*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tối hôm đó, bạn học Dư Hướng Dương tắm xong lại nghe thấy bên ngoài hai thầy trò vẫn đang tán gẫu, Tiểu Dư chán quá đành mở vòi hoa sen bắt đầu tắm thêm lần nữa, tắm đến mức tróc cả một lớp da mà Diệp Thần Hi vẫn chưa thèm đi. Dư Hướng Dương quá hối hận khi vào tắm quên mang theo điện thoại, ít ra nếu có điện thoại thì còn có thể chơi game giết thời gian!
Lam Vị Nhiên quên béng mất bạn học Dư, trong khi đó Diệp Thần Hi lại đột nhiên nghĩ tới, mỉm cười hỏi: “Đúng rồi, sao bạn cùng phòng của anh tắm lâu thế?”
Dư Hướng Dương nghe thế mà lệ tràn khóe mắt – Diệp đội đúng là người tốt, vậy mà vẫn còn nhớ tới sự tồn tại của tui!
Lam Vị Nhiên nhớ ra tên nhóc kia, liền đi tới trước phòng tắm gõ cửa, nói: “Tiểu Dư, ra đi, đừng nghe lén ở trong nữa, chúng tôi có nói gì bí mật đâu.”
Dư Hướng Dương mở cửa đi ra, cười hì hì gãi đầu, mặt đầy vô tội nói: “Tôi không nghe lén, hai người đang nói chuyện gì thế?”
“Tán gẫu dăm ba câu thôi.” Lam Vị Nhiên quay đầu nhìn Diệp Thần Hi, “Muộn rồi, tôi cũng phải đi tắm đây, hay là cậu về trước đi?”
Diệp Thần Hi mỉm cười, đứng lên nói: “Vậy tôi về trước, sư phụ nghỉ sớm đi.” Khi đi qua trước mặt Dư Hướng Dương, hắn đột nhiên dừng bước, nhìn về phía cậu nhóc nói, “Thánh buff cố gắng trận chung kết nha.”
Dư Hướng Dương gật đầu: “Cảm ơn anh!”
Sau khi Diệp Thần Hi đi khỏi, Dư Hướng Dương mới hưng phấn nói: “Diệp đội vừa gọi tôi là thánh buff đó, có phải vì biểu hiện của tôi quá xuất sắc nên được anh ta thừa nhận không?”
Lam Vị Nhiên nói: “Nhóc con nghĩ nhiều rồi, cậu ấy chỉ đang xã giao thôi.”
Dư Hướng Dương: “…”
Lưu Xuyên nói: “Tôi đã nắm chắc trong lòng, bố trí cụ thể như nào đợi hết bán kết chiều nay rồi nói.”
Ngô Trạch Văn gật đầu, nghiêm túc nói: “Tôi đã thống kê xong số liệu về hai đội tuyển, khi nào anh cần thì tôi đưa cho anh.”
Lưu Xuyên mỉm cười vươn tay xoa đầu cậu: “Tôi biết rồi, em vất vả quá.”
Lưu Xuyên biết đêm qua Ngô Trạch Văn đã thức đêm để sửa sang số liệu, đối với trận chung kết lần này, biểu hiện của Lưu Xuyên cực kỳ thoải mái, nhưng Trạch Văn lại rất nghiêm túc mà chuẩn bị trước.
Cả buổi sáng mọi người đều tự luyện tập để tìm lại trạng thái, sau khi ăn cơm trưa, trận bán kết giữa Đồng Tước và Thất Tinh Thảo đã bắt đầu được phát trực tiếp trên mạng. Bình luận khách mời trận này vẫn là Hồ Lượng, thấy mọi người rất để ý đến trận đấu này, Lưu Xuyên dứt khoát mở máy chiếu: “Mọi người cùng xem đi, tiện thể nói về đối thủ của chúng ta luôn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


