*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lưu Xuyên phái Ngô Trạch Văn ra sân ngay trong vòng đầu tiên cũng là điều mà nhiều người đã đoán trước. Trên thực tế ngay từ đầu khi hắn lựa chọn tấm bản đồ “Thực cốt thảo nguyên” này thì fan của Long Ngâm đã chắc mẩm học bá sẽ ra sân, dù sao mục đích chọn bản đồ của Lưu Xuyên cực kỳ rõ ràng, Ngô Trạch Văn sẽ có ưu thế trên loại bản đồ này.
– nhưng đừng quên, Thất Tinh Thảo cũng có một Ngũ Độc, đã thế còn là đại thần đứng đầu được yêu thích nhất của môn phái Ngũ Độc này!
Ngũ Độc có thể lợi dụng các loại pet để chơi diều đối thủ trên loại bản đồ nhiều chướng ngại này, nhưng nếu đây là kèo giữa hai Ngũ Độc thì sao? Đồng môn quyết đấu, đương nhiên sẽ không còn bất cứ ưu thế gì về lưu phái nữa. Ngô Trạch Văn chỉ còn lời hơn ở sức quan sát đối với bản đồ và năng lực lợi dụng địa hình triệt để mà thôi. Mà chỉ nhiêu đó năng lực chưa chắc đã tạo được ảnh hưởng trước mặt Luân thần.
Diệp Chu đã bị Lâm Đồng đánh cho tàn phế, hiện tại trạng thái cũng không mấy khả quan, có điều việc đó chẳng ảnh hưởng gì đến tác phong của cậu, sau khi Ngô Trạch Văn lên sân, Diệp Chu lại đánh chữ nói: “Em chào học bá, em sắp bị IQ đè phải không ạ?”
Ngô Trạch Văn: “…”
Nhóm tuyển thủ chuyên nghiệp đang theo dõi trận đấu trên khán đài nhìn thấy hàng chữ này liền kì thị.
“Biết mình biết ta ghê cơ, cũng hiểu là bản thân IQ thấp nên sẽ bị học bá nghiền áp.” Lộc Tường nói ra câu này mà hoàn toàn quên sạch rằng không lâu trước đó cậu đã bị Ngô Trạch Văn đè bẹp trong mê cung, tiếp tục hưng phấn phỏng đoán, “Tôi đoán Diệp Chu sắp toi rồi, mà tiếp theo chắc Thất Tinh Thảo sẽ phái Luân thần lên ha?”
“Ừ, chỉ có Luân thần mới thích hợp để đấu với Ngô Trạch Văn trên loại địa hình này thôi.” Thiệu Trạch Hàng nói.
Tiết Khắc đã ra sân ngay trong trận đầu tiên, hai thầy trò Trần Tiểu Bắc và Tiêu Tư Kính lại đều là cận chiến, chỉ còn lại Tô Thế Luân và Lưu Học Lâm là đánh tầm xa của Thất Tinh Thảo, mà người thứ hai lại là người mới Tiêu đội đang bồi dưỡng, không thể nào ra sân thử sức trong trận chung kết này được. Vì thế việc Luân thần sẽ ra sân là điều quá hiển nhiên.
Thừa lúc “Nhân kiếm hợp nhất” của Diệp Chu còn đang hồi chiêu, Ngô Trạch Văn nhanh chóng nhảy vào trong phạm vi có thể tấn công đối phương, ngay sau đó liền tung ra “Thiên chu vạn độc thủ” nhắm vào Diệp Chu, trên người Diệp Chu lập tức xuất hiện debuff trúng độc một tầng.
Lúc này, “Nhân kiếm hợp nhất” của Diệp Chu đã sẵn sàng, cậu vừa định mở chiêu này để làm choáng Ngô Trạch Văn thì Ngô Trạch Văn lại đột nhiên gọi nhện độc ra như đã dự đoán được từ trước. Tơ nhện kéo dắt xảo diệu trực tiếp quăng Diệp Chu vào trong vũng bùn. Một chiêu của Diệp Chu còn chưa kịp dùng đã rơi luôn vào trong vũng lầy, Ngô Trạch Văn cũng không nhìn thêm mà nhanh chóng quay đầu khinh công ba nhịp nhảy đi, nháy mắt đã rời khỏi phạm vi tấn công của Diệp Chu.
