*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hình ảnh và tên gọi quen thuộc nhưng thế cuộc đã luân chuyển như vật đổi sao dời, thậm chí Lưu Xuyên còn đổi cả tên đội tuyển, nhưng khán giả đều biết, hai người này vẫn luôn là đại thần đứng trên đỉnh tháp của liên minh như trước, chưa hề thay đổi. Thực lực của cả hai ngang nhau, trận đấu nào cũng gay gắt và phấn khích!
“Đây chính là một trận đấu định mệnh!” Trong phòng bình luận, Trương Thư Bình cũng kích động nói, “Căn cứ theo thống kê của ban tổ chức, trong số các đội tuyển thì Thất Tinh Thảo và Hoa Hạ là hai đội có số lần giao thủ với nhau nhiều nhất, mọi người cũng biết trước mùa giải này thì playoffs không thi đấu theo thể thức double elimination. Tám đội vào tứ kết sẽ được phân cặp đấu loại trực tiếp, bốn đội chiến thắng được đi thẳng vào bán kết, quy tắc tàn nhẫn và khắc nghiệt hơn rất nhiều so với mùa này! Hoa Hạ và Thất Tinh Thảo thường xuyên gặp nhau trong bán kết hoặc chung kết, không phải tôi loại anh thì chính là anh tống tiễn tôi. Có thể nói hai người Tiêu, Xuyên chính là kẻ thù lâu năm!”
Lâm Lập Minh cũng là người có tiếng nói, nhịn không được lên tiếng: “Tôi vẫn nhớ năm đó Thất Tinh Thảo và Hoa Hạ đánh năm ván trong chung kết. Khi ấy Hoa Hạ sáng chói như mặt trời ban trưa, cúp quán quân của mùa giải đầu tiên, mùa giải thứ hai, T.G.A mùa hè và mùa đông đều về tay bọn họ, tạo nên truyền kỳ thắng đủ một năm. Nếu mùa giải đó mà Hoa Hạ tiếp tục vô địch thì tức là năm lần đoạt ngôi vương liên tục, trong vòng bảng bọn họ cũng đứng hạng nhất, chẳng ngờ đến chung kết lại bị Thất Tinh Thảo đánh bại.”
Hồ Lượng cảm khái: “Tôi cũng nhớ rõ, sau trận chung kết ấy Tiêu đội đã từng nói một câu cực kỳ kinh điển – Xuyên thần, liên minh không phải thiên hạ của một mình cậu, ngôi vị quán quân giờ cũng đã đến lượt chúng tôi ngồi!”
Những lời này thực sự quá sảng khoái, lúc đó rất nhiều đội trưởng bại dưới tay Hoa Hạ đã cùng đứng lên vỗ tay cho Tiêu đội, đặc biệt là Tứ Lam, tuy anh vẫn luôn thua Lưu Xuyên nhưng nhìn Lưu Xuyên thua lão Tiêu, trong lòng anh vẫn cảm thấy vui vẻ, vỗ tay hăng say vô cùng.
“Cũng chính trận đấu đó đã thay đổi toàn bộ kết cấu của liên minh chuyên nghiệp, Đường Ngự Phong cũng mang theo Trần Tuấn Phi rời Hoa Hạ thành lập Thịnh Đường.” Lâm Lập Minh bình tĩnh nói, “Nếu không phải Thất Tinh Thảo đã thành công ngắt mạch chiến thắng của Hoa Hạ thì có lẽ Đường Ngự Phong cũng không hạ quyết tâm rời đi. Việc một mình Hoa Hạ độc chiếm ngai vàng thực ra cực kỳ bất lợi đối với sự phát triển của liên minh.”
Năm đó đúng là Hoa Hạ quá mạnh, những người theo dõi muộn đều biết Đoạt mệnh tiễn của đội trưởng Đường rất lợi hại, thường xuyên một phát ăn ngay rất nhiều cao thủ trong liên minh, nhưng lại không biết năm đó khi còn ở Hoa Hạ, Đường Ngự Phong vẫn chỉ là một người mới trong trại huấn luyện, không có bất cứ cơ hội ra sân nào. Trần Tuấn Phi lại càng mờ nhạt như không khí, có thể thấy khi đó cao thủ ở Hoa Hạ quá nhiều, đến nỗi Tạ Quang Nghị cũng chỉ an phận dự bị ngồi ghế lạnh mà thôi.
