“Ừ, tôi hiểu rồi.” Lâm Đồng nghiêm túc gật đầu, xoay người đi lên đài tuyển thủ.
Hôm nay cô mặc một chiếc quần bò xanh nhạt, bên trên là áo phông đồng phục Long Ngâm màu trắng với logo đội huy trên tay áo, trên đầu buộc một chiếc chun màu xanh đơn giản, đuôi tóc nhẹ nhàng đung đưa theo từng bước chân, nhìn qua cực kỳ thanh sảng.
Hồ Lượng có chút sửng sốt với việc phái Lâm Đồng ra đánh Diệp Chu, nhịn không được mà lên tiếng: “Diệp Chu là tuyển thủ chuyên đánh võ đài của Thất Tinh Thảo, đã theo đội tuyển Thất Tinh Thảo bốn năm rồi, kinh nghiệm đấu lôi đài cực kỳ phong phú. Lâm Đồng không có phần thắng quá lớn khi đấu với Diệp Chu, chẳng phải cho Tứ Lam lên thì sẽ ổn hơn sao?”
“Có lẽ cậu ta muốn để Tứ Lam đánh vòng thứ hai, hoặc hôm nay Tứ Lam còn phải đánh đoàn chiến nữa.” Trương Thư Bình phỏng đoán.
Lâm Lập Minh cười cười, nói: “Hai vòng lôi đài có tổng số sáu lần ra sân, vừa vặn đội tuyển Long Ngâm có sáu dame, tôi cảm thấy trận chung kết này Lưu Xuyên sẽ đưa hết đội viên lên đài.”
Trương Thư Bình nhanh chóng hiểu ra, tán đồng: “Lâm đội nói có lý, chung kết dù sao cũng là cơ hội quý giá, có rất nhiều tuyển thủ thi đấu điện tử cả đời cũng chưa từng bước chân vào chung kết. Với tính cách của Lưu Xuyên, rất có thể cậu ta sẽ làm như lời Lâm đội, phái hết các thành viên trong đội lên đánh mỗi người một lần.”
“Cũng đúng.” Hồ Lượng tỏ vẻ đồng ý, “Vất vả lắm mới tới được chung kết, các thành viên trong đội thì lên đài giao tranh, bản thân lại chỉ có thể ngồi xem trên ghế dự bị, chắc chắn tuyển thủ không được ra sân sẽ cảm thấy cực kỳ tiếc nuối.”
***
Lưu Xuyên không muốn Lâm Đồng phải mang nỗi tiếc nuối này, hắn quyết đoán phái Ngô Đồng Mộc ra đánh thứ hai ngay trong vòng đầu tiên luôn.
Trên tấm bản đồ “Thực cốt thảo nguyên” này, Võ Đang khi đánh với Cái Bang thì Cái Bang sẽ lời hơn. Vì Cái Bang có hai skill khinh công tốc biến là “Giao long xuất thủy” và “Long đằng hổ dược”, hai chiêu khinh công định hướng linh hoạt này có thể sử dụng để di chuyển vị trí nhanh chóng giữa các bụi cỏ. Trong số các môn phái cận chiến, Cái Bang là có tính cơ động cao nhất. Mà Diệp Chu chơi Võ Đang chỉ có một kỹ năng “Nhân kiếm hợp nhất” có thể vọt tới trước mặt đối thủ từ xa, hơn nữa thời gian hồi chiêu lại khá dài.
Rõ ràng nếu đổi thành tuyển thủ Lộc Tường chơi Côn Cái Bang thì tỉ lệ thắng Diệp Chu trên bản đồ này chắc chắn có thể lên tới 70%. Hay dù là tuyển thủ Quách Dịch An chơi Cái Bang Chưởng thì cũng có tới 60% thắng lợi. Nhưng dù gì Lâm Đồng cũng là người mới, sức bật không thể bằng những tuyển thủ Cái Bang đại thần như Lộc Tường hay Quách Dịch An. Tuy trận đấu hôm nay cô có lợi về địa hình nhưng trình độ giữa cô và Diệp Chu vẫn có chênh lệch nhất định, xét ra thì tỉ lệ thắng của cô trước Diệp Chu còn chưa tới 50%.