Hành động của Ngô Trạch Văn giống như đã luyện tập qua từ trước, các bước nối tiếp nhau mượt mà như nước chảy, Diệp Chu bị kéo vào vũng bùn thực sự tức muốn hộc máu!
Trương Thư Bình cười ha ha: “Diệp Chu đúng là tự mình hại mình, mới bắt đầu còn đánh chữ nói bị IQ nghiền áp, quả nhiên bị IQ đè bẹp luôn.”
Nhóm tuyển thủ chuyên nghiệp theo dõi trận đấu trên khán đài cũng không hề thông cảm nổi với Diệp Chu – ngu thì chết bệnh tật gì!
Trên người cậu đang dính một tầng debuff trúng độc, lại còn bị bùn lầy làm chậm, gây trúng độc. Nhìn cậu bò lồm cồm chậm rì rì từ vũng bùn lên bờ mà người xem tại hiện trường vui mừng khôn xiết, fan Thất Tinh Thảo lại chỉ có thể bất đắc dĩ bóp trán: Diệp Chu ơi là Diệp Chu, cậu có thể bớt mồm bớt miệng lại được không?
Đúng như Lộc Tường dự đoán, Diệp Chu chẳng mấy chốc đã đi đời.
Ngô Trạch Văn rất thông minh, dồn trúng độc rồi kéo người ta vào vũng bùn xong liền xoay người bỏ chạy. Đến khi Diệp Chu gian nan trèo lên thì máu cũng đã tụt gần hết. Ngô Trạch Văn gần như chẳng tốn bao nhiêu công sức đã giết được Diệp Chu, Diệp Chu thực sự chết không nhắm mắt.
– [Mê Vụ Chiểu Trạch] kích sát [Nhất Diệp Biển Chu]!
Thông tin hiện lên màn hình lớn, Tiêu Tư Kính còn chưa mở miệng, Tô Thế Luân liền đứng lên nói: “Đến tôi phải không?”
Tiêu Tư Kính mỉm cười, gửi danh sách phái người cho trọng tài, vỗ nhẹ vào vai Tô Thế Luân.
Hắn không nói gì, chỉ một động tác, một ánh nhìn đơn giản, nhưng Tô Thế Luân cũng cảm nhận được sự cổ vũ và tin tưởng tràn đầy trong đáy mắt người con trai trước mặt.
Vốn giữa hai bọn họ không cần nhiều lời, trong tình huống này, Tô Thế Luân lên sân là lựa chọn thích hợp nhất. Là đội trưởng, chắc chắn Tiêu Tư Kính sẽ ra quyết định sao cho có lợi nhất đối với Thất Tinh Thảo, còn Tô Thế Luân thì luôn nghe theo hắn vô điều kiện.
ID đại tướng lên sân của Thất Tinh Thảo hiện lên màn hình – Luân Hồi Vãng Sinh!
ID này có sức ảnh hưởng cực lớn, ngay khi bốn chữ kia xuất hiện, nhà thi đấu lập tức ngập trong tiếng vỗ tay!
Là tuyển thủ đã kinh qua đủ 13 mùa giải, có thể coi như nguyên lão tiền bối khi người mới lớp lớp xuất hiện. Là đại thần đứng đầu của môn phái Ngũ Độc, Tô Thế Luân rất được yêu mến trong liên minh. Lại thêm việc anh đã đề nghị nhà làm game sửa chữa quần áo khó coi rất nhiều lần khiến cho người qua đường cũng có thiện cảm với anh. Mùa giải này anh không lên lôi đài nhiều lần, nhưng cho đến hôm nay thì tỉ lệ thắng khi Luân thần đánh cuối vẫn là 100%.
Đúng vậy, chỉ cần là Tô Thế Luân ra sân đánh cuối, Thất Tinh Thảo chưa từng để mất ba điểm lôi đài.
Địa vị bá chủ lôi đài của Tô Thế Luân có thể sánh với Lưu Xuyên hồi còn ở Hoa Hạ năm xưa. Cũng dễ hiểu thôi khi mà tỉ lệ thắng khi solo của Tô Thế Luân với Lưu Xuyên là cao nhất, năm đó cũng đã từng xuất hiện rất nhiều ván đấu kinh điển giữa anh và Xuyên thần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


