là Xuyên thần.” Lâm Lập Minh nhớ lại, “Trong tình huống thấp máu thì một cái móc câu của cậu ta đã ném đối thủ xuống vách núi, chết ngay tại chỗ.”
Trương Thư Bình cười nhìn về phía Hồ Lượng: “Hình như người bị cậu ta câu xuống ngã chết là đội phó Hồ của Lạc Hoa Từ ha?”
“…” Hồ Lượng giả điếc mỉm cười nói, “Thưa quý vị khán giả, chúng ta thấy sau khi Tiết Khắc bỏ mình thì Thất Tinh Thảo đã phái ra tuyển thủ thứ hai, chính là đồ đệ yêu quý Trần Tiểu Bắc của Tiêu đội! Tôi vẫn nhớ trong vòng bảng Tứ Lam cũng đã từng đánh với Trần Tiểu Bắc một trận phải không bình luận viên Trương?”
Rõ ràng đội phó Hồ đang lảng sang chuyện khác, Trương Thư Bình đành phải lựa lời theo: “Đúng vậy, đó là trận đấu tại sân nhà Trường Sa của Long Ngâm, Tứ Lam còn từng đánh chữ trêu Trần Tiểu Bắc hỏi Tiểu Bắc có định đầu hàng luôn cho nhanh không? Những lời này của cậu ta khiến Trần Tiểu Bắc cực kỳ mờ mịt, tuy có điều chỉnh lại đúng lúc nhưng trận đó Trần Tiểu Bắc vẫn bị Tứ Lam hành cho thê thảm. Trận quyết đấu hôm nay của bọn họ có thể coi như oan gia ngõ hẹp, liệu Trần Tiểu Bắc có thể lật kèo hay không? Chúng ta hãy cùng chờ xem!”
***
Diệp Thần Hi vẫn mỉm cười nói: “Hỗn loạn của sư phụ tôi mà trúng là cậu ta xong đời.”
Lộc Tường nói: “Nhỡ không trúng thì sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