Dù sao Hoa Hạ cũng là nhóm đầu tiên thành lập đội tuyển, lại thêm độ nổi tiếng của bang hội trong game quá cao khiến cho rất nhiều cao thủ nghiệp dư chạy về phía Lưu Xuyên nương nhờ danh khí của Hoa Hạ sau khi giải chuyên nghiệp được tổ chức. Cũng may Lưu Xuyên là một đội trưởng tốt, có tài trấn được nhiều cao thủ như vậy.
Nhưng sau khi Hoa Hạ cao thủ nhiều như mây bại dưới tay Thất Tinh Thảo thì lại xảy ra vài vấn đề nội bộ. Một số tuyển thủ cực mạnh sau khi vô địch bốn lần thì chơi chán đổi nghề, đồng thời vài người mới xuất sắc cũng bị các đội tuyển khác thu mua với giá cao. Có thể nói một gậy mà Thất Tinh Thảo giáng xuống đầu Hoa Hạ thực sự khiến cho nội bộ đội tuyển rung chuyển như kinh qua một trận động đất cấp tám.
Sau này đến Trường An, Thịnh Đường lần lượt giành quán quân, Tứ Lam giải nghệ nhường lại chức đội trưởng cho Diệp Thần Hi, ngay sau đó đội tuyển Đồng Tước cũng đột nhiên quật khởi nhờ tổ hợp Thiệu Lộc, những đội ngũ như Quốc Sắc hay Phong Hỏa đều có thành tích cao, từ đó mà hình thành nên một cục diện đội mạnh vô số, quần hùng tranh đấu tại liên minh như bây giờ.
Chủ tịch Lý Hán Tông cũng từng cảm khái: “Cũng may mà mùa giải đó Tiêu Tư Kính đã xuất hiện, cũng may là cậu ấy đã kết thúc đường thắng của Hoa Hạ nên liên minh mới đi được đến ngày hôm nay. Cậu ấy và Lưu Xuyên quả thực là kỳ phùng địch thủ.”
Lý Hán Tông mới là người vui mừng nhất trước thất bại của Hoa Hạ.
Bình thường thi đấu phấn khích phải là trận đánh giữa nhiều cao thủ chứ không phải một người ôm hết cúp quán quân. Nếu Hoa Hạ tiếp tục một mình độc chiếm giải chuyên nghiệp thì chưa kể những tuyển thủ đội tuyển khác sẽ mất hết tự tin mà ngay đến khán giả cũng sẽ không còn hứng thú xem đánh giải nữa. Chính ra chủ tịch Lý cực kỳ ủng hộ hành động tách riêng của Đường Ngự Phong, sự thành lập của đội tuyển Thịnh Đường cũng mang đến đấu pháp thả diều hoàn toàn mới cho liên minh.
Liên minh của hôm nay phấn chấn tinh thần, rất nhiều đội mạnh, trận đánh nào cũng kinh tâm động phách, mỗi đội ngũ đặt chân được vào playoffs thì đều có hi vọng chạm tay đến chiếc cúp quán quân, vì thế các tuyển thủ vẫn luôn cố gắng và không hề từ bỏ.
Dù là Lưu Xuyên đã từng tạo nên huyền thoại, sau khi lập đội với Tần Dạ và Tứ Lam trở về cũng phải trải qua bao khó khăn gian khổ mới đưa đội đi được đến chung kết. Thậm chí trong vòng bảng đã từng phải chịu đựng năm trận thua liên tiếp, có thể thấy trình độ tổng thể của liên minh chuyên nghiệp đang được đề cao một cách vững vàng và tích cực.
“Ừa:)” Lưu Xuyên mỉm cười nhắn lại.
– đến rồi, đúng vậy, tôi đang chờ cậu ở chung kết đây!
Đó là sự ăn ý giữa Tiêu Tư Kính và Lưu Xuyên.
Lưu Xuyên đánh chữ tiếp: “Cậu đoán bao lâu nữa tôi sẽ tới phía sau cậu nè?”
Khán giả: “…”
Xuyên thần đến thì đến đi, phiền quá rồi đấy!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


