*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đúng là Lưu Xuyên không ngờ được Ngô Trạch Văn thực sự có thể thắng trận này, kết quả khiến hắn vừa sửng sốt lại vừa vui mừng.
Tấm bản đồ “Thực cốt thảo nguyên” này đúng là hắn đã lựa chọn vì Ngô Trạch Văn, nhưng Lưu Xuyên cũng không chắc rằng liệu Ngô Trạch Văn có thể tận dụng ưu thế đó hay không. Trước trận đấu hôm nay hắn đã từng luyện tập trên tấm bản đồ này với Ngô Trạch Văn nhiều lần, Lưu Xuyên thừa nhận năng lực tìm kiếm vị trí có lợi trên địa hình ngay trong thời khắc mấu chốt của Ngô Trạch Văn, nhưng vấn đề là Lưu Xuyên không đảm bảo được Lâm Đồng sẽ phát huy ra sao. Nhỡ đâu Lâm Đồng ra sân thứ hai phạm sai lầm, một mình Trạch Văn phải đối mặt với hai đại tướng của Thất Tinh Thảo thì tỉ lệ thắng sẽ càng thấp. Chưa kể việc Trạch Văn có thể phát huy ổn định được không vẫn là dấu chấm hỏi. Lưu Xuyên bố trí như vậy thực ra cũng mang ý nghĩ “đánh cược một phen”.
Nhưng điều khiến Lưu Xuyên vui mừng là hắn đã thắng cược. Không nói Dạ Dạ lúc nào cũng phát huy ổn định, hai người mới Lâm Đồng và Ngô Trạch Văn đều không khiến hắn thất vọng.
Lưu Xuyên mỉm cười vươn tay xoa đầu cậu, dịu dàng nói: “Mệt đúng không? Qua bên kia nghỉ ngơi chút đi.”
Nói rồi liền đưa Ngô Trạch Văn về ghế ngồi, đích thân đưa nước qua cho cậu.
Việc người mới hạ gục được đại thần lão làng thường xuyên xuất hiện trong giải chuyên nghiệp, ví dụ như mùa giải mà Lộc Tường và Dương Kiếm ra mắt, hai người cũng từng giết được vô số đại thần đồng môn, thế không thể đỡ, chính từ đó mà bọn họ đã được đặt lên ngôi đại thần như bây giờ. Nhưng khác ở chỗ, Lộc Tường và Dương Kiếm là người mới sớm bộc lộ tài năng, nhuệ khí ngập tràn, nhìn bọn họ đánh sẽ có cảm giác sôi trào nhiệt huyết. Trong khi đó Ngô Trạch Văn lại quá mức bình tĩnh khi thắng được trận này, trước thời khắc công bố kết quả mọi người còn không nghĩ rằng cậu sẽ thắng. Thậm chí khi hai người đồng thời ngã xuống, phần lớn người xem cũng đều nghĩ rằng trọng tài sẽ phán chiến thắng thuộc về Luân thần cho đến giây cuối cùng khi Ngô Trạch Văn được tuyên thắng cuộc.
– vượt lên trong một giây cuối cùng thực sự quá kích thích! Ngay cả Ngô Trạch Văn cũng cảm thấy như mình đang mơ.
Comment trên kênh livestream nháy mắt đã lên tới hơn 1000, những dòng spam ‘Học bá 6666’ thậm chí bao phủ kín màn hình. Vô số fan hâm mộ cũng tràn vào weibo Ngô Trạch Văn, Lưu Xuyên biết rõ, sau trận này, người ngoài sẽ không thể nghi ngờ thực lực của Ngô Trạch Văn nữa, rốt cuộc cậu cũng đã đặt được một bước chân vững chắc tại môn phái Ngũ Độc này!
***
Trong phòng bình luận, Trương Thư Bình kích động nói: “Tôi tin mọi người đều cảm thấy rất bất ngờ với kết quả trước mắt! Có điều cách chơi khống chế pet và chồng trúng độc của Trạch Văn thực sự có ưu thế trên tấm bản đồ này! Trước đây tôi cũng đã nói, muốn thắng được Luân thần thì phải nghĩ cách khống chế. Trong thời khắc cuối cùng cậu ấy có thể nhanh chóng chồng trúng độc lên Luân thần, điều này cũng khiến cho khi tính toán thương tổn cuối cùng Luân thần chịu nhiều sát thương hơn!”
“Đúng là như vậy.” Lâm Lập Minh bình tĩnh tổng kết, “Tuyển thủ này rất thông minh, biết phải đánh như thế nào mới có lợi nhất cho mình, tôi cảm thấy đây là điều mà người mới bình thường rất khó có được.”
“Không sai!” Lâm đội khen đồ đệ mình khiến tâm tình Trương Thư Bình rất tốt, hận không thể bảo Lâm đội khen thêm mấy câu.
Lâm Lập Minh nói tiếp: “Đấu pháp bùng nổ của Tô Thế Luân thiên về đoàn chiến cùng Thất Tinh Thảo, khi solo thì tuyển thủ có nhiều kỹ năng khống chế sẽ có nhiều cơ hội hơn. Sự thật cũng chứng minh, một khi Luân thần bùng nổ xong mà không giết được Ngô Trạch Văn thì Ngô Trạch Văn sống sót sẽ tạo ra cực nhiều phiền toái cho cậu ta.”
“Có điều tôi thấy biểu tình của Luân thần cũng rất bình tĩnh.” Hồ Lượng nhìn màn hình lớn nói, “Không biết Tiêu đội đang nói gì với cậu ấy.”
Trong thời gian nghỉ giữa trận, camera chiếu hình ảnh trong phòng cách âm của Thất Tinh Thảo, Tô Thế Luân đi xuống khỏi đài tuyển thủ được Tiêu đội nhẹ nhàng ôm vào ngực, Tiêu Tư Kính vỗ lưng anh, hạ giọng nói: “Đừng để ý, em đánh rất tốt.”
Tô Thế Luân gật đầu: “Tôi biết.”
Thân là tuyển thủ lão làng kinh nghiệm phong phú, Tô Thế Luân hiểu rõ trận hôm nay anh đã đánh ra được trình độ của chính mình. Ngô Trạch Văn thắng được anh cũng do rất nhiều nhân tố ảnh hưởng, điểm kỹ năng cộng thêm khác nhau, lợi dụng địa hình v… v… Anh thừa nhận Ngô Trạch Văn là người mới cực kỳ lợi hại, nhưng không thể nói Ngô Trạch Văn thắng được anh thì có nghĩa là Ngô Trạch Văn mạnh hơn anh. Tô Thế Luân vẫn cực kỳ tự tin với điểm này, thực ra Tiêu Tư Kính vốn không cần an ủi.
Có điều thấy người con trai luôn nghiêm túc lạnh lùng này chịu chủ động mở miệng an ủi, trong lòng Tô Thế Luân vẫn cảm thấy ấm áp, mỉm cười nói: “Đừng lo, nhiều năm như vậy rồi anh còn không hiểu tôi sao?”
Tiêu Tư Kính cũng mỉm cười, siết chặt hai tay, gắt gao ôm Tô Thế Luân vào lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