Lưu Xuyên dám phái cô lên sân, một là vì hắn hiểu sự bình tĩnh của cô, có thể nhận thức rõ sự chênh lệch của mình và đối thủ nên sẽ không bị xúc động khi giao thủ; hai là đúng như lời Lâm Lập Minh nói, hắn muốn để cho cô một cơ hội đánh chung kết – thực ra Lâm Đồng rất cảm kích với việc này, Xuyên đội nói với cô rằng phía sau vẫn còn đồng đội, không chừng Xuyên thần sẽ lên đài đánh cuối, như vậy cô không nhất thiết phải giết được Diệp Chu, chỉ cần làm tốt việc cần làm, trải đường cho đồng đội phía sau là đủ.
Nghĩ đến đây, Lâm Đồng siết chặt con chuột, thao tác nhân vật Cái Bang Ngô Đồng Mộc của mình nhảy lên vài lần, nhanh chóng tiến về trung tâm bản đồ.
Diệp Chu đang đứng đó chờ cô, vì Tiết Khắc gây trúng độc cho Tần Dạ nên sau khi Diệp Chu lên sân, cậu tiễn Tần Dạ đi mà không mất chút công sức nào. Lúc này trạng thái của Diệp Chu cực kỳ tốt, gần như đầy máu và mana.
Kiếm khách Võ Đang mặc đạo bào xanh trắng đứng trên một bụi cỏ hẹp dài, lợi kiếm trong tay tản ra ánh sáng lạnh lẽo, nhìn qua đã thấy được đây là cao thủ bình tĩnh nhàn nhã. Còn Lâm Đồng thì vẫn mặc trang phục Cái Bang rách nát, chiếc áo xẻ tay lộ ra cánh tay mảnh khảnh, cô đeo một đôi bao tay màu đen tuyền, chính là vũ khí cam Thương Long của cô.
“Chúng ta có thể thấy vũ khí mà Diệp Chu sử dụng là ‘Lục Hợp Độc Tôn Kiếm’, rất ít cao thủ Kiếm tông lựa chọn vũ khí này. Mọi người cũng biết, Dương Kiếm sử dụng ‘Thất Tinh Đoạt Mệnh Kiếm’ có chiêu thức kèm theo là ‘Thất tinh đoạt mệnh kiếm trận’ với khả năng tấn công đa mục tiêu và định thân quần thể cực kỳ hữu ích.” Trương Thư Bình nhìn thấy số liệu trang bị của hai bên cũng thuận miệng giải thích, “Nhưng Diệp Chu lại lựa chọn ‘Lục Hợp Độc Tôn Kiếm’ với chiêu thức đi kèm chỉ là một skill tấn công đơn mục tiêu, tuy sát thương cao nhưng lại không có hiệu ứng khống chế.”
Dương Kiếm ngồi trên khán đài nghe đến đây cũng không nhịn được mà nói: “Thực ra vũ khí này rất hợp với Diệp Chu, vì cậu ta chỉ đấu võ đài, không cần sử dụng kỹ năng tấn công hay khống chế đa mục tiêu. Chọn Lục Hợp Độc Tôn Kiếm với thương tổn cao cũng rất ổn, vũ khí tôi chọn còn phải tính cả đoàn chiến nữa.”
Thấy Dương Kiếm cuối cùng đã khôi phục lại chăm chú xem thi đấu, Phương Chi Diên mỉm cười, nói: “Cậu nghĩ Trương Thư Bình không biết việc này sao? Anh ta rảnh quá nên tìm chuyện để nói thôi.”
Dương Kiếm: “…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


