*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tại nhà thi đấu, ba người đàn ông ngồi cùng nhau trong phòng bình luận, người xem cũng nháo nhào cả lên. Mọi người đều biết Trương Thư Bình và Hồ Lượng, nhưng khán giả lại bất ngờ với người đàn ông xa lạ ngồi bên cạnh, người nọ áng chừng 27, 28 tuổi, mặc comple phẳng phiu, dung mạo anh tuấn, khóe miệng mang theo ý cười, đôi mắt sâu thẳm, phong độ trầm ổn và thành thục.
“Thưa quý vị khán giả, hoan nghênh các bạn đến với trận chung kết giải Võ Lâm chuyên nghiệp mùa giải thứ 13!” Trương Thư Bình mở lời, “Tôi tin mọi người đều cảm nhận được sự phấn khích của trận chung kết. Và hôm nay, chúng tôi đã mời tới đây một vị khách mời bí mật, anh ta là ai nào? Mọi người thử đoán xem!”
Trên kênh livestream, fan của đội tuyển Trường An bắt đầu điên cuồng spam: “Lâm đội!” “Trời ơi là anh ấy thật đó!” “Thế mà Lâm đội lại xuất hiện!” “Lâm đội!!!”
Rất nhiều người kích động muốn khóc, fan Trường An thực sự vô cùng hoài niệm đối với người đội trưởng đã rời đi từ rất lâu này!
Địa vị của Lâm Lập Minh trong lòng fan Trường An cũng như địa vị của Lưu Xuyên trong lòng fan Hoa Hạ vậy. Thân là đội trưởng đời đầu của đội tuyển Trường An, Lâm Lập Minh dẫn dắt đội tuyển Trường An đi qua thời đại huy hoàng nhất, hắn hợp tác với Tần Dạ được mệnh danh là “Tổ hợp Ánh sáng và Bóng tối”, hai cận chiến cùng tiến cùng lui, chiếu ứng lẫn nhau, quấy rối đội hình đối phương cũng như xông vào trong giết vị trí trung tâm của đối thủ. Trước đây tổ hợp Minh Dạ một kiếm, một móng vuốt, hành động ăn ý, giết người nhanh như sấm sét. Dù là Tiêu Tư Kính, Lưu Xuyên hay Tứ Lam cũng đã từng thua trong tay tổ hợp Minh Dạ của Trường An rất nhiều lần.
Năm đó Trường An là một đội tuyển có cách chơi cực kỳ đẹp mắt, mỗi khi Kiếm ảnh phân phi của Lâm Lập Minh và Cửu chỉ đoạt hồn của Tần Dạ phối hợp với nhau thì đều phấn khích như đại hội võ lâm. Trước khi giải nghệ, Lâm Lập Minh lựa chọn Dương Kiếm có cách đánh tương tự mình làm người nối nghiệp, sau này Dương Kiếm tiếp nhận vị trí của hắn tạo thành tổ hợp mới với Tần Dạ, nhưng uy lực không thể bằng được Minh Dạ năm xưa, nguyên nhân mấu chốt nhất vẫn là do Dương Kiếm và Tần Dạ không thể đạt được sự ăn ý chân chính.
Trong lòng fan của Trường An, người nối nghiệp Dương Kiếm chỉ là một kẻ không có đầu óc, mọi người vẫn yêu mến thời đại của đội trưởng cũ Lâm Lập Minh và Tần Dạ hơn. Nhất là sau khi đội tuyển Trường An giải tán, trái ngược với một Dương Kiếm không hiểu chuyện, đội trưởng cũ Lâm Lập Minh thành thục và ổn trọng hơn rất nhiều. Chẳng qua sau khi giải nghệ hắn biến mất hoàn toàn, không ai tìm ra nữa, chẳng ngờ đến chung kết hôm nay lại gặp.
Sự kích động của fan Trường An cũng chỉ có fan Hoa Hạ mới hiểu rõ nhất.
“Cầu Lâm đội hồi sinh Trường An!” “Ủng hộ Lâm đội vực dậy Trường An!”
Kênh livestream phủ đầy những dòng spam hoa tươi, nhìn fan Trường An kích động như vậy, fan các đội khác lại cảm thấy khó chịu cực kỳ, đặc biệt là fan của Long Ngâm và Tuyết Lang. Nếu Lâm Lập Minh thực sự muốn hồi sinh Trường An thì Dạ Dạ và Dương Kiếm phải làm sao đây? Hiển nhiên Tần Dạ và Dương Kiếm đều rất tôn kính vị đội trưởng Lâm này, Lâm Lập Minh chỉ cần mở miệng, liệu hai người họ có vì áy náy mà quay về Trường An hay không? Rất nhiều người lo lắng vấn đề này, sợ rằng sự xuất hiện của Lâm Lập Minh sẽ ảnh hưởng tới lựa chọn của Dạ Dạ và Dương Kiếm.
Còn tại hiện trường trận đấu, biểu tình trên mặt Lâm Lập Minh lại cực kỳ bình lặng, quả nhiên là người từng trải, không hề căng thẳng trước máy quay.
Trương Thư Bình cười nói: “Không để các bạn tò mò nữa, tôi tin rất nhiều người cũng đoán được thân phận của vị khách mời thần bí bên cạnh tôi, đây chính là người sáng lập ra đội tuyển Trường An, một trong bốn đội mạnh thời kỳ đầu của liên minh. Từng là tuyển thủ Võ Đang Kiếm tông mạnh nhất, đội trưởng Lâm Lập Minh!”
Hồ Lượng cũng phối hợp: “Hoan nghênh Lâm đội đến với trận chung kết của chúng ta ngày hôm nay!”
Lâm Lập Minh mỉm cười nói: “Chào mọi người, đã lâu không gặp.”
Đội tuyển Tuyết Lang vẫn chưa về Cáp Nhĩ Tân, vì thế hôm nay Dương Kiếm cũng ngồi cùng đồng đội xem thi đấu trên khán đài VIP, vốn đang hưng phấn dự đoán điểm số trận hôm nay với Phương Chi Diên, chẳng ngờ người đàn ông này lại xuất hiện trên màn hình lớn, Dương Kiếm lập tức cúi gằm xuống như vừa trúng một chiêu chí mạng.
– đây là người mà cậu không dám đối mặt nhất.
Đội trưởng Lâm Lập Minh, người đã khai quật cậu từ trong game, dẫn dắt cậu trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp, chỉ bảo cho cậu hết thảy kỹ năng và chiến thuật, rồi còn giao cả đội tuyển Trường An vào trong tay cậu, vỗ vai cậu mà nói “Sau này xin giao lại Trường An cho cậu” – ân sư của cậu.
Nhìn thấy người này, Dương Kiếm thực sự vô cùng xấu hổ và áy náy.
Cậu nhận ra bản thân còn không đủ dũng khí để nói lời xin lỗi, đối mặt với người ân sư dẫn bước nhập môn này, cậu chỉ hận không thể tự tát bản thân vài cái thật mạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


